Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 92 - Chương 76

/132


Khi Mục Giai Nhan tỉnh lại, cô đang ở trong một căn phòng tối.

Cô nhớ một khắc trước cô còn ở bên trong phòng ngủ.

Mục Giai Nhan thử giật giật, lại phát hiện hai tay hai chân của cô không nhúc nhích được, hiện tại cô đã bị trói ở trên ghế.

Bắt cóc? Người nào lá gan lại lớn như vậy, dám bắt trói người ở Mục gia. . . . . . Quan trọng là, bọn họ lại trói thành công?

Không đúng, hiện tại coi như là có người nào đó muốn trói người của nhà họ Mục.

Người thứ nhất nên trói chính là ông nội, nếu không cũng có thể trói người quyền cao chức trọng như chị ba, dầu gì hiện tại Mục Giai Âm cũng là vợ của thủ trưởng, giá trị cũng lớn lắm, nhưng tại sao nhất định phải trói cô?

Mục Giai Nhan cũng không có hốt hoảng quá lâu, rất nhanh thì bình tĩnh lại.

Cô nhất định phải cố gắng tìm một cơ hội thích hợp nhất.

Có ai không? Mục Giai Nhan kêu chừng mấy tiếng, nhưng thủy chung không có ai trả lời. Nơi này rất tối, còn có chút ươn ướt, phòng rất âm u, Mục Giai Nhan căn bản là không thấy rõ, nhưng cảm giác chung quanh vẫn là rất trống trải, Mục Giai Nhan suy đoán nơi này hẳn là căn phòng dưới lòng đất.

Mục Giai Nhan ngồi trong phòng thật lâu nhưng cũng không có người đi vào. Lúc mới bắt đầu Mục Giai Nhan còn có thể gắng giữ tỉnh táo, nhưng chỉ qua mấy tiếng sau, tâm tình Mục Giai Nhan lại càng ngày càng hốt hoảng.

Không biết sợi dây này là cột vào trên người cô như thế nào, cô càng giãy giụa, sợi dây liền siết càng chặt. Mục Giai Nhan không dám giãy giụa, nhưng bị trói như vậy, tay chân đã sớm tê rần. Thời gian trong căn phòng tối giống như dừng lại, Mục Giai Nhan cũng không biết đã qua bao lâu.

Chỉ mới mấy tiếng mà thôi, Mục Giai Nhan lại cảm thấy hình như đã qua cả đời người rồi.

Có ai không? Rốt cuộc có người hay không hả? Mục Giai Nhan không để ý hình tượng quát to lên, giọng nói càng ngày càng bén nhọn: Rốt cuộc là ai trói tôi tới nơi đây, nói chuyện đi!

Bị bắt cóc không đáng sợ, đáng sợ là bị vứt bỏ.

Hiện tại trong lòng Mục Giai Nhan toát ra ý tưởng chính là bị vứt bỏ, chẳng lẽ có một nhóm tội phạm bắt cóc cô, còn chưa kịp xử lý chuyện của cô đã bị cảnh sát bắt được? Vậy thì cô phải làm thế nào?

Cô kêu lâu như vậy, cũng không có một người nào tới, nơi này nhất định là chỗ vắng vẻ. Làm thế nào, một mình cô đợi ở chỗ này, nếu như không có người phát hiện, cô có thể sẽ bị đói chết.

Đói chết! Mục Giai Nhan từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ qua có một ngày cô lại có thể chết bằng phương pháp này.

Mục Giai Nhan rất hoảng sợ quát to lên, ngày thường giọng nói ngọt ngào giống như chim Hoàng Oanh, nhưng mà hôm nay nghe giống như muốn đâm thủng mọi thứ.

Nhưng bên trong phòng vẫn luôn không có ai.

Ngày hôm sau, lúc Mục Giai Âm thấy dáng vẻ của Mục Giai Nhan, không khỏi lấy làm kinh hãi.

Tóc Mục Giai Nhan tán loạn, vẻ mặt ngốc trệ, một đôi mắt tràn đầy tia máu, so với mắt của quỷ hút máu trên TV còn dọa người hơn.

Phu nhân, cẩn thận chút. Phía trước, vệ sĩ dẫn đường nói với Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm cười cười, ngược chiều ánh sáng trông thấy Mục Giai Nhan. Kiếp trước đến kiếp này, lần đầu tiên thấy Mục Giai Nhan nhếch nhác như thế.

Đột nhiên ánh đèn sáng lên, khiến trước mắt Mục Giai Nhan lóe lóe, Mục Giai Nhan nhất thời cũng không quản người đến là ai, lớn tiếng hô: Các ngươi mau thả tôi trở về, tôi là Mục Giai Nhan! Ông nội tôi trước kia là thủ tướng, bây giờ anh rể của tôi là thủ trưởng quân khu của thành phố A, bạn trai tôi là tổng giám đốc tập đoàn Bảo Lan, nếu các người dám trêu chọc tôi, nhất định tôi sẽ để cho các người không chết tử tế được.

Mặt vệ sĩ không chút thay đổi tiếp tục dẫn đường, nhắc nhở Mục Giai Âm: Phu nhân, cẩn thận chút, cầu thang này xây dựng có chút dốc.

Mục Giai Âm không có đi quá nhanh, từ từ đi xuống cầu thang.

Không chết tử tế được sao? Có lẽ vậy, nếu như Mục Giai Nhan hi vọng kết cục của cô ta là như vậy.

Lúc đến một nửa bậc thang, vệ sĩ nhìn phương hướng Mục Giai Nhan, mới lại nhỏ giọng dò hỏi: Phu nhân, vị tiểu thư kia đi tiểu tại chỗ, có cần dọn dẹp không khí trong phòng ngầm dưới đất hay không?

Căn phòng dưới đất này không thông khí, mùi nước tiểu của Mục Giai Nhan lẫn với mùi mồ hôi nhàn nhạt, thật sự là có chút khó ngửi.

Trở về nên tắm. Mục Giai Âm nghĩ thầm.

Mục Giai Âm gật đầu một cái: Ừ, dọn dẹp một chút đi.

Lúc này vệ sĩ mới báo cho những người khác, quạt gió trên nóc phòng vừa mở, trong nháy mắt, bầu không khí liền mát mẻ không ít. Thần trí Mục Giai Nhan cũng khôi phục không ít.

Nhìn rõ người tới, trong nháy mắt, mắt Mục Giai Nhan trừng cực lớn, con mắt hơi lồi ra, giống như là muốn trừng rớt con ngươi ra ngoài: Mục Giai Âm! Lại là cô bắt cóc tôi, cô có lương tâm hay không?

Mục Giai Âm ra dấu một cái, vệ sĩ cung kính lui ra ngoài.

Không có. Mục Giai Âm nhìn Mục Giai Nhan nói: Từ lúc cô bắt đầu không ngừng đào góc tường nhà tôi, hủy hình tượng của tôi, tôi liền không cần vật kia rồi.

Muốn cái đồ vật kia thì có ích lợi gì, con người vẫn nên sống phóng túng một chút mới tốt. Mục Giai Âm nhìn Mục Giai Nhan cười cực kỳ ngọt ngào: Thí dụ như nói, tôi muốn trói cô tới đây, liền trói tới.

Phòng dưới đất rất trống trải, hơn 100 mét vuông, chỉ để một cái ghế sa lon và một cái ghế làm bằng gỗ lim, phía trên trói Mục Giai Nhan.

Mục Giai Âm ngồi xuống ghế sofa, ghế sofa mềm mại lập tức bao phủ Mục Giai Âm.

Dĩ nhiên là Mục Giai Nhan tưởng tượng ra được cảm giác ngồi ở trên ghế sofa đó thoải mái dễ chịu ra sao, nhìn trên mặt Mục Giai Âm mang theo một nụ cười tà ác, thích thú.

Mục Giai Nhan liều mạng kiềm chế, một đôi môi cũng sắp cắn nát, rốt cuộc Mục Giai Nhan cũng tìm được lý trí: Chị ba, em biết rõ chị là vì em nói những lời đó cho Ngô Oánh Oánh mà giận em, tất cả đều bởi vì em ghen tỵ chị. Chị ba, chị không thể xem mặt mũi ba mẹ của chúng ta mà tha cho em lần này sao? Em thật sự biết sai rồi, chị ba, em không dám nữa đâu!

Mục Giai Âm nhìn Mục Giai Nhan bởi vì cố nén tức giận, ngay cả mạch máu trên cổ cũng nổi cả lên: Giai Nhan, không cần dối trá như vậy, cô không thể sống mà đi ra căn phòng dưới đất này, muốn nói gì thì cứ nói đi, tôi đều nghe. Cô cũng đừng nhắc chuyện của ba mẹ, hàng năm đến ngày tết, lúc đi bái tế ba mẹ cô đều giả bộ bệnh tránh không đi, cô còn không biết xấu hổ nói chuyện ba mẹ với tôi?

Bái tế? Không khí ở nghĩa địa rất âm u, ai muốn đi tới đó, cũng không phải là party, còn có thể để cho cô náo động. Chị hai cũng chỉ đi vài năm, về sau liền không đi nữa, hàng năm cũng chỉ có Mục Giai Âm ngốc nghếch đi bái tế ba mẹ.

Nhưng. . . . . . Mục Giai Âm nói gì? Cô không thể nào sống mà đi ra gian phòng này?

Mục Giai Âm, chị dám! Một tia lý trí cuối cùng trong đầu Mục Giai Nhan cũng đứt: Chị quên chị đã cam kết với ông nội cái gì sao? Chị đã nói sẽ không đối phó tôi đấy! Chị đúng là bỉ ổi, nói một đằng làm một nẻo.

Không có lương tâm, nói một đằng làm một nẻ, bỉ ổi, ở trong lòng cô, tôi còn là người như thế nào, nói ra toàn bộ đi. Mục Giai Âm nghiêng đầu nhìn Mục Giai Nhan, cười một tiếng nói: Về sau, cô không còn cơ hội này nữa đâu.

Mục Giai


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status