Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 66 - Chương 63

/132


“Náo loạn đủ rồi sao?” Quyền Thiệu Viêm mặc kệ Mục Giai Âm dùng khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại cọ lung tung lên mặt anh, một lúc lâu sau, thấy Mục Giai Âm dừng lại cười khanh khách nhìn anh, ánh mắt mới trầm xuống.

Tức giận cái gì chứ? Thật là nhỏ mọn.

Mục Giai Âm lẩm bẩm xoay người, cảm thấy tủi thân.

Còn chưa đứng vững, Mục Giai Âm liền bị Quyền Thiệu Viêm bế lên, vững vàng ôm vào trong lòng.

Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm mang theo chút giễu cợt nói: “Náo loạn đủ rồi, mang vợ mèo hoang nhỏ của anh đi rửa mặt nào.”

Cho nên vừa rồi Quyền Thiệu Viêm đang chỉnh đốn cô sao? Hại cô nghĩ Quyền Thiệu Viêm là đang giận cô, trong lòng lo lắng một lúc lâu. Mục Giai Âm không chút lưu tình đấm vào lồng ngực Quyền Thiệu Viêm nói “Ai là mèo hoang nhỏ hả? Nếu em có là một con mèo hoang, thì cũng là mèo hoang lớn nhá.”

“Mèo hoang nhỏ vừa mới sinh tức giận liền biến thành mèo hoang lớn sao?” Trong ánh mắt Quyền Thiệu Viêm mơ hồ lộ ra ý cười.

Mục Giai Âm quay mặt đi, Quyền Thiệu Viêm càng ngày càng không biết xấu hổ.

Nói là rửa mặt cho cô, nhưng Quyền Thiệu Viêm lại làm cho cô rửa mặt cho anh.

Mục Giai Âm không chịu, Quyền Thiệu Viêm lại mang gương mặt đầy bột mì cọ vào mặt Mục Giai Âm. Vì vậy, Mục Giai Âm vừa mới rửa mặt sạch sẽ xong trong nháy mắt lại có vết bẩn.

“Rửa thì rửa.” Mục Giai Âm thỏa hiệp, “Anh nhắm mắt lại.”

Quyền Thiệu Viêm không nghi ngờ cô, nhắm hai mắt lại.

Mục Giai Âm lấy khăn thả vào nước ấm, thừa dịp Quyền Thiệu Viêm không có chú ý, múc ít nước vào trong lòng bàn tay hắt lên mặt Quyền Thiệu Viêm. Nhưng mà, Mục Giai Âm không ngờ bộ dáng Quyền Thiệu Viêm lại chật vật như vậy.

“Anh biết ngay là em sẽ không đàng hoàng mà.” Quyền Thiệu Viêm mở mắt, trên khuôn mặt anh tuấn có vẻ cưng chiều.

Coi như cô không thành thật, Quyền Thiệu Viêm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu tội.

“Giai Âm, trên người em cũng bị nước làm ướt.” Quyền Thiệu Viêm nhìn chằm chằm Mục Giai Âm, ánh mắt dần trở nên thâm sâu.

Mới vừa rồi hắt nước lên người Quyền Thiệu Viêm, trên người cô cũng bị dính ít nước.

“Giai Âm, để anh lau giúp em.” Quyền Thiệu Viêm thản nhiên nói, sau đó thoải mái đem môi hôn xuống.

Mục Giai Âm ngẩn ra, khuôn mặt trở nên hồng, “Quyền Thiệu Viêm!” Nghĩ đến trong nhà còn có khách, Mục Giai Âm chỉ có thể nhỏ giọng quát, “Sao anh không biết xấu hổ như vậy!”

Một lát sau, cảm thấy trước ngực lạnh như băng, Mục Giai Âm càng thêm sụp đổ, “Quyền Thiệu Viêm, anh mang toàn bộ nước trên mặt cọ vào người em!”

“Là sao?”Quyền Thiệu Viêm ngẩng đầu, nhếch mi nói, “Đẹp quá.”

Hôm nay Mục Giai Âm mặc đồ mỏng, chỉ mặc áo T-shirt dài, quần áo bị nước làm ướt, liền đem dáng người Mục Giai Âm hiện rõ ra ngoài.

Mục Giai Âm đánh Quyền Thiệu Viêm nói: “Trong nhà còn có khách đấy, anh không muốn cho em gặp người nữa sao?”

“Bọn họ không dám đến đây đâu.” Hai người rất biết điều, Quyền Thiệu Viêm đối với hai người kia còn miễn cưỡng duy trì chút hảo cảm.

Còn không phải là bởi vì anh đối với người khác luôn biểu lộ vẻ mặt lạnh lùng, ảnh hưởng rất lớn đấy chứ?

Quyền Thiệu Viêm nhìn chằm chằm Mục Giai Âm hai giây rồi nói: “Chín giờ rồi, chúng ta đi ngủ đi.”

Quyền Thiệu Viêm nói những lời này, làm ơn có thể mang ánh mắt của anh từ ngực cô nhìn mặt cô…Hoặc là Quyền Thiệu Viêm không nhìn cô, cô cũng không ngại đâu!

Mục Giai Âm bất đắc dĩ đổi áo ngủ, anh ôm cô đang tính toán cô không vào địa ngục thì ai vào lên giường đi ngủ, đột nhiên phòng khách có tiếng hét, là tiếng hét thảm thiết của Mục Ngọc Trác.

“Em ra ngoài xem một lát.”

Động tác của Quyền Thiệu Viêm nhanh hơn, khi cô đang nói chuyện thì anh đã ra khỏi phòng ngủ.

Mục Giai Âm vội vàng đi theo phía sau Quyền Thiệu Viêm.

Trong phòng, Mục Ngọc Trác đang ôm bụng kêu thảm thiết, cho dù Mục Ngọc Trác đã cố hết sức chịu đựng, nhưng một trận đau nhức thỉnh thoảng kéo đến làm cậu không thể kiềm chế kêu thành tiếng, mà toàn thân Mục Ngọc Trác đổ mồ hôi lạnh.

Bạch Tự Di ở bên cạnh gấp gáp, tóc tai đều tán loạn, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Quyền Thiệu Viêm cau mày tiến lên phía trước, ngồi xổm xuống đất đỡ Mục Ngọc Trác, lấy tay đè lên bụng Mục Ngọc Trác nói: “Chỗ này có đau không?”

Giống như một trận đau đớn lại đến, toàn thân Mục Ngọc Trác run rẩy, cắn răng gật đầu một cái, suy yếu nói, “Đau.”

“Ăn nhiều, nên khó tiêu.” Quyền Thiệu Viêm kết luận.

Mục Giai Âm nghĩ đến buổi chiều cậu ăn hết những chiếc bánh ngọt kia mà nhức đầu, cậu ta đã ăn bao nhiêu cái thế?

Quyền Thiệu Viêm ấn điện thoại gọi cho Lưu Duệ.

Lưu Duệ là người đàn ông độc thân chưa lập gia đình, mặc dù không có bạn gái. Đêm tối, kết thúc một ngày làm việc khổ cực, Lưu Duệ tắm xong đi ra ngoài, nhìn phần văn kiện tiếp theo đã làm xong.

Lưu Duệ liền lấy bia ra, chuẩn bị xong khăn giấy, trong đôi mắt thoáng qua tia sáng, tính toán mở Computer ra, sau đó cùng với trợ thủ đắc lực của anh trải qua một đêm tốt đẹp.

Mộng đẹp bị Quyền Thiệu Viêm gọi đến mà phá vỡ.

Ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm, Lưu Duệ có rất ít cơ hội nói lần thứ hai.

Lưu Duệ đi thang máy xuống lầu, lái xe như điên đến nhà Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm mỗi lần gọi cho đều đặt ra thời hạn, nhất định phải đến nhà kịp giờ.

Trợ thủ lâu năm, ngày mai gặp… Lưu Duệ rất thích trợ thủ lâu năm của mình.

Sau đó anh ta phát hiện… Ơ, tại sao lại không mở được vậy?

Tại sao những người khác có thể mở được, anh ngay cả máy tính cũng mở không ra thế này chứ? Cho nên, ngay cả trợ thủ đắc lực cũng vứt bỏ mình sao?

“Lưu Duệ làm việc có năng suất thật.” Mục Giai Âm thở dài nói.

Từ lúc Lưu Duệ đưa Mục Ngọc Trác đi bệnh viện, toàn bộ hành trình không vượt quá năm phút. Với năng suất này nên tặng Lưu Duệ ba mươi hai cái bằng khen nha.

Quyền Thiệu Viêm đi theo Mục Giai Âm gật đầu một cái.

Anh khen ngợi tất nhiên không phải là Lưu Duệ, mà là mẹ con Bạch Tự Di.

Biết anh không muốn nhìn thấy bọn họ, tối nay tự động trốn sao?

“Quyền Thiệu Viêm, anh vừa mới làm cái gì thế sao không để em đi bệnh viện với bọn họ?” Mục Giai Âm vốn định đưa mẹ con Bạch Tự Di đi, lại bị Quyền Thiệu Viêm ngăn cản.

“Giai Âm, tối nay ở bên cạnh anh.” Quyền Thiệu Viêm nhíu mày, ôm Mục Giai Âm đi vào nhà.

Mục Giai Âm tức giận liếc Quyền Thiệu Viêm nói, “Buổi tối ngày nào em không ở bên cạnh anh chứ?”

“Ngày mai anh đi làm nhiệm vụ, phải đi một tuần.” Quyền Thiệu Viêm giọng nói hơi buồn buồn không vui.

Không có Mục Giai Âm, anh không quen.

“A?” Không biết tại sao trong lòng Mục Giai Âm cảm thấy buồn.

Kì lạ, nghe Quyền Thiệu Viêm nói vậy, cô phải cao hứng mới đúng chứ? Không có Quyền Thiệu Viêm, sẽ không có người quản cô, không ai hạn chế cô. Nhưng là, cũng không có ai ôm cô, không có ai cưng chiều cô,… Dừng lại, cô phải hi vọng Quyền Thiệu Viêm đi mới phải.

“Nhiệm vụ nguy hiểm sao?” Mục Giai Âm chui vào ngực Quyền Thiệu Viêm hỏi.

“Không nguy hiểm, chỉ diễn tập đơn giản quân sự trên biển thôi,” Quyền Thiệu Viêm nói qua loa.

Thật sự không nguy hiểm chứ? Mục Giai Âm nhớ đến những vết thương ở sau lưng anh, Quyền Thiệu Viêm lập được những chiến công kia, toàn thân bị thương và rất vất vả.

“Quyền Thiệu Viêm, nhiệm vụ nguy hiểm anh không cần làm.” Mục Giai Âm đề nghị, “Để cho người khác làm đi, anh lựa chọn mấy nhiệm vụ dễ dàng là được rồi.”

“Không nguy hiểm.” Quyền Thiệu Viêm ngẩn người.

Anh ít khi nói với cô cuộc sống trong tám năm này, thỉnh thoảng anh mới nói mấy chuyện thú vị trong quân đội ở những nơi anh đến. Mục Giai Âm lo lắng từ đâu vậy.

Nhất định là nghe người khác nói lại, Mục Giai Âm kết luận.

Làm sao có thể không nguy hiểm chứ? Bây giờ Quyền

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status