Cơ U Tứ và Cơ U Vũ mới vừa thăm bệnh xong, lúc đi ra phòng bệnh thì nhìn thấy y tá vội vàng cầm băng gạc và cây kéo cần cho giải phẫu đi về phía ngược lại.
Cơ U Tứ đưa chân cản lại, hỏi: Chuyện gì xảy ra?
Cô y tá này vốn không có nghĩ đến sẽ có người ngăn cản mình, trực tiếp ngã chổng vó trên mặt đất, nhưng ngẩng đầu nhìn lên thấy Cơ U Tứ, y tá muốn khóc cũng không dám khóc, chỉ có thể cung kính nói: Phu nhân của Quyền thiếu vào phòng cấp cứu, tôi phải đi đưa băng gạc.
Nhưng… Băng gạc cũng đã bị bẩn…
À. Cơ U Tứ bình tĩnh thu chân về, nhìn y tá vẫn còn nằm sát đất, trong giọng nói mang theo vài phần thờ ơ, khiển trách: Vậy bây giờ cô còn không đi lấy vài miếng băng gạc sạch sẽ, lại ngẩn ngừơi ở chỗ này làm cái gì?
Làm cái gì? Còn không phải là bị anh làm vấp té?
Y tá không dám nhiều lời, vội đứng lên, cúi đầu, gấp gáp chạy về phía ngược lại. Nhưng lần này y tá đã thông minh hơn, trốn thoát Cơ U Tứ đưa chân ra cản lần nữa.
Không thú vị. Cơ U Tứ thu hồi chân, đi tới bên cạnh Cơ U Vũ nói: Không đi sao?
Có phải là em làm hay không? Cơ U Vũ hỏi.
Cơ U Tứ khó hiểu.
Cơ U Vũ chăm chú nhìn Cơ U Tứ, lại nói: Mục Giai Âm vào phòng cấp cứu, có phải là em làm hay không?
Mới vừa rồi Cơ U Tứ nói muốn đi vệ sinh, liền đi ra phòng bệnh. Nhưng đợi lúc Cơ U Tứ trở lại, quần áo của anh ta có chút xốc xếch, Cơ U Vũ không biết là đi vệ sinh còn cần cởi áo.
Hơn nữa, cho dù giống như Cơ U Tứ giải thích, rằng anh ta tranh thủ cùng một y tá xinh đẹp ở trong nhà vệ sinh hẹn hò, anh cũng không cảm thấy có cô y tá nào có lá gan tát Cơ U Tứ một cái tát.
Vẻ mặt Cơ U Tứ không thay đổi, nhưng khóe mắt thoáng châm chọc: Cơ U Vũ, nhiều năm như vậy tôi cũng không thấy anh có hứng thú với người phụ nữ nào, thì ra là chuyên yêu phụ nữ đã có chồng, khẩu vị nặng hơn tôi nhiều.
Sắc mặt Cơ U Vũ trầm xuống: Cơ U Tứ, mâu thuẫn của mày và Quyền Thiệu Viêm lại liên luỵ đến người phụ nữ vô tội, mày hành động như vậy còn là đàn ông không?
A, mơ ước vợ của người khác là hành động nên có của đàn ông? Cơ U Vũ, tôi thật sự được tăng kiến thức. Cơ U Tứ nhìn y tá cúi đầu đi ngang qua lại tranh thủ đá lông nheo với cô.
Y tá hoảng sợ, thiếu chút nữa lại ném cái khay trong tay đi.
Mặt đỏ lên, y tá giống như là con thỏ bị sợ hãi, chạy như bay ra ngoài.
Cơ U Vũ không nói chuyện với Cơ U Tứ nữa, chỉ cau mày đuổi theo y tá.
Cơ U Tứ cũng không xa không gần đi sau lưng Cơ U Vũ.
Quả nhiên là một con mèo hoang nhỏ rất hấp dẫn người khác. Có thể làm cho loại người như Cơ U Vũ cũng biết động lòng, công lực thật thâm hậu.
Tại sao bây giờ mới đến? Lúc thấy y tá, trưởng y tá đổ ập xuống giáo huấn: Đã nhiều năm như vậy, tại sao làm việc còn không lanh lợi?
…Không biết người nằm bên trong này không thể đắc tội sao?
Y tá mới vừa muốn giải thích thì nhìn thấy phía sau khúc quanh, Cơ U Tứ chậm rãi đi tới, y tá đảo mắt, khẩn trương cúi đầu, không dám nói nữa.
Trưởng y tá cũng ngẩn người, Cơ U Tứ, tại sao vị thần này lại tới nơi này?
Ngẫm lại, Mục Giai Âm đang nằm trong phòng bệnh, quan hệ giữa chồng cô ấy và Cơ U Tứ, trưởng y tá bỗng cảm thấy đau cả đầu, trưởng y tá bảo y tá: Cô vào phòng cấp cứu trước đi.
Nơi này như thế nào? Cơ U Vũ hỏi.
Tử cung co thắt mạnh dẫn đến xuất huyết, bác sĩ vẫn còn đang trị liệu. Trưởng y tá vừa thấy Cơ U Vũ hỏi, liền nhẹ nhõm không ít.
Sẽ không xảy ra chuyện chứ? Cơ U Vũ có chút bận tâm.
Không có gì đáng ngại, chỉ là bệnh nhân sẽ đau đớn một chút. Trưởng y tá nói. Bởi vì sớm được đưa vào phòng cấp cứu, có lẽ sẽ không có vấn đề lớn, nhưng chảy nhiều máu như vậy đau đớn là khó tránh khỏi.
Cơ U Vũ không có hỏi nhiều nữa, anh còn có chút lo lắng Cơ U Tứ lại nói ra những lời không biết nặng nhẹ.
Cơ U Tứ nhìn vào cửa chính phòng cấp cứu, nhún vai một cái, liền rời đi.
Trước kia tại sao không có ở thành phố A phát hiện người phụ nữ thú vị như vậy?
Chẳng bao lâu cửa phòng cấp cứu mở ra, Mục Giai Âm đang hôn mê được đưa ra.
Chờ Cơ U Tứ và Cơ U Vũ đi, trưởng y tá mới lại mặt ủ mày ê cầm điện thoại bệnh viện suy nghĩ, rốt cuộc cô muốn thông báo cho người nào! Kết cục của người thông báo đều là bị chửi đến không còn mặt mũi…
Hay để cho y tá đến đây đi, trưởng y tá nhìn vào bên trong phòng cấp cứu, nuôi quân ngàn ngày, dùng quân chỉ một giờ!
Trong tầng hầm.
Say rượu Ngô Oánh Oánh đã sớm tỉnh, chỉ tiếc từ lúc biết cô bị nhốt riêng vào một căn phòng nhỏ tối tăm, hơn nữa, biết cô hại nhiều người như vậy, đặc biệt là còn hại đứa nhỏ trong bụng Mục Giai Âm, cô tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết, Ngô Oánh Oánh cũng có chút hoá điên.
Nhưng dù nửa điên nửa khùng cũng phải nói rõ ràng mọi chuyện.
Tra hỏi một đêm, rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm cũng lấy được toàn bộ khẩu cung.
Tưởng người băng qua đường là Mục Giai Nhan, cho nên liền lái xe đụng vào sao?
Mục Giai Nhan còn muốn giá họa cho Mục Giai Âm?
Anh không ra tay đối phó Mục Giai Nhan cũng chỉ là nể mặt Mục Uẩn Ngạo, sớm biết như vậy, lần đầu tiên lúc Giai Âm nói không thích Mục Giai Nhan, anh nên dứt khoát xử lý Mục Giai Nhan.
Thủ trưởng. Lưu Duệ cẩn thận nói: Tiểu thư Mục Giai Nhan gọi.
Quyền Thiệu Viêm xoa xoa cái trán, trong mắt ánh mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng: Nhận.
Anh rể. giọng nói Mục Giai Nhan vẫn mềm mại như cũ, giống như gió vừa thổi sẽ bay, làm cho người ta nhịn không được muốn sinh lòng bảo vệ.
Nhưng ánh mắt Quyền Thiệu Viêm lại càng thêm lạnh lẽo.
Anh rể, hiện tại chị ba như thế nào rồi? Mục Giai Nhan tâm thần thấp thỏm mà hỏi.
Gần đây ông nội cũng không quá để ý đến cô, về nhà ông liền nhốt mình trong phòng.
Cô và chị hai cũng bị cấm không cho đến bệnh viện quấy rầy Mục Giai Âm.
Kết quả tra hỏi Ngô Oánh Oánh đã có. Quyền Thiệu Viêm hỏi một đằng, trả lời
Cơ U Tứ đưa chân cản lại, hỏi: Chuyện gì xảy ra?
Cô y tá này vốn không có nghĩ đến sẽ có người ngăn cản mình, trực tiếp ngã chổng vó trên mặt đất, nhưng ngẩng đầu nhìn lên thấy Cơ U Tứ, y tá muốn khóc cũng không dám khóc, chỉ có thể cung kính nói: Phu nhân của Quyền thiếu vào phòng cấp cứu, tôi phải đi đưa băng gạc.
Nhưng… Băng gạc cũng đã bị bẩn…
À. Cơ U Tứ bình tĩnh thu chân về, nhìn y tá vẫn còn nằm sát đất, trong giọng nói mang theo vài phần thờ ơ, khiển trách: Vậy bây giờ cô còn không đi lấy vài miếng băng gạc sạch sẽ, lại ngẩn ngừơi ở chỗ này làm cái gì?
Làm cái gì? Còn không phải là bị anh làm vấp té?
Y tá không dám nhiều lời, vội đứng lên, cúi đầu, gấp gáp chạy về phía ngược lại. Nhưng lần này y tá đã thông minh hơn, trốn thoát Cơ U Tứ đưa chân ra cản lần nữa.
Không thú vị. Cơ U Tứ thu hồi chân, đi tới bên cạnh Cơ U Vũ nói: Không đi sao?
Có phải là em làm hay không? Cơ U Vũ hỏi.
Cơ U Tứ khó hiểu.
Cơ U Vũ chăm chú nhìn Cơ U Tứ, lại nói: Mục Giai Âm vào phòng cấp cứu, có phải là em làm hay không?
Mới vừa rồi Cơ U Tứ nói muốn đi vệ sinh, liền đi ra phòng bệnh. Nhưng đợi lúc Cơ U Tứ trở lại, quần áo của anh ta có chút xốc xếch, Cơ U Vũ không biết là đi vệ sinh còn cần cởi áo.
Hơn nữa, cho dù giống như Cơ U Tứ giải thích, rằng anh ta tranh thủ cùng một y tá xinh đẹp ở trong nhà vệ sinh hẹn hò, anh cũng không cảm thấy có cô y tá nào có lá gan tát Cơ U Tứ một cái tát.
Vẻ mặt Cơ U Tứ không thay đổi, nhưng khóe mắt thoáng châm chọc: Cơ U Vũ, nhiều năm như vậy tôi cũng không thấy anh có hứng thú với người phụ nữ nào, thì ra là chuyên yêu phụ nữ đã có chồng, khẩu vị nặng hơn tôi nhiều.
Sắc mặt Cơ U Vũ trầm xuống: Cơ U Tứ, mâu thuẫn của mày và Quyền Thiệu Viêm lại liên luỵ đến người phụ nữ vô tội, mày hành động như vậy còn là đàn ông không?
A, mơ ước vợ của người khác là hành động nên có của đàn ông? Cơ U Vũ, tôi thật sự được tăng kiến thức. Cơ U Tứ nhìn y tá cúi đầu đi ngang qua lại tranh thủ đá lông nheo với cô.
Y tá hoảng sợ, thiếu chút nữa lại ném cái khay trong tay đi.
Mặt đỏ lên, y tá giống như là con thỏ bị sợ hãi, chạy như bay ra ngoài.
Cơ U Vũ không nói chuyện với Cơ U Tứ nữa, chỉ cau mày đuổi theo y tá.
Cơ U Tứ cũng không xa không gần đi sau lưng Cơ U Vũ.
Quả nhiên là một con mèo hoang nhỏ rất hấp dẫn người khác. Có thể làm cho loại người như Cơ U Vũ cũng biết động lòng, công lực thật thâm hậu.
Tại sao bây giờ mới đến? Lúc thấy y tá, trưởng y tá đổ ập xuống giáo huấn: Đã nhiều năm như vậy, tại sao làm việc còn không lanh lợi?
…Không biết người nằm bên trong này không thể đắc tội sao?
Y tá mới vừa muốn giải thích thì nhìn thấy phía sau khúc quanh, Cơ U Tứ chậm rãi đi tới, y tá đảo mắt, khẩn trương cúi đầu, không dám nói nữa.
Trưởng y tá cũng ngẩn người, Cơ U Tứ, tại sao vị thần này lại tới nơi này?
Ngẫm lại, Mục Giai Âm đang nằm trong phòng bệnh, quan hệ giữa chồng cô ấy và Cơ U Tứ, trưởng y tá bỗng cảm thấy đau cả đầu, trưởng y tá bảo y tá: Cô vào phòng cấp cứu trước đi.
Nơi này như thế nào? Cơ U Vũ hỏi.
Tử cung co thắt mạnh dẫn đến xuất huyết, bác sĩ vẫn còn đang trị liệu. Trưởng y tá vừa thấy Cơ U Vũ hỏi, liền nhẹ nhõm không ít.
Sẽ không xảy ra chuyện chứ? Cơ U Vũ có chút bận tâm.
Không có gì đáng ngại, chỉ là bệnh nhân sẽ đau đớn một chút. Trưởng y tá nói. Bởi vì sớm được đưa vào phòng cấp cứu, có lẽ sẽ không có vấn đề lớn, nhưng chảy nhiều máu như vậy đau đớn là khó tránh khỏi.
Cơ U Vũ không có hỏi nhiều nữa, anh còn có chút lo lắng Cơ U Tứ lại nói ra những lời không biết nặng nhẹ.
Cơ U Tứ nhìn vào cửa chính phòng cấp cứu, nhún vai một cái, liền rời đi.
Trước kia tại sao không có ở thành phố A phát hiện người phụ nữ thú vị như vậy?
Chẳng bao lâu cửa phòng cấp cứu mở ra, Mục Giai Âm đang hôn mê được đưa ra.
Chờ Cơ U Tứ và Cơ U Vũ đi, trưởng y tá mới lại mặt ủ mày ê cầm điện thoại bệnh viện suy nghĩ, rốt cuộc cô muốn thông báo cho người nào! Kết cục của người thông báo đều là bị chửi đến không còn mặt mũi…
Hay để cho y tá đến đây đi, trưởng y tá nhìn vào bên trong phòng cấp cứu, nuôi quân ngàn ngày, dùng quân chỉ một giờ!
Trong tầng hầm.
Say rượu Ngô Oánh Oánh đã sớm tỉnh, chỉ tiếc từ lúc biết cô bị nhốt riêng vào một căn phòng nhỏ tối tăm, hơn nữa, biết cô hại nhiều người như vậy, đặc biệt là còn hại đứa nhỏ trong bụng Mục Giai Âm, cô tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết, Ngô Oánh Oánh cũng có chút hoá điên.
Nhưng dù nửa điên nửa khùng cũng phải nói rõ ràng mọi chuyện.
Tra hỏi một đêm, rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm cũng lấy được toàn bộ khẩu cung.
Tưởng người băng qua đường là Mục Giai Nhan, cho nên liền lái xe đụng vào sao?
Mục Giai Nhan còn muốn giá họa cho Mục Giai Âm?
Anh không ra tay đối phó Mục Giai Nhan cũng chỉ là nể mặt Mục Uẩn Ngạo, sớm biết như vậy, lần đầu tiên lúc Giai Âm nói không thích Mục Giai Nhan, anh nên dứt khoát xử lý Mục Giai Nhan.
Thủ trưởng. Lưu Duệ cẩn thận nói: Tiểu thư Mục Giai Nhan gọi.
Quyền Thiệu Viêm xoa xoa cái trán, trong mắt ánh mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng: Nhận.
Anh rể. giọng nói Mục Giai Nhan vẫn mềm mại như cũ, giống như gió vừa thổi sẽ bay, làm cho người ta nhịn không được muốn sinh lòng bảo vệ.
Nhưng ánh mắt Quyền Thiệu Viêm lại càng thêm lạnh lẽo.
Anh rể, hiện tại chị ba như thế nào rồi? Mục Giai Nhan tâm thần thấp thỏm mà hỏi.
Gần đây ông nội cũng không quá để ý đến cô, về nhà ông liền nhốt mình trong phòng.
Cô và chị hai cũng bị cấm không cho đến bệnh viện quấy rầy Mục Giai Âm.
Kết quả tra hỏi Ngô Oánh Oánh đã có. Quyền Thiệu Viêm hỏi một đằng, trả lời
|
/132
|

