Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 99 - Chương 99

/144


Mộc Yên quay lưng lại phía ánh trăng, cả người hoàn toàn đắm chìm trong màn đêm cô độc. Cô im lặng thật lâu. Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu vào vết sẹo dữ tợn trên gương mặt Lý Hân, cô lạnh mắt nhìn đứa nhỏ mình nuôi lớn đột nhiên trở nên xa lạ như thế.

Rosemary. Môi mỏng nhếch lên, hắng giọng nói lớn làm cho Lý Hân giống như quỷ La Sát đến từ Địa Ngục khiến cho người ta sợ hãi. Ngoại trừ lần đầu gặp mặt, Lý Hân chưa từng lạnh lùng gọi thẳng danh hiệu của Mộc Yên như vậy.

Mộc Yên. Hai chữ nhợt nhạt ngắn gọn nhưng lại đầy lạnh lẽo, Sư phụ, từ giờ trở đi con chỉ là Mộc Yên.

Vô liêm sỉ! Giơ bàn tay lên nhưng cô lại chậm chạp không hạ xuống được. Haiz. Lý Hân thở dài một tiếng, sự ác độc trong mắt cũng chậm rãi bớt đi, Con nhóc này, con luôn rất lý trí nhưng có biết mình đang nói cái gì không?”

“Con biết rất rõ.

Mộc Yên, con thật sự muốn phản bội Blackflame sao? Nhắc tới tổ chức, mặt Lý Hân lại trở nên lạnh lẽo.

Không, con chỉ muốn che chở cho anh ấy. Giọng điệu chắc chắn như chém đinh chặt sắt, có chút sắc bén, Có con ở đây, đừng ai nghĩ đến việc động đến anh ấy!

Con cho con là ai? Mắt lạnh híp lại, Lý Hân vươn tay đặt trên cây súng lục đen để ở thắt lưng, sát khí bắt đầu nổi lên.

Con không là ai cả, con chỉ là Mộc Yên của anh ấy.

Vô liêm sỉ, ta thấy con đã quên kết cục của kẻ phản bội Blackflame rồi. Họng súng màu đen để ở trán của Mộc Yên, nhưng cô lại không hề tỏ vẻ gì.

Con chỉ muốn bảo vệ anh ấy an toàn, cái khác con không quan tâm.

Đi ra ngoài lâu ngày, tính tình của con trở nên ngông cuồng rồi! Họng súng lạnh lẽo lại ép về phía trước, Lý Hân hung tợn trừng mắt nhìn cô, Có phải thiếu dạy dỗ rồi không. Cô không thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn đứa bé mình nuôi lớn mạo hiểm vì một tên đàn ông thối được! Càng nghĩ vậy, cơn tức của Lý Hân càng lớn, Mộc Yên con thật sự tài giỏi, vì một tên đàn ông mà dám khiêu khích sư phụ! Ngón tay đặt vào cò súng, chỉ cần vô ý bóp một cái thì súng sẽ nổ.

Giữa mái hiên trống trải đầy sát ý và sự tức giận, hai bên giương cung bạt kiếm, thời gian khẩn trương như đông cứng lại.

Nếu muốn ra tay thì con nhất định sẽ không thất bại! Mộc Yên nhìn Lý Hân, đôi mắt đầy tình cảm phức tạp, giọng điệu lại làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo và sợ hãi.

Ha ha ha! Lý Hân ngửa mặt lên trời cười đầy châm chọc, Nhìn xem ta đã nuôi ra một thứ vô liêm sỉ này, vì một tên đàn ông thối mà muốn giết ta! Mộc Yên, quả nhiên con đủ bản lĩnh! Trái tim giống như bị tê liệt, từ trước đến nay Lý Hân sống phóng túng, giết người không chớp mắt. Đến khi gặp một đứa bé bị một đám đàn ông khốn kiếp đánh túi bụi ở đâu đường Seattle thì không biết vì sao lại đột nhiên động lòng. Phá lệ đưa cô về Blackflame, cô cảm thấy đứa nhỏ này quật cường không sợ chết rất giống mình, người không có kiên nhẫn huấn luyện sát thủ như Lý Hân lại bắt đầu nghiêm túc dạy bảo cô nhóc đó từng chiêu thức một, mười năm như một ngày, mãi mãi không ngại cực khổ mà chăm sóc cô, rốt cục cô cũng trở thành Rosemary mà bất cứ ai nghe thấy cũng đều sợ mất mật. Cô là sự kiêu ngạo của cô, là sự bận tâm duy nhất của cô trên cái thế giới lạnh lùng này. Nhưng hôm nay cái con nhóc khốn kiếp này lại nói những lời vô liêm sỉ thế này, chẳng những không cảm kích cô mà còn vì một tên đàn ông mà muốn giết cô. Cho dù cô lạnh lùng tàn bạo, nhưng trái tim cũng bằng thịt, bị đứa bé mình nuôi lớn uy hiếp như vậy quả thực còn khổ hơn cả chết.

Sư phụ, không nên ép con. Nhắm mắt lại, Mộc Yên cắn răng nói ra những lời này.

Anh ta quan trọng với con như vậy sao, còn quan trọng hơn cả người đã nuôi dưỡng con lớn lên sao? Lý Hân mất lý trí đỏ bừng mắt, thả súng lục xuống đất, nắm áo Mộc Yên quát lớn. Con có tin là bây giờ ta lập tức đi xuống bắn chết tên khốn đó hay không!

Anh ấy sẽ không chết dễ dàng như vậy. Mắt Mộc Yên sâu thẳm, so với sự điên cuồng và nổi giận của Lý Hân lúc này, cô lại quá bình tĩnh, Còn nữa, con sẽ không cho người cơ hội đó.

Rosemary, con thật tài giỏi, nên nhớ là từng chiêu thức của con đều là do ta dạy.

Con còn biết một câu là trò giỏi hơn thầy, hậu sinh khả úy. Cả người Mộc Yên đầy khơi thở lạnh lùng tàn bạo khiến cho người ta sợ hãi, ý lạnh đầy nguy hiểm, khiếp người.

Giỏi cho câu trò giỏi hơn thầy, hậu sinh khả úy, đúng là rất có dũng khí! Cả người Lý Hân đầy ác ý giống như quỷ lấy mạng đến từ Địa ngục, Nếu không dạy dỗ thứ con gái vô lương tâm, tàn nhẫn, hung ác, vong ân bội nghĩa này thì ta thật có lỗi với danh hiệu ác ma sát nhân rồi! Hung tợn đánh một quyền vào mặt Mộc Yên, cô đứng yên không hề nhúc nhích, cú đấm đó sượt qua mặt Mộc Yên, Mẹ nó! Lý Hân thấp giọng rủa một tiếng, cô tuyệt đối đã thua trong tay con nhóc khốn kiếp này rồi, nếu không thì sao lại không đành lòng ra tay với cô chứ. Mà con nhóc này cũng không hề né tránh, chắc cô cũng đã đoán được mình không thể ra tay.

Sư phụ. Mộc Yên gọi cô, giọng nói không kiềm chế được nên hơi run run.

Cút đi! Lý Hân đã tiêu giận được một nửa nhưng vẫn tỏ ra mạnh miệng. Con nhóc khốn kiếp, hôm nay ta cho con một con đường sống, nhưng con nghĩ người khác sẽ giống ta sao? Lý Hân nắm áo Mộc Yên, Khốn kiếp, con nghĩ mình lợi hại đến mức có thể lấy một chọi mười sao? Blackflame phái bao nhiêu người đến đây, thân thủ như thế nào, chúng ta đều không biết rõ, con muốn bảo vệ tên đàn ông đó, đúng là muốn tìm chết!

Lòng con đã quyết, mãi mãi sẽ không hối hận.

Được, khốn kiếp, thật tài giỏi! Người Blackflame biến thái cỡ nào, chúng ta đều biết rất rõ. Bảo vệ cái tên khốn đó cho cho tốt, đừng để đến cuối cùng bắt sư phụ đến nhặt xác cho con!

Con sẽ tự bảo vệ tốt chính mình.

Gió lạnh thổi mạnh trên mái hiên, mắt Mộc Yên đầy vẻ thành thục không hề hợp với tuổi của cô, Có con ở đây, đừng ai nghĩ đến việc động đến anh ấy. Gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, muốn giết anh ấy, trừ khi bước qua xác của con!

Đồ điên! Lý hân lớn tiếng mắng, Giỏi cho một đôi vợ chồng tình thâm, con nhóc khốn kiếp, con vượt mặt sư phụ từ khi nào vậy? Thật đúng là làm cho lòng người lạnh ngắt, sao cô có thể nhẫn tâm để đứa nhỏ của mình bị đám khốn kiếp trong tổ chức tra tấn được. Con đang tự hủy diệt chính mình đó! Lý Hân nhìn cô chằm chằm, cố hết sức khuyên cô quay đầu. Làm như vậy có đáng giá không? Các đốt ngón tay nắm áo cô trắng bệch, vết sẹo đáng sợ trên mặt Lý Hân cũng nhiễm đầy sự bi thương.

Đáng giá. Câu trả lời kiên định làm cho Lý Hân chấn động.

Tiểu Yên, con còn nhớ rõ kết cục của tiểu Thất không?

Nhớ rõ. Sao có thể không nhớ rõ được, cho dù ở trong tổ chức hắc ám như Blackflame, Hoắc Thất vẫn cười sáng lạn như ánh mặt trời, trong một lần chấp hành nhiệm vụ đã yêu


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status