Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 98 - Chương 98

/144


Lúc này, vì cãi nhau mà tòa soạn chợt yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng nghe thấy rất rõ ràng.

Sắc mặt Triệu hằng tái nhợt, bị khí thế lạnh lẽo của cậu 'Thiếu niên' này làm cho sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, Không, mặc kệ thế nào thì cậu cũng không thể đối xử với phụ nữ như vậy. Triệu Hằng vốn muốn ra mặt nói giúp Lưu Nhân Nhân, nhưng bây giờ lại cảm thấy có chút hối hận. Anh bị ánh mắt lạnh thấu xương của 'Cậu ta' dọa sợ muốn lui về phía sau mấy bước, nhưng vì ngại ở đây nhiều người nên vốn không có đường trốn.

Triệu tiên sinh, tôi làm gì cô ta? Mộc Yên đi về phía trước từng bước, đôi mắt nguy hiểm nhếch lên, ý lạnh dọa người tỏa ra không chút do dự.

Cô, vết thương trên tay cô ấy là sao? Triệu Hằng lui về phía sau. Nhìn bàn tay Lưu Nhân Nhân bị cà phê nóng làm phỏng chảy cả máu.

Hỏi cô ta! Môi mỏng nhếch lên, đôi mắt lạnh như băng có chút độc ác.

Thấy vậy, Lưu Nhân Nhân vội vàng che trước người Mộc Yên giải thích, Đây là tự tôi gây ra không liên quan đến A Yên.

Triệu Hằng giật mình, nghe thấy Lưu Nhân Nhân nói vậy thì hoảng thần, trong lúc nhất thời anh đột nhiên không biết phải làm gì. Đành phải mệt mỏi cúi đầu, giải thích, Mộc Yên,... Thật xin lỗi, là, là tôi không phân biệt rõ ràng cho nên mới... . Nhớ lại chuyện đồn đãi ồn ào huyên náo trong tòa soạn, Triệu Hằng chỉ có thể cố gắng giải thích, tuy rằng không cam lòng, nhưng người trước mắt có khí lạnh và lực uy hiếp làm cho anh không dám khiêu chiến.

Tự lo cho mình đi. Ý lạnh trên khuôn mặt tinh xảo bớt đi, thu lại sự ác độc trên người, Mộc Yên không muốn gây chuyện ở văn phòng, bỏ lại những lời này rồi tiếp tục bình tĩnh ngồi lại chỗ của mình bắt đầu chuẩn bị tổng hợp tài liệu thực tế.

Nhìn thấy như vậy, mọi người cũng đều giải tán, bàn tay căng thẳng của Triệu Hằng cũng chậm rãi buông lỏng ra, thở phào nhẹ nhõm, một người đàn ông như anh mà lại bị một thằng nhóc dọa sợ tới mức lảo đảo.

Quay đầu lại, Triệu hằng nhìn thấy ánh mắt tức giận của Lưu Nhân Nhân, anh vội vàng đi nắm lấy tay cô, lại bị Lưu Nhân Nhân kéo ra ngoài hành lang văn phòng.

Nhân Nhân, cho anh xem coi tay em thế nào rồi? Có cần đi bệnh viện... . Triệu Hằng lo lắng nhìn vết thương của cô.

Lưu Nhân Nhân đẩy Triệu Hằng ra, đôi mắt xinh đẹp chẳng những không cảm kích mà ngược lại còn nổi giận với anh, Triệu Hằng, chuyện của tôi không cần anh quan tâm. Nếu anh còn tìm A Yên gây phiền phức, sau này tôi nhất định không bao giờ để ý đến anh nữa.

Nhân Nhân, cậu ta đối xử với em như vậy, sao em còn mù quáng như thế? Trong mắt Triệu Hằng đầy vẻ đau lòng, anh cảm thấy mình đau lòng đến sắp không thở nổi.

Tôi muốn đối tốt với ai thì sẽ đối tốt với người đó, xin Triệu tiên sinh đừng can thiệp vào sự tự do của tôi. Lưu Nhân Nhân bị tức đến mức đỏ bừng cả mặt, nghĩ đến việc sau này Mộc Yên sẽ chán ghét mình vì Triệu Hằng thì cô cảm thấy không muốn nhìn thấy anh nữa, Buông ra! Đẩy ta Triệu Hằng đang nắm chặt cổ tay mình ra, Lưu Nhân Nhân quay đầu cảnh cáo, Triệu Hằng, đừng làm cho tôi chán ghét anh!

Cảm nhận được tay mình trống rỗng, Triệu Hằng dại ra đứng ngây người trên hành lang, cả người đều cuồng nộ và ghen


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status