Sự tình thẩm vấn, Hàn Vân Tịch không trải qua, nếu Mục đại tướng quân đều đã thẩm vấn qua, nàng nghĩ cho dù nàng thẩm vấn lại một lần nữa cũng vô dụng.
Nếu đã xác định là nội gian, như thế chỉ có thể tìm chứng cứ.
Nhìn thoáng qua danh sách trong tay, Hàn Vân Tịch nhàn nhạt nói, Đi thôi, trước ta muốn lục soát một lần, có lẽ sẽ có dấu vết gì để lại.
Chỉ cần trong tướng quân phủ còn sót lại một ít độc dược, nàng nhất định có thể tìm ra.
Hàn Vân Tịch trước tiên kiểm tra tất cả các đồ vật trong phòng Mục Thanh Võ, bao gồm mấy vại lá trà được đưa về từ quân doanh.
Sau đó, Mục đại tướng quân cùng Mục Thanh Võ dẫn đường, bọn họ trước đi hỏa phòng (nhà bếp), đồ ăn trong tướng quân phủ đều được xuất ra từ nơi này, đây là nơi có hiềm nghi lớn nhất.
Mục đại tướng quân cùng Mục Thanh Võ nguyên tưởng rằng Hàn Vân Tịch sẽ điều tra khá lâu, lại không nghĩ rằng nàng chỉ đi một vòng quanh hỏa phòng, liền đi ra.
Không có. Hàn Vân Tịch nhàn nhạt nói.
Tần Vương phi, ngươi xác định? Mục đại tướng quân với vẻ mặt hoài nghi.
Trăm phần trăm khẳng định, đi thôi, đi phòng chứa nước (phòng giặt) nhìn xem. Hàn Vân Tịch rất tự tin.
Tuy rằng không thể tin nổi, nhưng là, từ sau khi chứng kiến qua kỹ năng giải độc của Hàn Vân Tịch, Mục đại tướng quân không muốn tin cũng phải tin, Mục Thanh Võ cơ bản là không nghi ngờ Hàn Vân Tịch, nếu hỏi hắn vì cái gì, hắn chỉ có thể nói hắn sẽ không đi hoài nghi người đã cứu mạng mình.
Tầm quan trọng của phòng chứa nước không phân cao thấp với hỏa phòng, Hàn Vân Tịch khởi động hệ thống rà quét, đi một vòng rồi, thậm chí ngay cả ba cái giếng trong viện đều nghiêm túc kiểm tra một lần.
Đáng tiếc, phòng chứa nước cũng không có thu hoạch gì, sau đó bọn họ lại đi đến nơi ở của những người có tên trong danh sách hiềm nghi, thậm chí lục hết tất cả vật phẩm đều điều tra một phen, tất cả mấy gian nhà ở đều đi qua một lần. Hàn Vân Tịch đang muốn ra cửa, liền nhìn đến Mục Lưu Nguyệt đang nghênh diện đi tới.
Nàng ta lạnh lùng đánh giá Hàn Vân Tịch, bên môi ngậm một tia cười khinh thường.
Làm càn, nhìn thấy Tần Vương phi không biết hành lễ sao? Còn thất thần làm gì? Đại tướng quân quở mắng.
Mục Lưu Nguyệt lúc này mới không tình nguyện hành lễ, nhưng mà, châm chọc bên môi cũng không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm rõ ràng, Hàn Vân Tịch tới điều tra nội gian hạ độc, nàng ta một khi biết chuyện này liền cảm thấy thật buồn cười.
Nữ nhân này bất quá cũng có y thuật lợi hại, cứu ca ca cùng Thái tử thì như thế nào, sau khi được người khen vài câu, nàng thật đúng là cho rằng chính mình rất lợi hại, nên mọi thứ cũng sẽ lợi hại sao?
Hôm nay Mục Lưu Nguyệt vốn là muốn ra cửa, nhưng khi nghe nói Hàn Vân Tịch tới liền cố ý chờ.
Tần Vương phi, ngươi lợi hại như vậy, nhất định là đã tìm được manh mối gì đi? Mục Lưu Nguyệt cười lạnh hỏi.
Hỏa phòng, phòng chứa nước cũng chưa tìm được gì, hiện giờ chỉ còn lại thiền viện này, tuy rằng giọng điệu của Mục Lưu Nguyệt có chút chanh chua, nhưng, Mục đại tướng quân cùng thiếu tướng quân cũng muốn biết kết quả nha.
Mục Thanh Võ hung tợn trừng mắt nhìn Mục Lưu Nguyệt liếc mắt một cái, ngược lại đối Hàn Vân Tịch nói, Vương Phi nương nương, như thế nào?
Không có. Hàn Vân Tịch đặc biệt thản nhiên, nàng đã nói trước chỉ là tới điều tra mà thôi, cũng không cam đoan qua nhất định có thể tìm được manh mối, không có chính là không có, có gì mà phải ngượng ngùng.
Nhưng mà, Mục Lưu Nguyệt lại nở nụ cười ha hả, ngay sau đó lập tức che miệng lại, Tần Vương phi, ta không phải chê cười ngươi đâu, ngươi đừng hiểu lầm.
Hàn Vân Tịch bên môi nổi lên một tia cười lạnh, cũng chưa từng liếc nhìn nàng ta một cái, nàng không thèm để ý, đi thẳng ra bên ngoài.
Người vừa đi ra, Mục Thanh Võ liền một phen lôi kéo Mục Lưu Nguyệt, lạnh giọng, Nha đầu thúi, ngươi đủ rồi! Nơi này không có việc của ngươi, quay về nơi ngươi đã chạy đến!
Mục Lưu Nguyệt hung hăng ném tay hắn ra, cố ý hướng bên ngoài kêu, Như thế nào, người cười cũng không được phép a! Có bản lĩnh thì khiến cho người tâm phục khẩu phục, không có bản lĩnh thì tới phô trương thể hiện làm gì?
Tiếng nói vừa dứt, Mục Thanh Võ liền bưng kín miệng nàng ta lại, ai ngờ, Mục Lưu Nguyệt một ngụm cắn tay Mục Thanh Võ, đẩy hắn ra, tiếp tục kêu lên, Không có bản lĩnh mà còn sợ người ta nói nha?
Tuy rằng, Hàn Vân Tịch đã đi xa, nhưng vẫn nghe được những lời này, khuôn mặt Mục đại tướng quân bồi ở một bên đều đã tái mét, đang muốn xoay người đi giáo huấn, lại bị Hàn Vân Tịch ngăn lại.
Nàng tự mình xoay người đi qua, thấy Hàn Vân Tịch tới, Mục Thanh Võ dùng sức một phen che lại miệng của Mục Lưu Nguyệt, giải thích nói, Nha đầu này điên điên khùng khùng, nói mê sảng, Vương Phi nương nương đừng để ở trong lòng.
Mục Lưu Nguyệt dù sao cũng thân là muội tử của Mục Thanh Võ, là nữ nhi thân sinh của Mục tướng quân, Mục Thanh Võ tuy rằng đang cố giải thích, kỳ thật cũng là đang cầu tình giúp Mục Lưu Nguyệt, sợ Hàn Vân Tịch tức giận, trị Mục Lưu Nguyệt tội bất kính.
Mục Lưu Nguyệt dù tệ thế nào chăng nữa, chung quy vẫn là thân muội tử hắn, mà nàng cho dù tốt đến mấy, chung quy vẫn là người ngoài.
Điểm này, Hàn Vân Tịch đã nhìn thấu, hôm nay nếu nàng đã tới, đương nhiên sẽ không bởi vì Mục Lưu Nguyệt nói vài câu khó nghe, mà khiến Mục tướng quân phủ tan rã trong không vui.
Hơn nữa, trong lòng Hàn Vân Tịch biết rõ ràng, tuy rằng thân phận mình cao quý, nhưng, trong tay không có thực quyền nhất định, không thể đàn áp người.
Không có được sự tán thành hoàn toàn của Long Phi Dạ, danh vị Tần Vương phi đối nàng mà nói bất quá chỉ là một hư danh mà thôi, cho dù nàng đã cứu Thái tử thì như thế nào, ai sẽ chân chính tán thành nàng là Tần Vương phi?
Đừng nói đến Nghi thái phi, nếu hôm nay ở đây là Mộ Dung Uyển Như, Mục Lưu Nguyệt cho dù có nhiều bất mãn, cũng chưa chắc dám kiêu ngạo như thế.
Nếu không phải bởi vì nàng là ân cứu mạng, hai cha con Mục đại tướng quân cũng chưa chắc kính trọng nàng như thế.
Muốn sống mà có được địa vị, có tôn nghiêm, chung quy vẫn là phải dựa vào chính mình.
Hàn Vân Tịch phất phất tay, ý bảo Mục Thanh Võ buông tay.
Mục Thanh Võ có chút lo lắng, cảnh cáo Mục Lưu Nguyệt vài lần rồi mới buông tay, Mục Lưu Nguyệt không ngu ngốc, không đến mức tiếp tục làm trò nói năng lỗ mãng trước mắt Hàn Vân Tịch.
Nàng ta đứng trước mặt Hàn Vân Tịch, vẻ mặt tươi cười, thầm nghĩ, Hàn Vân Tịch, cha ta cùng ca ca chung quy vẫn sẽ che chở ta, ngươi có thể làm gì ta đây? Cùng lắm thì lại bị phạt một hồi, bị đánh một hồi, bổn tiểu thư không sợ! Hôm nay bổn tiểu thư chính là muốn nhục nhã ngươi một phen.
Hàn Vân Tịch lạnh lùng nhìn Mục Lưu Nguyệt, thản nhiên cười, hỏi nói, Mục Lưu Nguyệt, ngươi cảm thấy bổn vương phi sẽ
Nếu đã xác định là nội gian, như thế chỉ có thể tìm chứng cứ.
Nhìn thoáng qua danh sách trong tay, Hàn Vân Tịch nhàn nhạt nói, Đi thôi, trước ta muốn lục soát một lần, có lẽ sẽ có dấu vết gì để lại.
Chỉ cần trong tướng quân phủ còn sót lại một ít độc dược, nàng nhất định có thể tìm ra.
Hàn Vân Tịch trước tiên kiểm tra tất cả các đồ vật trong phòng Mục Thanh Võ, bao gồm mấy vại lá trà được đưa về từ quân doanh.
Sau đó, Mục đại tướng quân cùng Mục Thanh Võ dẫn đường, bọn họ trước đi hỏa phòng (nhà bếp), đồ ăn trong tướng quân phủ đều được xuất ra từ nơi này, đây là nơi có hiềm nghi lớn nhất.
Mục đại tướng quân cùng Mục Thanh Võ nguyên tưởng rằng Hàn Vân Tịch sẽ điều tra khá lâu, lại không nghĩ rằng nàng chỉ đi một vòng quanh hỏa phòng, liền đi ra.
Không có. Hàn Vân Tịch nhàn nhạt nói.
Tần Vương phi, ngươi xác định? Mục đại tướng quân với vẻ mặt hoài nghi.
Trăm phần trăm khẳng định, đi thôi, đi phòng chứa nước (phòng giặt) nhìn xem. Hàn Vân Tịch rất tự tin.
Tuy rằng không thể tin nổi, nhưng là, từ sau khi chứng kiến qua kỹ năng giải độc của Hàn Vân Tịch, Mục đại tướng quân không muốn tin cũng phải tin, Mục Thanh Võ cơ bản là không nghi ngờ Hàn Vân Tịch, nếu hỏi hắn vì cái gì, hắn chỉ có thể nói hắn sẽ không đi hoài nghi người đã cứu mạng mình.
Tầm quan trọng của phòng chứa nước không phân cao thấp với hỏa phòng, Hàn Vân Tịch khởi động hệ thống rà quét, đi một vòng rồi, thậm chí ngay cả ba cái giếng trong viện đều nghiêm túc kiểm tra một lần.
Đáng tiếc, phòng chứa nước cũng không có thu hoạch gì, sau đó bọn họ lại đi đến nơi ở của những người có tên trong danh sách hiềm nghi, thậm chí lục hết tất cả vật phẩm đều điều tra một phen, tất cả mấy gian nhà ở đều đi qua một lần. Hàn Vân Tịch đang muốn ra cửa, liền nhìn đến Mục Lưu Nguyệt đang nghênh diện đi tới.
Nàng ta lạnh lùng đánh giá Hàn Vân Tịch, bên môi ngậm một tia cười khinh thường.
Làm càn, nhìn thấy Tần Vương phi không biết hành lễ sao? Còn thất thần làm gì? Đại tướng quân quở mắng.
Mục Lưu Nguyệt lúc này mới không tình nguyện hành lễ, nhưng mà, châm chọc bên môi cũng không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm rõ ràng, Hàn Vân Tịch tới điều tra nội gian hạ độc, nàng ta một khi biết chuyện này liền cảm thấy thật buồn cười.
Nữ nhân này bất quá cũng có y thuật lợi hại, cứu ca ca cùng Thái tử thì như thế nào, sau khi được người khen vài câu, nàng thật đúng là cho rằng chính mình rất lợi hại, nên mọi thứ cũng sẽ lợi hại sao?
Hôm nay Mục Lưu Nguyệt vốn là muốn ra cửa, nhưng khi nghe nói Hàn Vân Tịch tới liền cố ý chờ.
Tần Vương phi, ngươi lợi hại như vậy, nhất định là đã tìm được manh mối gì đi? Mục Lưu Nguyệt cười lạnh hỏi.
Hỏa phòng, phòng chứa nước cũng chưa tìm được gì, hiện giờ chỉ còn lại thiền viện này, tuy rằng giọng điệu của Mục Lưu Nguyệt có chút chanh chua, nhưng, Mục đại tướng quân cùng thiếu tướng quân cũng muốn biết kết quả nha.
Mục Thanh Võ hung tợn trừng mắt nhìn Mục Lưu Nguyệt liếc mắt một cái, ngược lại đối Hàn Vân Tịch nói, Vương Phi nương nương, như thế nào?
Không có. Hàn Vân Tịch đặc biệt thản nhiên, nàng đã nói trước chỉ là tới điều tra mà thôi, cũng không cam đoan qua nhất định có thể tìm được manh mối, không có chính là không có, có gì mà phải ngượng ngùng.
Nhưng mà, Mục Lưu Nguyệt lại nở nụ cười ha hả, ngay sau đó lập tức che miệng lại, Tần Vương phi, ta không phải chê cười ngươi đâu, ngươi đừng hiểu lầm.
Hàn Vân Tịch bên môi nổi lên một tia cười lạnh, cũng chưa từng liếc nhìn nàng ta một cái, nàng không thèm để ý, đi thẳng ra bên ngoài.
Người vừa đi ra, Mục Thanh Võ liền một phen lôi kéo Mục Lưu Nguyệt, lạnh giọng, Nha đầu thúi, ngươi đủ rồi! Nơi này không có việc của ngươi, quay về nơi ngươi đã chạy đến!
Mục Lưu Nguyệt hung hăng ném tay hắn ra, cố ý hướng bên ngoài kêu, Như thế nào, người cười cũng không được phép a! Có bản lĩnh thì khiến cho người tâm phục khẩu phục, không có bản lĩnh thì tới phô trương thể hiện làm gì?
Tiếng nói vừa dứt, Mục Thanh Võ liền bưng kín miệng nàng ta lại, ai ngờ, Mục Lưu Nguyệt một ngụm cắn tay Mục Thanh Võ, đẩy hắn ra, tiếp tục kêu lên, Không có bản lĩnh mà còn sợ người ta nói nha?
Tuy rằng, Hàn Vân Tịch đã đi xa, nhưng vẫn nghe được những lời này, khuôn mặt Mục đại tướng quân bồi ở một bên đều đã tái mét, đang muốn xoay người đi giáo huấn, lại bị Hàn Vân Tịch ngăn lại.
Nàng tự mình xoay người đi qua, thấy Hàn Vân Tịch tới, Mục Thanh Võ dùng sức một phen che lại miệng của Mục Lưu Nguyệt, giải thích nói, Nha đầu này điên điên khùng khùng, nói mê sảng, Vương Phi nương nương đừng để ở trong lòng.
Mục Lưu Nguyệt dù sao cũng thân là muội tử của Mục Thanh Võ, là nữ nhi thân sinh của Mục tướng quân, Mục Thanh Võ tuy rằng đang cố giải thích, kỳ thật cũng là đang cầu tình giúp Mục Lưu Nguyệt, sợ Hàn Vân Tịch tức giận, trị Mục Lưu Nguyệt tội bất kính.
Mục Lưu Nguyệt dù tệ thế nào chăng nữa, chung quy vẫn là thân muội tử hắn, mà nàng cho dù tốt đến mấy, chung quy vẫn là người ngoài.
Điểm này, Hàn Vân Tịch đã nhìn thấu, hôm nay nếu nàng đã tới, đương nhiên sẽ không bởi vì Mục Lưu Nguyệt nói vài câu khó nghe, mà khiến Mục tướng quân phủ tan rã trong không vui.
Hơn nữa, trong lòng Hàn Vân Tịch biết rõ ràng, tuy rằng thân phận mình cao quý, nhưng, trong tay không có thực quyền nhất định, không thể đàn áp người.
Không có được sự tán thành hoàn toàn của Long Phi Dạ, danh vị Tần Vương phi đối nàng mà nói bất quá chỉ là một hư danh mà thôi, cho dù nàng đã cứu Thái tử thì như thế nào, ai sẽ chân chính tán thành nàng là Tần Vương phi?
Đừng nói đến Nghi thái phi, nếu hôm nay ở đây là Mộ Dung Uyển Như, Mục Lưu Nguyệt cho dù có nhiều bất mãn, cũng chưa chắc dám kiêu ngạo như thế.
Nếu không phải bởi vì nàng là ân cứu mạng, hai cha con Mục đại tướng quân cũng chưa chắc kính trọng nàng như thế.
Muốn sống mà có được địa vị, có tôn nghiêm, chung quy vẫn là phải dựa vào chính mình.
Hàn Vân Tịch phất phất tay, ý bảo Mục Thanh Võ buông tay.
Mục Thanh Võ có chút lo lắng, cảnh cáo Mục Lưu Nguyệt vài lần rồi mới buông tay, Mục Lưu Nguyệt không ngu ngốc, không đến mức tiếp tục làm trò nói năng lỗ mãng trước mắt Hàn Vân Tịch.
Nàng ta đứng trước mặt Hàn Vân Tịch, vẻ mặt tươi cười, thầm nghĩ, Hàn Vân Tịch, cha ta cùng ca ca chung quy vẫn sẽ che chở ta, ngươi có thể làm gì ta đây? Cùng lắm thì lại bị phạt một hồi, bị đánh một hồi, bổn tiểu thư không sợ! Hôm nay bổn tiểu thư chính là muốn nhục nhã ngươi một phen.
Hàn Vân Tịch lạnh lùng nhìn Mục Lưu Nguyệt, thản nhiên cười, hỏi nói, Mục Lưu Nguyệt, ngươi cảm thấy bổn vương phi sẽ
|
/278
|

