“Có thể do phát sốt nên dạ dày không thoải mái.” Lý Tùng nhướng nhướng mi: “Hai ngày nay ăn thức ăn thanh đạm, nếu như tới buổi trưa ngày mai vẫn còn như vậy, thì đem cô ấy tới bệnh viện của tôi, ngày mai vừa hay đến phiên tôi trực.”
“Được, được rồi.” Kỷ Nhu vội vàng đồng ý.
Lục An Nhiên không đáp lời, cô biết rằng triệu chứng này không phải là do bị phát sốt gây ra, bởi vì cô vừa nhìn thấy cảnh con cá bị bắt giết, bởi vì khoảnh khắc đó cô thậm chí còn cho rằng cây xiên cá đó chính là đâm vào người cô. Loại cảm giác này chắc chắn không phải là do sự khó chịu trong dạ dày…
Sau khi Lý Tùng đi rồi, Kỷ Nhu lại nấu cho Lục An Nhiên một chén cháo trắng, Lục An Nhiên lần này không còn cảm giác buồn nôn nữa, sau đó lại uống thuốc, Kỷ Nhu sau khi để cho Lục An Nhiên ngủ yên mới tắt đèn đi ra khỏi phòng ngủ.
Lục An Nhiên nhìn bóng dáng Kỷ Nhu rời khỏi phòng, cho đến khi cửa phòng đóng lại. Cả căn phòng lại trở nên yên tĩnh, Lục An Nhiên nhắm mắt nhưng không tài nào ngủ được.
Đối với cô mà nói, một đêm này cô đã trãi qua cái chết, ngay sau đó, lại trải qua trùng sinh; trải qua sự phản bội, hủy dung, cắt lưỡi và bị thiêu sống, lại trải qua chuyện một lần nữa được nhìn thấy người mẹ đã mất nhiều năm. Còn có đầu lưỡi của cô… Lục An Nhiên thè lưỡi ra, liếm liếm môi. Trong lòng vẫn còn nghi vấn của chính bản thân, vì thế từ trong ổ chăn bò dậy, mang đôi dép lê đi đến cái tủ lạnh trong nhà bếp ở lầu một, tìm thấy một dĩa thịt bò xào ớt xanh. Lục An Nhiên dùng tay kéo dĩa thịt bò ra, cắt một miếng thịt bò bỏ vào miệng, sau khi nhai nó, Lục An Nhiên lại ói ra lần nữa, hương vị của máu bò cuồn cuộn dâng lên trong miệng, sau đó trong tâm trí của Lục An Nhiện lại hiện lên cảnh tượng con bò bị giết. Một cái đầu bò vô lực kêu rống, than khóc. Lưỡi dao lạnh như băng một dao lại một dao không ngừng đâm vào cổ con bò, máu bắn tung tóe. Trong tròng mắt con bò đó vẫn còn hiện lên hình ảnh ngược hình dáng và khuôn mặt của những con người, cảnh vật xung quanh.
“ọe…” che lại yết hầu của mình, Lục An Nhiên lại lần nữa nôn lên.
Một tiếng “bang”, đèn trong nhà ăn được mở lên, Vu quản gia nhìn thấy Lục An Nhiên đang không ngừng nôn mửa liền đi lên: “Đại tiểu thư, cô sao vậy?”
“Tôi… Nước… Nước…” Lục An Nhiên chỉ cảm thấy mùi máu tươi trong miệng không ngườn trào lên, hình ảnh trong tâm trí mờ mờ ảo ảo nhưng lại không thể quên đi được.
Chú Vu gấp rút rót một ly nước đưa cho Lục An Nhiên, Lục An Nhiên dùng ly nước súc một miệng lớn nước, thật khó khăn mới có thể đẩy đi được mùi vị khó chịu trong miệng, những hình ảnh trong tâm trí cũng biến mất không thấy nữa.
Không ngừng thở gấp, Lục An Nhiên ngồi trên ghế dựa bên cạnh.
“Đại tiểu thư, cô đói rồi sao?” Trong mắt chú Vu hiện lên một tia đau lòng, dù sao thì đại tiểu thư cũng do ông một tay chăm sóc trưởng thành.
“ừm… có một chút…” Trong lòng Lục An Nhiên vô cùng căng thẳng.
“haizz…” Chú Vu mở tủ lạnh lấy ra một trái táo, rửa sạch đưa cho Lục An Nhiên: “Tiểu thư ăn trước trái táo đi, tôi nấu cho cô một bát canh trứng.”
Nhận lấy trái táo, Lục An Nhiên ngập ngừng cắn một miếng, vị thanh ngọt của trái táo lan khắp khoang miệng, triệt đệ xóa tan đi nỗi cay đắng trước đó. Lục An Nhiên nhanh chóng ăn hết quả táo, mặt khác, canh trứng gà của chú Vu cũng nấu xong rồi, Lục An Nhiên cầm chiếc muỗng bác múc một muỗng cho vào miệng, hương vị nhẹ nhàng vô cùng ngon miệng.
“Xem ra, trứng gà còn có thể ăn được…” Lục An Nhiên nỉ non nói.
“Tiểu thư, cô vừa
“Được, được rồi.” Kỷ Nhu vội vàng đồng ý.
Lục An Nhiên không đáp lời, cô biết rằng triệu chứng này không phải là do bị phát sốt gây ra, bởi vì cô vừa nhìn thấy cảnh con cá bị bắt giết, bởi vì khoảnh khắc đó cô thậm chí còn cho rằng cây xiên cá đó chính là đâm vào người cô. Loại cảm giác này chắc chắn không phải là do sự khó chịu trong dạ dày…
Sau khi Lý Tùng đi rồi, Kỷ Nhu lại nấu cho Lục An Nhiên một chén cháo trắng, Lục An Nhiên lần này không còn cảm giác buồn nôn nữa, sau đó lại uống thuốc, Kỷ Nhu sau khi để cho Lục An Nhiên ngủ yên mới tắt đèn đi ra khỏi phòng ngủ.
Lục An Nhiên nhìn bóng dáng Kỷ Nhu rời khỏi phòng, cho đến khi cửa phòng đóng lại. Cả căn phòng lại trở nên yên tĩnh, Lục An Nhiên nhắm mắt nhưng không tài nào ngủ được.
Đối với cô mà nói, một đêm này cô đã trãi qua cái chết, ngay sau đó, lại trải qua trùng sinh; trải qua sự phản bội, hủy dung, cắt lưỡi và bị thiêu sống, lại trải qua chuyện một lần nữa được nhìn thấy người mẹ đã mất nhiều năm. Còn có đầu lưỡi của cô… Lục An Nhiên thè lưỡi ra, liếm liếm môi. Trong lòng vẫn còn nghi vấn của chính bản thân, vì thế từ trong ổ chăn bò dậy, mang đôi dép lê đi đến cái tủ lạnh trong nhà bếp ở lầu một, tìm thấy một dĩa thịt bò xào ớt xanh. Lục An Nhiên dùng tay kéo dĩa thịt bò ra, cắt một miếng thịt bò bỏ vào miệng, sau khi nhai nó, Lục An Nhiên lại ói ra lần nữa, hương vị của máu bò cuồn cuộn dâng lên trong miệng, sau đó trong tâm trí của Lục An Nhiện lại hiện lên cảnh tượng con bò bị giết. Một cái đầu bò vô lực kêu rống, than khóc. Lưỡi dao lạnh như băng một dao lại một dao không ngừng đâm vào cổ con bò, máu bắn tung tóe. Trong tròng mắt con bò đó vẫn còn hiện lên hình ảnh ngược hình dáng và khuôn mặt của những con người, cảnh vật xung quanh.
“ọe…” che lại yết hầu của mình, Lục An Nhiên lại lần nữa nôn lên.
Một tiếng “bang”, đèn trong nhà ăn được mở lên, Vu quản gia nhìn thấy Lục An Nhiên đang không ngừng nôn mửa liền đi lên: “Đại tiểu thư, cô sao vậy?”
“Tôi… Nước… Nước…” Lục An Nhiên chỉ cảm thấy mùi máu tươi trong miệng không ngườn trào lên, hình ảnh trong tâm trí mờ mờ ảo ảo nhưng lại không thể quên đi được.
Chú Vu gấp rút rót một ly nước đưa cho Lục An Nhiên, Lục An Nhiên dùng ly nước súc một miệng lớn nước, thật khó khăn mới có thể đẩy đi được mùi vị khó chịu trong miệng, những hình ảnh trong tâm trí cũng biến mất không thấy nữa.
Không ngừng thở gấp, Lục An Nhiên ngồi trên ghế dựa bên cạnh.
“Đại tiểu thư, cô đói rồi sao?” Trong mắt chú Vu hiện lên một tia đau lòng, dù sao thì đại tiểu thư cũng do ông một tay chăm sóc trưởng thành.
“ừm… có một chút…” Trong lòng Lục An Nhiên vô cùng căng thẳng.
“haizz…” Chú Vu mở tủ lạnh lấy ra một trái táo, rửa sạch đưa cho Lục An Nhiên: “Tiểu thư ăn trước trái táo đi, tôi nấu cho cô một bát canh trứng.”
Nhận lấy trái táo, Lục An Nhiên ngập ngừng cắn một miếng, vị thanh ngọt của trái táo lan khắp khoang miệng, triệt đệ xóa tan đi nỗi cay đắng trước đó. Lục An Nhiên nhanh chóng ăn hết quả táo, mặt khác, canh trứng gà của chú Vu cũng nấu xong rồi, Lục An Nhiên cầm chiếc muỗng bác múc một muỗng cho vào miệng, hương vị nhẹ nhàng vô cùng ngon miệng.
“Xem ra, trứng gà còn có thể ăn được…” Lục An Nhiên nỉ non nói.
“Tiểu thư, cô vừa
|
/210
|

