Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 91 - Chương 75.2

/132


Tất cả đều được Mục Giai Nhan ấp ủ, cho dù là mạnh mẽ đoạt được, hay là cô dụ dỗ cho cô, ăn ngon, chơi đùa, Mục Giai Nhan chưa từng có?

Khóe miệng Mục Giai Nhan lộ ra một nụ cười bi thương, “Nếu như chỉ có như vậy thì coi như xong, nếu không phải vì mua đồ lưu niệm cho chị, ba mẹ cũng không nửa đường quay lại, cũng sẽ không bị núi sạt lở đè trúng, đều tại chị, Mục Giai Âm, đều tại chị!”

Mục Giai Âm mím môi.

Bị người khác moi từng vết thương trong lòng ra tư vị thật đúng là khó chịu.

Thật.

“Im miệng!” Mục Uẩn Ngạo gào lên, nhưng hoàn toàn không thể ngăn được tiếng của Mục Giai Âm.

“Chị là sao chổi, nhưng tất cả mọi người đều vui vẻ cưng chìu,” Mục Giai Nhan lau nước mắt ở khóe mắt tràn ra, không chịu khuất phục nhìn Mục Uẩn Ngạo nói, “Con phải nói. Chị ta hại chết ba mẹ, nhưng ông vẫn cưng chìu chị ta, năm đó chị ta tùy hứng ương ngạnh, hại ông nhiều lần bệnh tim tái phát phải vào bệnh viện, cho tới bây giờ chị ta cũng không nói chuyện dễ nghe với ông, luôn tranh cãi với ông, nhưng ông vẫn cứ cưng chìu chị ta!”

“Mọi người đều cưng chìu chị ta, còn có ba mẹ đều bị chị ta hại chết.”

Mục Giai Âm cắn môi, lai phát hiện môi cũng tê dại từ lâu.

Đời này chuyện mà cô đau đớn nhất chính là ba mẹ vì mua đồ lưu niệm cho cô mà qua đời.

Ông nội chưa từng vì thế mà oán trách cô, nhưng cô tự trách mình vô số lần.

Vết thương này đã chôn trong lòng rất nhiều năm, khi cô cho là có thể lừa mình dối người quên đi tất cả, nhưng Mục Giai Nhan lại nhắc tới chuyện này một lần nữa. Thật là đả thương người, thật sự.

“Chị ta gả cho Quyền Thiệu Viêm, cuối cùng đã có một chút kinh nghiệm, nhưng mà chị ta chỉ làm chút cơm để cho mọi người vui vẻ mà thôi, mọi người lại bắt đầu cưng chìu chị ta, ông, Quyền Thiệu Viêm, các người hận không thể nâng chị ta đến tận trời cao,” gương mặt Mục Giai Nhan vì ghen tỵ thiếu chút nữa đã vặn vẹo biến dạng.

“Bây giờ ông còn muốn con phải xin lỗi chị ta? Tại sao con phải nói xin lỗi?” Đôi mắt Mục Giai Nhan ngấn lệ mông lung nhìn Mục Uẩn Ngạo, “Con thừa nhận, là con cố ý tung tin đồn hại Mục Giai Âm, nhưng mà, nếu không phải các người thiên vị như vậy, thì con cũng không ghen tỵ, tại sao có thể làm như vậy!”

Mục Giai Nhan không nói nữa, chỉ lấy tay che mặt, thân thể không ngừng run rẩy.

Tại sao Quyền Thiệu Viêm đối xử tốt với cô hơn Mục Giai Nhan?

Mục Giai Nhan nói cô lúc nào cũng khiến ông nội lo lắng, nhưng cô ta thì sao? Ngoài mặt cô ta lúc nào cũng hòa thuận vui vẻ, nhưng lại lén lút gây họa, là ai mới khiến ông nội phải bỏ ý định giúp cô ta che đậy sai lầm.

Hơn nữa, trước kia lúc ở trong nước, Mục Giai Nhan gây ra bao nhiêu tai họa, thì có bấy nhiêu, cũng đều là người chị gái này cam tâm tình nguyện đứng ra thay cô ta gánh vác.

Cũng vì áy náy, áy náy ba mẹ qua đời, cô làm bấy nhiêu chuyện, thì ra Mục Giai Nhan một chút cũng không nhớ rõ người khác đối xử rất tốt với cô ta.

Từ đầu đến cuối Mục Giai Âm cũng không nói chuyện.

Nên nói gì đây?

Những gì nên nói Mục Giai Nhan cũng đã nói rồi.

Lúc Quyền Thiệu Viêm vào nhà thấy Mục Giai Nhan đang khóc lóc thương tâm, nức nở đè nén tiếng khóc của mình, mắt Mục Giai Nhan có chút hồng, hình như không kiềm chế được cảm xúc.

Trong mắt Mục Uẩn Ngọa mơ hồ có nước mắt, thân thể không ngừng run rẩy.

Mục Giai Âm đứng bên cạnh, trên mặt không có biểu cảm gì.

Có lẽ sắc mặt Mục Giai Âm tái nhợt một chút, nhưng có người nào nhìn ra chứ? Từ lúc sau khi cô sinh non, trên mặt vốn một chút máu cũng không có.

Mục Giai Âm đứng đó, nếu ngộ nhỡ Mục Uẩn Ngạo không cẩn thận té xỉu, có lẽ cô có thể đỡ được.

“Lão gia” trên mặt chị Vương có chút bối rối, “Quyền thiếu gia cậu ấy nhất quyết đi vào, thật sự chúng tôi không cản được.”

“Không sao.” Mục Uẩn Ngạo mệt mỏi tự ngồi trên ghế.

Sau đó, đánh một gậy lên người Mục Giai Nhan.

Tàn nhẫn, không mang theo một chút tình cảm, “Giai Nhan, lời con nói hôm nay, nếu dám nói lại lần thứ hai, nhất định ông sẽ tự mình đánh chết cháu.”

“Bây giờ, nói xin lỗi chị con!” Trong lời nói Mục Uẩn Ngạo giấu sóng to gió lớn.

Dù sao Mục Uẩn Ngạo cũng đã ở trong quan trường tung hoành hơn nửa đời người, một khi tức giận, tuyệt đối có thể ảnh hưởng đến mọi người.

Mục Giai Nhan ngẩng đầu bướng bỉnh liếc nhìn Mục Giai Âm, miệng luôn mím chặt, nhất định không chịu nói.

“Nói xin lỗi!” Tiếng Mục Uẩn Ngạo lớn hơn.

“Con không xin lỗi, con không sai!” Mục Giai Nhan cũng lớn tiếng trả lời Mục Uẩn Ngạo.

Mục Uẩn Ngạo giơ gậy lên lại muốn đánh Mục Giai Nhan.

Mục Giai Nhan tránh sang một bên thoát được một gậy của Mục Uẩn Ngạo, sau đó vừa khóc vừa ôm chân Mục Uẩn Ngạo nói, “Ông nội, ông đánh chết con đi, vì người đó hại ba mẹ của con và chị, đánh chết con đi!”

“Im miệng!” Mục Uẩn Ngạo càng tức giận, chân giãy nhiều lần nhưng cũng không hất Mục Giai Nhan ra.

Tay Mục Uẩn Ngạo run run muốn đánh Mục Giai Nhan, nhưng lại không xuống tay được.

Đứa nhỏ này cũng là cháu gái của ông, nhiều năm như vậy ông chưa từng quan tâm đứa cháu này muốn gì. Ông không biết trong lòng đứa cháu gái này lại tích tụ nhiều đố kị như vậy, quá nhiều đố kị khiến ông cũng kinh hãi.

Là lỗi của ông, Mục Uẩn Ngạo thở dài một tiếng, vô lực buông tay, mặc cho gậy ngã trên mặt đất.

Trong lòng Mục Giai Nhan vui mừng, chị hai nói bị chút đau đớn da thịt, khiến ông nội rất dễ mềm lòng. Xem ra là thật, nhưng mà, cô nhanh trí dùng lời nói kích thích ông nội, nếu không một gậy của ông nội mà đánh xuống, cô cũng chịu không nổi phải giả vờ ngất xỉu.

“Nói xin lỗi?” Quyền Thiệu Viêm nhẹ nhàng phun ra hai chữ này.

Chỉ đơn giản nói hai chữ xin lỗi là có thể tha thứ cho Mục Giai Nhan sao? Mục lão đầu thật sự là đánh giá thấp lửa giận của anh.

Thanh âm này không lớn không nhỏ, vừa đủ để cho mọi người trong nhà nghe thấy.

Thân thể Mục Giai Nhan nhịn không dược khẽ run lên.

Ngày đó cô gửi tin nhắn cho Quyền Thiệu Viêm, lúc đó Quyền Thiệu Viêm còn chưa trở về, cô cũng biết lần này e rằng không hề dễ dàng. Chỉ có thể dựa vào ông nội, Mục Giai Nhan cúi đầu, kiềm chế tự suy nghĩ nhìn phản ứng mắt Mục Uẩn Ngạo.

Chị hai nói, lúc này nhất định phải giấu toàn bộ biểu cảm trên mặt cô, chỉ cần giả vờ như bị ủy khuất lại ẩn nhẫn không lộ biểu cảm ra là tốt rồi.

Mục Giai Âm đứng lên, rất kính cẩn xin lỗi Mục Uẩn Ngạo nói, “Ông nội, đột nhiên thân thể con có chút khó chịu, con muốn về nhà trước.”

Sau đó, Mục Giai Âm mới nhìn Quyền Thiệu Viêm nói, “Ông xã, em muốn về nhà.”

“Giai Âm,” Mục Uẩn Ngạo nhìn Mục Giai Âm, trong mắt chứa một chút thỉnh cầu, “Ông nội từng cầu xin con rất nhiều chuyện, năm đó khi học sơ trung con không chăm chỉ học tập, ông nội cầu xin con, bảo con học tập thật tốt, con không để ý tới ông nội, năm đó khi con học cao trung con chơi chung với những người không đứng đắn, ông nội cầu xin con, bảo con không được làm bạn với những kẻ đó……”

Mục Uẩn Ngạo nói rất nhiều, mặc dù Mục Giai Âm mạnh mẽ tự kiềm chế nước mắt, nhưng trước mắt đã là một mảng mông lung.

“Ông nội cầu xin con nhiều chuyện như vậy, hôm nay, ông nội xin con……”

“Con biết, ông nội đừng nói nữa, con đồng ý với ông, đồng ý với ông con sẽ không đối phó Giai Nhan.” Mục Giai Âm

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status