Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 65 - Chương 62.4

/132


Sao hắn với Hướng Tình chỉ có quan hệ bình thường chứ?

“Mất hứng? Không lẽ cậu cùng Hướng Tình quan hệ rất tốt sao?” Mục Giai Âm hiền lành dàn xếp.

“Ai quan hệ tốt với cô ta.” Hàn Tử Nghị theo bản năng phản bác.

Mục Giai ÂM thả tay, tỏ vẻ cô cũng không hiểu.

Trong lòng Hàn Tử Nghị cũng biết rõ là kỳ quái, đáng lẽ quan hệ của hắn với Hướng Tình cũng không phải là tốt lắm? Tại sao nghe Mục Giai Âm nói như vậy trong lòng hắn lại thấy khó chịu.

Một lúc sau, Hàn Tử Nghị mới buồn bực hỏi: “Hướng Tình bị bệnh rất nặng sao?”

Cuối cùng cũng mắc câu, khóe miệng Mục Giai Âm hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, nghiêm túc nói: “Hướng Tình cũng không nói cho tôi biết, cậu tự mình đi xem sẽ biết thôi? Dù sao chú Hướng với thím đều rất lo lắng.”

Đây là bị bệnh gì? Tim Hàn Tử Nghị như bị cào trăm phát.

Hận không thể trực tiếp vọt đến nhà họ Hướng ngay lập tức.

Rất nhanh đã đến bệnh viện, nhìn tình huống của Bạch Tự Di, bệnh việc lập tức chuyển bà đến phòng cấp cứu.

Bạch Tự Di lần này sốt cao đến 40 độ, may mắn được đưa đến đúng lúc, ý chí của bà cũng rất kiên cường. Chuyền hết 2 bình nước biển, đã bắt đầu hạ sốt.

Chỉ là, trời cũng đã sắp tối.

“Bây giờ chị phải về nhà sao?” Mục Ngọc Trác ánh mắt xúc động nhìn Mục Giai ÂM.

Bác sĩ nói chỉ cần đến trễ một lát, mẹ sẽ bị sốt thành người ngốc.

“Ừ.” Mục Giai Âm gật đầu, Quyền Thiệm Viêm nói anh ấy sắp đến tới cửa bệnh viện rồi.

Mục Giai Âm nhìn Mục Ngọc Trác rối rắm nhớ lại không biết có nên mang họ cùng về nhà mình hay không.

Mục Ngọc Trác giống như cảm ứng được suy nghĩ của Mục Giai Âm, nhanh chóng nói: “Chị họ, chị cũng nên về đi, mẹ con em bắt xe đi một đoạn, tự mình về nhà là được.”

Bạch Tự Di cũng cảm kích nói: “Giai Âm, con cũng nên về đi, hôm nay bọn ta đã làm phiền con nhiều rồi.”

“Trời đã tối như vậy, dì với em tự mình về rất nguy hiểm, bệnh của dì còn chưa khỏi, căn phòng kia lại quá lạnh, lỡ như sốt lại thì nguy .” Mục Giai Âm chần chừ một lúc mới nói: “Nếu không, hai người đến nhà con ở vài ngày, đợi đến khi nào bệnh của dì hết hẳn, thì mình trở về sau.”

Mục Giai ÂM vẫn còn nhớ rất rõ kiếp trước vào thời gian này Mục Ngọc Trác cũng bị dính vụ án kia, giết bác cả.

Trong khoảng thời gian này, vẫn nên để Mục Ngọc Trác ở lại thành phố C thì hơn.

“Không tốt lắm.” Bạch Tự Di liên tục xua tay: “Sao lại có thể không biết xấu hổ mà làm phiền con.”

Cũng không phải thân thích gần gũi, hơn nữa trước đây Mục Uẩn Ngạo đã từng nói không muốn lui tới. Huống chi, hôm nay bọn họ còn thấy rõ ràng đám thân thích kia còn muốn đánh Mục Giai Âm.

Mục Ngọc Trác cũng lắc đầu.

Cậu cũng không thể mặt dày mà cứ làm phiền chị họ như thế.

“Đi thôi.” Mục Giai ÂM cười cười nói: “Bình thường chồng con đi làm, con ở nhà một mình rất vắng vẻ, vừa lúc có dì tới con không thấy rất vui.”

Bạch Tự Di và Mục Ngọc Trác vẫn không chịu.

Chẳng qua thái độ của Mục Giai Âm rất kiên quyết, hai người từ chối không được, cuối cùng phải làm theo ý của Mục Giai Âm.

Quyền Thiệu Viêm rất nhanh đã lái xe tới.

Mục Giai Âm nhìn Quyền Thiệu Viêm rồi giới thiệu với hai người bên cạnh mình: “Đây là…chồng con, Quyền Thiệu Viêm.”

Kỳ quái, sao ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm lại không thể nói ra hai chữ ông xã?

“Quyền Thiệu Viêm, đây là dì ba của em với con của dì ấy.” Mục Giai Âm lại giới thiệu

“Dì ba khỏe.” Quyền Thiệu Viêm ở trước mặt người ngoài luôn nghiêm nghị lạnh lùng, nhưng cũng rất có lễ độ.

Khi nhìn về phía Mục Ngọc Trác Quyền Thiệu Viêm cũng khẽ gật đầu.

Mục Ngọc Trác với Bạch Tự Di đều kinh sợ chào hỏi lại Quyền Thiệu Viêm.

Khí thế trên người ông xã mình quá mạnh, Mục Giai Âm cũng chỉ cười nhẹ nói: “Quyền Thiệu Viêm, em muốn mời dì ba với Ngọc Trác đến nhà chúng ta ở vài hôm.”

Mục Giai Âm nói xong còn nhéo tay Quyền Thiệu Viêm.

Cô sợ Quyền Thiệu Viêm nói lời mất lòng, dì Bạch với Ngọc Trác sẽ không đi. Cô nhìn được, lòng tự trọng của hai người rất cao.

Quyền Thiệu Viêm đương nhiên là không vui, Mục Giai Âm muốn đi làm thì thôi đi, hôm nay thế giới riêng của hai người cũng mất, thật làm người ta không nhịn được?

Chỉ là Quyền Thiệu Viêm vẫn tương đối nể tình mà ừ một tiếng.

Mục Giai Âm dự cảm cuộc sống tương lại cô nhất định sẽ bị dày vò rất thảm.

Mục Giai Âm mở cửa sau xe ra, nhìn dì Bạch với Mục Ngọc Trác lên xe, mới để Quyền Thiệu Viêm đỡ cô lên xe, thắt dây an toàn cho cô.

Bạch Tự Di từ phía sau nhìn thấy, trong lòng cũng thấy mừng thay, người chồng này của Giai Âm thật không tồi.

Mục Ngọc Trác cũng thấy được, cậu còn tưởng người cứng ngắt như Quyền Thiệu Viêm sẽ không biết chăm sóc phụ nữ là gì.

Rất nhanh đã về đến nhà, Quyền Thiệu Viêm mới hỏi: “em ăn cơm chưa?”

Lúc này Mục Giai ÂM mới nhớ cô ở bệnh viện chạy tới chạy lui lại quên mất chuyện ăn cơm.

Mày Quyền Thiệu Viêm nhíu càng sâu, gõ vài cái trên trán Mục Giai Âm: “Thật là, em đợi một lát, anh đi mua thức ăn rồi về.”

Nói xong, Quyền Thiệu Viêm liền đi xuống nhà hàng bên dưới. Khi xuống cũng nói sẽ mua nhiều đồ, có vẻ cũng mua cho dì Bạch với Ngọc Trác. Khóe miệng Mục Giai Âm hiện ra một nụ cười hài lòng.

Thật ra Bạch Tự Di cũng nhìn ra được Quyền Thiệu Viêm không chào đón họ. Nhưng mà, thái độ này của Quyền Thiệu Viêm lại gián tiếp chứng minh, anh rất thích Mục Giai Âm.

Sau khi Mục Giai Âm sắp xếp xong phòng ngủ cho hai người, mới trở về phòng ngủ của mình.

Lúc này Quyền Thiệu Viêm mới cau mày nhìn Mục Giai Âm: “Em mới về Mục gia có một lúc, sao lại mang thân thích đến đây rồi?”

Quan trọng là sau lại cho bọn họ ở lại nhà mình.

Quyền Thiệu Viêm

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status