Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 77 - Chương 77

/278


Thời điểm xuống lầu, tiểu Trầm Hương lập tức mở miệng, Chủ tử, ngài hồ đồ a!

Xảy ra chuyện gì? Hàn Vân Tịch hỏi một cách lười biếng.

Chủ tử, ngài là Tần Vương phi a, ngài...... ngài...... Tiểu Trầm Hương vẫn luôn cảm thấy chủ tử thực thông minh, nhưng lúc này lại cảm thấy bực bội với đầu dưa của nàng.

Nàng ta lôi kéo tay chủ tử, dựa gần ở bên tai nàng thấp giọng, Ngài đã là phu chi phụ* (phụ nữ đã có chồng), lại là chính phi thân vương! Việc này vạn nhất truyền tới lỗ tai Tần Vương, ngài liền xong đời!

*Phu chi phụ (夫之妇): 夫chồng, 妇vợ; nghĩa: phụ nữ đã có chồng.

Tiểu Trầm Hương có thể có điểm ngốc ngếch, nhưng ở trong trường hợp nào đó vẫn rất mẫn cảm.

Hàn Vân Tịch bất đắc dĩ trợn trắng mắt, nàng đương nhiên hiểu những điều đó, nàng cũng không phải lén gặp tình nhân, đây bất quá là cảm thấy Cố Bắc Nguyệt là bằng hữu có thể kết giao, ước hẹn ra ngoài tâm sự mà thôi, hơn nữa, nàng cũng không phải nói chuyện phiếm để tiêu khiển, ve vãn yêu đương, nàng thực sự là có việc cầu nhân gia.

Hơn nữa, nàng cùng Long Phi Dạ chỉ là hữu danh vô thực, Long Phi Dạ còn làm trò trước mặt nàng ôm nữ nhân khác, cứu nữ nhân khác và bỏ mặc nàng không màng tới đâu!

Nghĩ lại sự kiện của Đoan Mộc Dao, Hàn Vân Tịch vẫn có chút không cách nào tiêu tan.

Chủ tử, ngài có để tâm không? Tiểu Trầm Hương thực sự nghiêm túc.

Ta cũng không làm ra bất cứ sự tình gì, ngươi không cần sốt ruột như vậy được không, ngươi nói giống như ta đã vượt quá ranh giới. Hàn Vân Tịch có chút không chịu nổi, nàng đối Cố Bắc Nguyệt, thuần tuý chỉ là bằng hữu.

Ai ngờ, đang nói chuyện, bước chân nàng đột nhiên dừng lại, suýt nữa đã ngã quỵ xuống.

Chỉ thấy bóng dáng cao lớn cao ngạo vừa đến đang tiến vào cửa, rất là quen thuộc...... Long Phi Dạ!

Tuy rằng hắn cố tình ăn mặc thấp điệu, nhưng là, Hàn Vân Tịch liếc mắt một cái vẫn nhận ra.

Hàn Vân Tịch một khắc trước còn hào hùng, giờ khắc này theo bản năng xoay người liền hướng trên lầu mà chạy, tiểu Trầm Hương chạy theo sau. Tới trên lầu rồi, nàng trộm nhìn xuống dưới, thấy Long Phi Dạ không đi lên, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tiểu Trầm Hương rất kinh ngạc nhìn nàng, Chủ tử, ngài vì sao lại chột dạ?

Ách......

Ta...... ta...... có quá nhiều người giống như ngươi sẽ suy nghĩ bậy bạ, vì vậy ta cần phải có biện pháp phòng ngừa. Hàn Vân Tịch tạo ra một cái cớ để nói, trên thực tế, vừa mới kia là phản ứng thân thể mau hơn đầu, sau khi nàng nghĩ lại, vì sao nàng lại chạy?

Cố Bắc Nguyệt vẫn còn chưa đi, đem một màn này xem ở trong mắt, hắn cũng không đi lên tiến đến, chỉ là bên môi nổi lên một nụ cười nhàn nhạt, lộ ra một chút bất đắc dĩ.

Sau khi Hàn Vân Tịch bình tĩnh lại, lúc này mới nhớ tới Cố Bắc Nguyệt còn ở trên lầu, chỉ là, thời điểm nàng xoay người nhìn lại, đã không thấy bóng người.

Người đâu? Hàn Vân Tịch buồn bực.

Tiểu Trầm Hương giúp đỡ nhìn một vòng, cũng không thấy bóng người, Chủ tử, không đúng rồi, rõ ràng là chúng ta đi trước.

Cầu thang bộ chỉ có một cái, các nàng lui về từ thang lầu vẫn luôn chắn ở ngay cầu thang, làm thế nào Cố Bắc Nguyệt lại có khả năng đi xuống trước?

Hàn Vân Tịch hồ nghi, cuối cùng nhìn đến cầu thang dẫn đi thông lầu ba, cũng không nghĩ nhiều, có thể Cố Bắc Nguyệt đã đi lên lầu.

Nhưng mà, nàng cũng không biết, Cố Bắc Nguyệt lúc này vẫn đang ở cửa khách điếm, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn lầu hai một cái, nhàn nhạt cười, quay người lại, bóng dáng như ảo, lập tức biến mất không thấy.

Nếu đều đã lui về, Hàn Vân Tịch đơn giản sẽ chờ đến khi Long Phi Dạ rời đi, nàng mới xuống lầu.

... ......

Một đường trên xe ngựa, tiểu Trầm Hương muốn cười cũng không dám cười, Hàn Vân Tịch bĩu môi, nhìn ngoài cửa sổ, không khí chủ tớ hai người đặc biệt quỷ dị.

Trở lại Phù Dung Viên, chỉ thấy đèn trong tẩm cung Long Phi Dạ vẫn sáng, thấy chủ tử nhìn qua, tiểu Trầm Hương rốt cuộc không nhịn được, bật cười lên.

Ai ngờ, cười liền ha ha ha không ngừng lại được.

Hàn Vân Tịch thẹn quá hoá giận, chọc nàng một cái, Nha đầu chết tiệt nhà ngươi, cười cái gì vậy! Còn không mau quay về!

Dứt lời, tiểu Trầm Hương còn chưa kịp đi, nàng đã đi trước.

Một đêm này, cũng không biết vì cái gì, Hàn Vân Tịch mất ngủ, nàng bọc chăn dựa vào mép giường, nhìn đèn sáng trong tẩm cung Long Phi Dạ.

Kỳ thật, hôm nay tiểu Trầm Hương nhắc nhở, nàng vẫn nghe lọt tai.

Tuy đã gả vào Tần Vương phủ một thời gian, nhưng là, hôm nay mới đột nhiên mãnh liệt cảm giác được chính mình là nữ tử đã có phu quân, mặc dù hữu danh vô thực, nhưng chỉ cần mang danh phận này thì nàng sẽ bị trói buộc cả đời.

Long Phi Dạ có thể lại cưới, nhưng nàng thì vĩnh viễn không thể tái giá.

Nghĩ nghĩ, Hàn Vân Tịch đột nhiên lắc đầu, nghĩ cái gì vậy? Có thể còn mạng để sống, có thể sống yên ổn thì tốt rồi, nghĩ nhiều như vậy để làm gì?

Thẳng đến khi trời sáng, Hàn Vân Tịch mới bắt đầu ngủ, một ngủ này liền ngủ thẳng đến chiều.

Mấy ngày trôi qua, sự tình Hàn gia tuy rằng còn nghị luận ở đầu đường cuối ngõ, nhưng cũng không phải là chủ đề nổi bật nữa, Hàn Vân Tịch sờ sờ chìa khóa nhà kho trong tay áo, nghĩ thầm chính mình cũng nên đi Hàn gia một chuyến.

Ai ngờ, đang muốn ra cửa, thiếu tướng quân Mục Thanh Võ lại tới cửa cầu kiến.

Vừa thấy đến Mục Thanh Võ, Hàn Vân Tịch liền trêu ghẹo nói, Thiếu tướng quân, nghe nói Trường Bình công chúa gần đây rất bận nha?

Sau khi trên mặt Trường Bình công chúa đã được chữa lành, lo lắng bị chê cười, lấy cớ


/278

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status