Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con cô, Kỷ Nhu lại dùng tay kiểm tra trán của An Nhiên thêm lần nữa, chỉ còn sốt một chút thôi.
“Mẹ con không sao nữa rồi.” Lục An Nhiên nhìn Kỷ Nhu, khóe mắt có chút ẩm ướt, loại cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy thật sự rất khó diễn đạt thành lời,
“Không chuyện gì là tốt rồi!” Kỷ Nhu nắm lấy hai tay của Lục An Nhiên: “An Nhiên, sao hôm nay con lại không cẩn thận như thế? Rõ ràng con biết mình không biết bơi, còn đến bên cạnh hồ bơi? Cũng tại mẹ hồ đồ, ngày mai sẽ kêu chú Vu rút hết nước trong hồ bơi đó đi!”
“Vâng…” Lục An Nhiên rất muốn nói với Kỷ Nhu chuyện này là do Sở Dao làm, chuyện này đều là lỗi lầm của con tiện nhân Sở Dao! Nhưng cô không thể! Kiếp trước trước khi chết cô đã biết toàn bộ sự thật, đằng sau chuyện này vẫn còn một người chưa xuất hiện, cô nhất định phải nhẫn nhịn, mới có thể từng bước từng bước dụ người đó xuất hiện: “Là lỗi của con… mẹ, mẹ đừng kêu chú Vu rút hết nước đi, ngày khác dạy con tập bơi là được rồi!”
“Không phải con vẫn luôn sợ nước sao? Tại sao hiện tại lại nghiêm túc muốn học bơi rồi?” Kỷ Nhu lại cảm thấy kỳ quái.
“Bây giờ rút hết nước trong hồ ra, sau này còn có thể đem toàn bộ sông hồ, biển cả lấp bằng sao?” Lục An Nhiên nhẹ nhàng nói: “Con muốn an toàn khỏe mạnh lớn lên như vậy mới có thể ở bên cạnh mẹ!” một con người đã từng chết một lần, còn có thể sợ nước nữa sao?
“An Nhiên nói rất đúng!” Kỷ Nhu cười cười xoa đầu Lục An Nhiên: “Con hôn mê ngủ cả một ngày, chắc là con đói rồi! để mẹ đi nấu một chén canh cá cho con nhé!”
“Dạ!” Lục An Nhiên rất vui mừng, món canh cá do Kỷ Nhu tự tay nấu đã từng là món ăn mà Lục An Nhiên thích ăn nhất, đáng tiếc, từ khi Kỷ Nhu qua đời, cho dù Lục An Nhiên có thưởng thức tất cả những món ngon trên thế giới cũng đều không tìm được mùi vị như thế nữa.
“Vậy con nghỉ ngơi thêm một chút ngoan ngoan đợi mẹ nhé!” Kỷ Nhu đứng dậy đắp lại cái chăn trên người Lục An Nhiên, lại sờ sờ gương mặt Lục An Nhiên, sau đó mới rời phỏi phòng của con gái.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Lục An Nhiên chống cánh tay ngồi dậy, nhìn khắp canh phòng. Căn phòng này chính là căn phòng ngủ trước kia của cô, hoa bồ công anh được vẻ lên trên bức tường màu lam nhạt, đơn giản thoải mái. Chiếc đèn ngủ cạnh giường hình chú chim nhỏ tản ra thứ ánh sáng mỏng manh ấm áp. Trên tường, chiếc đồng hồ chim đổ quyên từ từ chuyển động. Ngay dưới đồng hồ là một kệ sách màu trắng cao hơn đầu người trên đó bày đầy những đĩa CD trò chơi và những tập tranh thiếu nữ, bên cạnh giá sách còn có một chiếc bàn học, trên bàn học có đặt một khung hình chụp chung giữa cô và Sở Dao: hai thiếu nữ xinh đẹp mặc bộ trang phục công chúa, nắm tay nhau cười bên đài phun nước. Lục An Nhiên không nhịn được cau mày, thiếu nữ trong bức ảnh cười thật rạng rỡ và ngu xuẩn! Cố ý nhìn về một hướng khác, bên kia cửa sổ mở ra, mặt trăng yên tĩnh, một luồng gió thổi nhẹ qua làm tấm rèm màu trắng nhẹ bay, gió thổi rung chiếc chuông gió bên phát ra âm thanh vui tai. Dưới cửa sổ, một chiếc đàn dương cầm lặng lặng đặt ở đó.
Lục An Nhiên bước xuống khỏi chiếc giường công chúa của mình, từng bước bước đến bên cạnh chiếc đàn. Cô ngồi xuống chiếc ghế màu trắng làm bằng nhung mềm phía trước cây đàn, sau đó nhẹ nhàng mở nắp chiếc đàn lên. Nhìn những phím đàn đen trắng đan xen vào nhau, Lục An Nhiên nhẹ nhàng đưa tay ra chạm vào các phím đàn,
“Mẹ con không sao nữa rồi.” Lục An Nhiên nhìn Kỷ Nhu, khóe mắt có chút ẩm ướt, loại cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy thật sự rất khó diễn đạt thành lời,
“Không chuyện gì là tốt rồi!” Kỷ Nhu nắm lấy hai tay của Lục An Nhiên: “An Nhiên, sao hôm nay con lại không cẩn thận như thế? Rõ ràng con biết mình không biết bơi, còn đến bên cạnh hồ bơi? Cũng tại mẹ hồ đồ, ngày mai sẽ kêu chú Vu rút hết nước trong hồ bơi đó đi!”
“Vâng…” Lục An Nhiên rất muốn nói với Kỷ Nhu chuyện này là do Sở Dao làm, chuyện này đều là lỗi lầm của con tiện nhân Sở Dao! Nhưng cô không thể! Kiếp trước trước khi chết cô đã biết toàn bộ sự thật, đằng sau chuyện này vẫn còn một người chưa xuất hiện, cô nhất định phải nhẫn nhịn, mới có thể từng bước từng bước dụ người đó xuất hiện: “Là lỗi của con… mẹ, mẹ đừng kêu chú Vu rút hết nước đi, ngày khác dạy con tập bơi là được rồi!”
“Không phải con vẫn luôn sợ nước sao? Tại sao hiện tại lại nghiêm túc muốn học bơi rồi?” Kỷ Nhu lại cảm thấy kỳ quái.
“Bây giờ rút hết nước trong hồ ra, sau này còn có thể đem toàn bộ sông hồ, biển cả lấp bằng sao?” Lục An Nhiên nhẹ nhàng nói: “Con muốn an toàn khỏe mạnh lớn lên như vậy mới có thể ở bên cạnh mẹ!” một con người đã từng chết một lần, còn có thể sợ nước nữa sao?
“An Nhiên nói rất đúng!” Kỷ Nhu cười cười xoa đầu Lục An Nhiên: “Con hôn mê ngủ cả một ngày, chắc là con đói rồi! để mẹ đi nấu một chén canh cá cho con nhé!”
“Dạ!” Lục An Nhiên rất vui mừng, món canh cá do Kỷ Nhu tự tay nấu đã từng là món ăn mà Lục An Nhiên thích ăn nhất, đáng tiếc, từ khi Kỷ Nhu qua đời, cho dù Lục An Nhiên có thưởng thức tất cả những món ngon trên thế giới cũng đều không tìm được mùi vị như thế nữa.
“Vậy con nghỉ ngơi thêm một chút ngoan ngoan đợi mẹ nhé!” Kỷ Nhu đứng dậy đắp lại cái chăn trên người Lục An Nhiên, lại sờ sờ gương mặt Lục An Nhiên, sau đó mới rời phỏi phòng của con gái.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Lục An Nhiên chống cánh tay ngồi dậy, nhìn khắp canh phòng. Căn phòng này chính là căn phòng ngủ trước kia của cô, hoa bồ công anh được vẻ lên trên bức tường màu lam nhạt, đơn giản thoải mái. Chiếc đèn ngủ cạnh giường hình chú chim nhỏ tản ra thứ ánh sáng mỏng manh ấm áp. Trên tường, chiếc đồng hồ chim đổ quyên từ từ chuyển động. Ngay dưới đồng hồ là một kệ sách màu trắng cao hơn đầu người trên đó bày đầy những đĩa CD trò chơi và những tập tranh thiếu nữ, bên cạnh giá sách còn có một chiếc bàn học, trên bàn học có đặt một khung hình chụp chung giữa cô và Sở Dao: hai thiếu nữ xinh đẹp mặc bộ trang phục công chúa, nắm tay nhau cười bên đài phun nước. Lục An Nhiên không nhịn được cau mày, thiếu nữ trong bức ảnh cười thật rạng rỡ và ngu xuẩn! Cố ý nhìn về một hướng khác, bên kia cửa sổ mở ra, mặt trăng yên tĩnh, một luồng gió thổi nhẹ qua làm tấm rèm màu trắng nhẹ bay, gió thổi rung chiếc chuông gió bên phát ra âm thanh vui tai. Dưới cửa sổ, một chiếc đàn dương cầm lặng lặng đặt ở đó.
Lục An Nhiên bước xuống khỏi chiếc giường công chúa của mình, từng bước bước đến bên cạnh chiếc đàn. Cô ngồi xuống chiếc ghế màu trắng làm bằng nhung mềm phía trước cây đàn, sau đó nhẹ nhàng mở nắp chiếc đàn lên. Nhìn những phím đàn đen trắng đan xen vào nhau, Lục An Nhiên nhẹ nhàng đưa tay ra chạm vào các phím đàn,
|
/210
|

