Edit: susublue
Bác Dung Li. Cúi đầu chào một cái, mấy ngón tay Chu Phinh Đình lại siết chặt lại.
Đứa bé ngoan, tiểu Uyển muốn con tới đây chơi với nó, bác không quấy rầy hai đứa nữa. Kinh ngạc nhìn Dung Li đi lên lầu hai, Chu Phinh Đình không ngờ hôm nay bà ta lại không làm khó mình.
Lúc đi qua người Lâm Uyển, mắt bà nhìn Chu Phinh Đình có thâm ý khác.
Phinh Đình muốn uống cái gì? Lâm Uyển cười sáng lạn.
Gì cũng được. Suy nghĩ lại, cô lại nói thêm một câu, Có trà nóng thì tốt hơn. Nói xong Chu Phinh Đình liền hối hận, nhìn Lâm Uyển cười trêu ghẹo, cô liền lập tức đỏ mặt. Bộ dụng cụ pha trà được bày ra theo thứ tự, Lâm Uyển bỏ lá trà vào trong ấm trà có sẵn nước ấm, lập tức có một mùi hương nồng đậm bay đầy không khí.
Bích Loa Xuân. Chu Phinh Đình ngửi thấy mùi trà trong không khí, trong mắt có chút mềm mại.
Tớ không giống A Lạc, không biết về trà nghệ, trà còn nóng cậu mau uống đi. Bưng một ly trà lên đưa cho Chu Phinh Đình, Lâm Uyển phát hiện cô càng lúc càng ngượng ngùng không khỏi buồn cười.” Sợ là cậu đã đặt cả trái tim trên người A Lạc rồi!
Tớ.. Ngẩng đầu cảm nhận được độ ấm của trà trong tay, cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thở dài.
Hương trà lượn lờ, cô lại nhớ tới lần đầu tiên gặp anh là lúc mười sáu tuổi, người thanh niên lớn hơn mình một tuổi như ngọc lạnh được điêu khắc tỉ mỉ vậy, cực kỳ tinh xảo.
Trong yến hội náo nhiệt, anh lại ngồi im lặng, yên tĩnh nhưng lạnh lùng, xa cách như vậy, trong mắt như không có bất kỳ kẻ nào, nhưng chỉ có người con trai như vậy mới được cô yêu đến tận tim. Cô bắt đầu xuất hiện thường xuyên ở nhà họ Dung, cô luôn đỏ mặt vụng trộm đánh giá từng cử chỉ hành động của anh.
Tựa như một thiếu nữ trải qua mối tình đầu vậy, cô cự tuyệt tất cả những thanh niên muốn tới gần để lấy lòng cô, chỉ thích người yên tĩnh như anh. Từ từ, cô phát hiện anh không giống những người khác, thích trà, thích cờ vây, ngẫu nhiên luyện tập thư pháp làm cho cô kinh diễm, cô yên lặng nhìn anh luôn lạnh lùng một thân một mình, không dám tới gần, cũng sợ tới gần, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Cô vẫn nghĩ đến anh sẽ vĩnh viễn chỉ có một mình, bởi vì ở trong lòng cô không có ai xứng với anh, cô cũng chưa bao giờ xa yêu cầu anh liếc nhìn cô một cái, nhưng không ngờ tất cả đều bị một đứa con gái phá vỡ. Cô phát hiện thì ra anh cũng có thể cười ôn nhu và sủng nịch như vậy, cô nhìn anh và cô gái kia ở cùng một chỗ càng lúc càng thân thiết, lòng của cô giống như bị xé nát, đau một ngày một đêm, cô hâm mộ thậm chí là ghen tị, có đôi khi cô còn muốn hỏi anh: Rốt cuộc cô có chỗ nào kém cô ta? Nhưng chung quy vẫn không hỏi ra miệng được.
Phinh Đình?
Phinh Đình?
Hả? ...Ừ.
Lâm Uyển nhìn cô thất thần hơn nữa ngày, hỏi: Đáng giá sao?
Không có gì mà đáng giá hay không, chỉ là có nguyện ý hay không thôi.
Không ghen tị sao? Sửng sốt một chút, Chu Phinh Đình mới hiểu được Lâm Uyển

Bác Dung Li. Cúi đầu chào một cái, mấy ngón tay Chu Phinh Đình lại siết chặt lại.
Đứa bé ngoan, tiểu Uyển muốn con tới đây chơi với nó, bác không quấy rầy hai đứa nữa. Kinh ngạc nhìn Dung Li đi lên lầu hai, Chu Phinh Đình không ngờ hôm nay bà ta lại không làm khó mình.
Lúc đi qua người Lâm Uyển, mắt bà nhìn Chu Phinh Đình có thâm ý khác.
Phinh Đình muốn uống cái gì? Lâm Uyển cười sáng lạn.
Gì cũng được. Suy nghĩ lại, cô lại nói thêm một câu, Có trà nóng thì tốt hơn. Nói xong Chu Phinh Đình liền hối hận, nhìn Lâm Uyển cười trêu ghẹo, cô liền lập tức đỏ mặt. Bộ dụng cụ pha trà được bày ra theo thứ tự, Lâm Uyển bỏ lá trà vào trong ấm trà có sẵn nước ấm, lập tức có một mùi hương nồng đậm bay đầy không khí.
Bích Loa Xuân. Chu Phinh Đình ngửi thấy mùi trà trong không khí, trong mắt có chút mềm mại.
Tớ không giống A Lạc, không biết về trà nghệ, trà còn nóng cậu mau uống đi. Bưng một ly trà lên đưa cho Chu Phinh Đình, Lâm Uyển phát hiện cô càng lúc càng ngượng ngùng không khỏi buồn cười.” Sợ là cậu đã đặt cả trái tim trên người A Lạc rồi!
Tớ.. Ngẩng đầu cảm nhận được độ ấm của trà trong tay, cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thở dài.
Hương trà lượn lờ, cô lại nhớ tới lần đầu tiên gặp anh là lúc mười sáu tuổi, người thanh niên lớn hơn mình một tuổi như ngọc lạnh được điêu khắc tỉ mỉ vậy, cực kỳ tinh xảo.
Trong yến hội náo nhiệt, anh lại ngồi im lặng, yên tĩnh nhưng lạnh lùng, xa cách như vậy, trong mắt như không có bất kỳ kẻ nào, nhưng chỉ có người con trai như vậy mới được cô yêu đến tận tim. Cô bắt đầu xuất hiện thường xuyên ở nhà họ Dung, cô luôn đỏ mặt vụng trộm đánh giá từng cử chỉ hành động của anh.
Tựa như một thiếu nữ trải qua mối tình đầu vậy, cô cự tuyệt tất cả những thanh niên muốn tới gần để lấy lòng cô, chỉ thích người yên tĩnh như anh. Từ từ, cô phát hiện anh không giống những người khác, thích trà, thích cờ vây, ngẫu nhiên luyện tập thư pháp làm cho cô kinh diễm, cô yên lặng nhìn anh luôn lạnh lùng một thân một mình, không dám tới gần, cũng sợ tới gần, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Cô vẫn nghĩ đến anh sẽ vĩnh viễn chỉ có một mình, bởi vì ở trong lòng cô không có ai xứng với anh, cô cũng chưa bao giờ xa yêu cầu anh liếc nhìn cô một cái, nhưng không ngờ tất cả đều bị một đứa con gái phá vỡ. Cô phát hiện thì ra anh cũng có thể cười ôn nhu và sủng nịch như vậy, cô nhìn anh và cô gái kia ở cùng một chỗ càng lúc càng thân thiết, lòng của cô giống như bị xé nát, đau một ngày một đêm, cô hâm mộ thậm chí là ghen tị, có đôi khi cô còn muốn hỏi anh: Rốt cuộc cô có chỗ nào kém cô ta? Nhưng chung quy vẫn không hỏi ra miệng được.
Phinh Đình?
Phinh Đình?
Hả? ...Ừ.
Lâm Uyển nhìn cô thất thần hơn nữa ngày, hỏi: Đáng giá sao?
Không có gì mà đáng giá hay không, chỉ là có nguyện ý hay không thôi.
Không ghen tị sao? Sửng sốt một chút, Chu Phinh Đình mới hiểu được Lâm Uyển

|
/144
|

