Edit: susublue
Dung Lạc gật đầu, một tay của Dung Tề chống cằm, một tay ăn hết hai quân cờ trắng của Dung Lạc, tuy rằng không hiểu về cờ, nhưng người thông minh đều nhìn ra được cờ đen đang bao vây, cờ trắng đang ở thế bất lợi. Trong lúc nhất thời, Dung Lạc lâm vào tình cảnh khốn cùng, A Cửu đứng bên cạnh nhíu mi, anh đi theo tiểu thiếu gia cũng học được không ít kỹ thuật đánh cờ, nhìn qua bàn cờ cũng thấy được kết quả thắng bại rồi.
Dung Lạc vẫn bình tĩnh như trước, nhấp một ngụm trà hoa lài, cầm một quân cờ trắng lên suy nghĩ sau đó đặt xuống chỗ giao nhau.
Dung Tề kinh ngạc sau đó cười ha hả, “ Một nước phá giải thế cờ, nước cờ này của A Lạc thật sự rất lợi hại! Cờ trắng đã rơi vào thế thua mà lại có thể lật ngược thành thắng, tuy rằng ngoài miệng Dung Tề nói tán thưởng nhưng quân cờ đen trên tay vẫn không hề nể mặt, nhanh chóng đặt bên cạnh quân cờ trắng, lại đẩy cờ trắng vào tuyệt cảnh.
Quân cờ đặt vào ô thứ tư, Dung Lạc nhàn nhã uống trà, A Cửu đứng bên cạnh cũng không bình tĩnh, thiếu gia của anh có thể hóa giải nguy hiểm từng bước một, một quân cờ trắng làm bàn cờ phức tạp gần như đã định xong thắng thua lại xoay chuyển, bất tri bất giác cờ trắng và cờ đen đã muốn ở thế hòa.
Sắc mặt Dung Tề cũng trở nên nghiêm túc, mấy quân cờ đen khí phách, khí thế bất phàm, không chút khách sáo tấn công cờ trắng.
Toàn bộ cờ trắng đều bị cờ đen vây quanh, mấy quân cờ đen của Dung Tề chặt đứt toàn bộ đường đi của cờ trắng.
Thế cục của bàn cờ đầy gay cấn, cờ đen công kích mạnh mẽ, cờ trắng luôn chịu cản trở. Ngón tay thon dài cầm cờ lên, không để ý tới thế cục gay cấn của bàn cờ, Dung Lạc đặt quan cờ trắng ở góc tư bên phỉa bàn cờ. Thiếu gia, không thể để ở đây A Cửu trầm mê nhìn thế cục bàn cờ hai bên, nhưng lại quên mất thân phận lên tiếng ngăn cản.
Cờ trắng đã đặt xuống, Mộc Yên nghiêng đầu nhìn A Cửu, Vì sao không thể?
Còn chưa nói xong đã thấy

Dung Lạc gật đầu, một tay của Dung Tề chống cằm, một tay ăn hết hai quân cờ trắng của Dung Lạc, tuy rằng không hiểu về cờ, nhưng người thông minh đều nhìn ra được cờ đen đang bao vây, cờ trắng đang ở thế bất lợi. Trong lúc nhất thời, Dung Lạc lâm vào tình cảnh khốn cùng, A Cửu đứng bên cạnh nhíu mi, anh đi theo tiểu thiếu gia cũng học được không ít kỹ thuật đánh cờ, nhìn qua bàn cờ cũng thấy được kết quả thắng bại rồi.
Dung Lạc vẫn bình tĩnh như trước, nhấp một ngụm trà hoa lài, cầm một quân cờ trắng lên suy nghĩ sau đó đặt xuống chỗ giao nhau.
Dung Tề kinh ngạc sau đó cười ha hả, “ Một nước phá giải thế cờ, nước cờ này của A Lạc thật sự rất lợi hại! Cờ trắng đã rơi vào thế thua mà lại có thể lật ngược thành thắng, tuy rằng ngoài miệng Dung Tề nói tán thưởng nhưng quân cờ đen trên tay vẫn không hề nể mặt, nhanh chóng đặt bên cạnh quân cờ trắng, lại đẩy cờ trắng vào tuyệt cảnh.
Quân cờ đặt vào ô thứ tư, Dung Lạc nhàn nhã uống trà, A Cửu đứng bên cạnh cũng không bình tĩnh, thiếu gia của anh có thể hóa giải nguy hiểm từng bước một, một quân cờ trắng làm bàn cờ phức tạp gần như đã định xong thắng thua lại xoay chuyển, bất tri bất giác cờ trắng và cờ đen đã muốn ở thế hòa.
Sắc mặt Dung Tề cũng trở nên nghiêm túc, mấy quân cờ đen khí phách, khí thế bất phàm, không chút khách sáo tấn công cờ trắng.
Toàn bộ cờ trắng đều bị cờ đen vây quanh, mấy quân cờ đen của Dung Tề chặt đứt toàn bộ đường đi của cờ trắng.
Thế cục của bàn cờ đầy gay cấn, cờ đen công kích mạnh mẽ, cờ trắng luôn chịu cản trở. Ngón tay thon dài cầm cờ lên, không để ý tới thế cục gay cấn của bàn cờ, Dung Lạc đặt quan cờ trắng ở góc tư bên phỉa bàn cờ. Thiếu gia, không thể để ở đây A Cửu trầm mê nhìn thế cục bàn cờ hai bên, nhưng lại quên mất thân phận lên tiếng ngăn cản.
Cờ trắng đã đặt xuống, Mộc Yên nghiêng đầu nhìn A Cửu, Vì sao không thể?
Còn chưa nói xong đã thấy

|
/144
|

