Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 83 - Chương 72

/132


Bởi vì Mục Uẩn Ngạo và Quyền Duệ Tân để Mục Giai Âm tĩnh dưỡng trước, vì vậy cũng không có ai đến quấy rầy cô.

Ngày hôm sau Mục Giai Âm vẫn đợi trong phòng bệnh, ngoại trừ ông nội đã tới một lần, Hướng Tình dẫn theo Quyền Thiệu Thơ tới một lần thì sau đó phòng bệnh Mục Giai Âm lại hoàn toàn yên tĩnh.

Còn Quyền Thiệu Viêm không đến, hơn nữa, một cuộc điện thoại cũng không có.

Mục Giai Âm cũng chỉ đặt diện thoại ở bên cạnh, chưa từng cẩn thận suy nghĩ lại.

Con cô sẽ ghét cô sao? Bởi vì hành động của cô…… Mục Giai Âm lắc đầu, tự giác rút bàn tay đặt trên bụng lại. Nhiều ngày như vậy đã thành thói quen của cô, bây giờ lại cố gắng bỏ.

Mỗi lần ý thức được hành động của cô, cô sẽ nhớ tới đứa bé làm bạn với cô bốn tháng đã không còn. Vĩnh viễn, vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

Chắc nó cũng rất tức giận, tức giận vì gặp một người mẹ như vậy.

Mục Giai Âm nhớ tới kiếp trước, sau khi cô biết mình không thể mang thai trong nháy mắt mặt cô đã xám như tro tàn. Chằng lẽ trời sinh cô không có số phận làm mẹ sao?

Mục Giai Âm dường như không có việc gì lấy bàn tay đặt ở trên bụng ra.

Hại con của cô, cô nhất định để cho cô ta nợ máu phải trả bằng máu!

Lúc Chân Phó Dương bước vào, Mục Giai Âm hình như đang ngẩn người nhìn nơi nào đó ngoài cửa sổ.

“Giai Âm,” Chân Phó Dương đem điểm tâm đặt bên cạnh Mục Giai Âm, thấy cô liếc mắt anh một cái lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ cũng không khó chịu với cô, vẻ mặt Chân Phó Dương vẫn tự nhiên như trước, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt nói, “Anh mua bánh ngọt em thích ăn nhất cùng với đồ uống nóng, em ăn nhiều một chút.”

Mục Giai Âm chỉ ngửi thấy mùi thơm thì cũng biết là bánh ngọt rồi.

Cô vẫn rất thích ăn loại bánh ngọt này, ngay cả Quyền Thiệu Viêm cũng biết cô thích. Gần như chiều nào, anh cũng đều bớt chút thời gian đến cửa hàng bánh ngọt đó mua bánh ngọt cho cô. Nghe nói bà chủ cửa hàng bánh ngọt cũng biết, mỗi ngày đều dành riêng một phần hương vị cô thích, để tránh anh xếp hàng lâu như vậy mà không mua được bánh ngọt cho vợ.

Đồ uống kia, Quyền Thiệu Viêm lại không biết.

Đối với đồ uống cô chẳng hề soi mói, coi như không đặc biệt yêu thích.

Nhưng Chân Phó Dương biết…… Chân Phó Dương hiểu rõ tất cả sở thích của cô, thậm chí chính cô cũng mơ mơ hồ hồ, thích gì đó cũng không rõ ràng.

“Giai Âm không nên tức giận,” Chân Phó Dương dịu dàng khuyên nhủ, “Anh đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói thân thể em không bị ảnh hưởng gì, đứa bé chắc chắn sẽ có.”

“Chân Phó Dương, sau này anh không nên tìm gặp em nữa.” Lông mi Mục Giai Âm rủ xuống, vẻ mặt có vài phần xa cách nói, “Ban đầu em ra sân bay đón anh, chính là muốn nói những lời này với anh.”

Tay Chân Phó Dương run rẩy đưa bánh ngọt cho Mục Giai Âm, không nói chuyện.

Mục Giai Âm cúi đầu khồn muốn thấy biểu cảm trên mặt Chân Phó Dương, giọng cô có chút nhỏ, nhưng càng kiên định hơn, “Thực xin lỗi, anh Phó Dương. Không nên tới tìm em nữa, em không muốn Quyền Thiệu Viêm hiểu lầm.”

Chân Phó Dương cố gắng cong khóe môi nói, “Ừ, được, Giai Âm, mong muốn của em, anh đều đáp ứng. Lần sau anh sẽ không chủ động tìm em nữa.”

Mục Giai Âm không nói nữa.

Chân Phó Dương mím môi nhìn hình dáng Mục Giai Âm gầy teo nhỏ bé nằm trên giường, vẫn mở miệng khuyên nhủ, “Giai Âm, không phải lỗi của em, là lỗi của anh.” Chân Phó Dương ăn năn nói, Biết em đang mang thai, anh không nên để cho em ra sân bay đón anh.”

Như vậy sự tình phía sau cũng không xảy ra.

Mục Giai Âm không nói chuyện.

Chân Phó Dương lại nói tiếp, “Giai Âm, em muốn trách thì trách anh đi.”

Không cần tự trách, như vậy tối thiểu Mục Giai Âm có thể dễ chịu hơn một chút.

“Giai Âm, không nên nghe người ngoài nói bậy. Em vừa mới tỉnh lại, anh cũng nghe thấy những lời nói kia của y tá.” Chân Phó Dương nghiêm mặt nói, “Em không cần tự trách, tất cả mọi chuyện không phải là lỗi của em, là lỗi của anh.”

Y tá kia nói Mục Giai Âm không hiểu chuyện, nói Mục Giai Âm đã mang thai, thì nên ở nhà cả ngày.

Đầu Mục Giai Âm có chút loạn, trong đầu hiện lên toàn bộ lời nói của Chân Phó Dương.

Giai Âm là lỗi của anh, còn có lời nói của cô y tá kia, tất cả đều là lỗi của cô.

Cô không thích anh tốt với cô như vậy, thấy Chân Phó Dương cô đều nhớ tới chuyện Quyền Thiệu Viêm hiểu lầm cô.

Đôi khi, cô lại nghĩ, nếu Chân Phó Dương đối xử với cô tệ một chút, có lẽ sẽ không có nhiều hiểu lầm như vậy.

Chân Phó Dương không nói nữa, chỉ cầm bánh ngọt trong tay nói, “Giai Âm, anh nghe y tá nói buổi sáng em chỉ ăn một ít, em ăn một ít bánh ngọt này đi, bây giờ quan trọng nhất là em phải bồi dưỡng thân thể cho tốt.”

Mục Giai Âm lẳng lặng nhìn bánh ngọt trong tay Chân Phó Dương, trong nháy mắt như thế, cô chỉ muốn hất bánh ngọt này xuống đất.

Nhưng, Mục Giai Âm nhịn được.

Một chút lý trí cũng quay lại, Mục Giai Âm nhận lấy bánh ngọt trong tay Chân Phó Dương ăn một chút.

Lúc này Mục Giai Âm trầm mặc thái độ rõ ràng là muốn đuổi người, Chân Phó Dương có chút chua sót nói, “Giai Âm, anh thật sự hối hận khi để em ra sân bay đón anh.”

Nếu anh không gọi Mục Giai Âm ra sân bay đón anh, thì cũng không có sự việc phía sau xảy ra.

Mục Giai Âm vô thức ăn bánh ngọt trong tay nói, “Không phải lỗi của anh, là Ngô Oánh Oánh.”

Chân Phó Dương nhíu mày, không nói chuyện nữa.

Sau một lúc, Chân Phó Dương nhìn Mục Giai Âm do dự nói, “Tối hôm qua anh đã hỏi qua, nói cô gái kia bị Quyền Thiệu Viêm đưa tới trong phòng thẩm vấn, đại khái là Quyền Thiệu Viêm tính tự mình thẩm vấn cô ta. Giai Âm, em yên tâm, cô ta say rượu lái xe, lại hại không ít người, cô ta sẽ chết không thoải mái.”

Chắc chắn là chết, nhưng chết như thế nào mới là vấn đề chính.

Nhà họ Ngô bối cảnh không có gì gọi là lớn.

Huống chi cho dù có bối cảnh lớn, ai dám làm đắc tội Quyền Thiệu Viêm? Đắc tội nhà họ Quyền, nhà họ Ôn, nhà họ Hàn, nhà họ Đổng, nhà họ Đường, nhà họ Hướng? Các gia tộc này chỉ cần giẫm chân một cái đều có thể thay đổi các gia tộc thiên triều.

Nhưng chỉ vì một nhà họ Ngô nhỏ bé, thật sự rất không đáng giá.

“Nhất định cô ta sẽ chế không thoải mái.” Mục Giai Âm bình tĩnh lại. Cô không thể hối hận, cô phải báo thù cho đứa nhỏ. Cho dù Quyền Thiệu Viêm không giúp, cô cũng muốn báo thù.

Đứa bé đã không còn, cô thân làm mẹ phải làm chút gì đó để nó có thể an tâm ra đi.

Chân Phó Dương nhíu mày, Giai Âm có


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status