Cũng không biết hắn bay bao xa nữa, chỉ biết đã bay hết thành thị, bay qua rất nhiều núi rừng, đôi lúc hắn còn thấy nhiều tu sĩ khác cũng đang phi hành nhưng không ai dù cùng hướng hay khác hướng dám bay lại gần đoàn người này hỏi chuyện cả. Sau khi vượt qua một dãy núi lớn hắn bắt đầu hạ độ cao và dừng chân tại một tòa thủ phủ khá lớn. Bên trong phủ gia nhân thấy có người đến thì xông ra nhưng rất nhanh nhận ra đám người này nên tất cả đều thi lễ nhường đường. Hắn thầm đánh giá tòa thủ phủ này, không gian tuy nhỏ hơn sơn trang của hắn nhưng lối kiến trúc thì cổ xưa hoành tráng và sinh động hơn rấy nhiều, cây cối xung quanh đều rất lớn và được tỉa tót cẩn thận. Cả đoàn người không nói nhiều chỉ tập trung bước vào trong phủ. Khi tới một gian phòng nhỏ phía sau phòng khách, bên trong bối trí tương đối đơn giản chỉ có một bức tượng hình một con rồng bằng kim loại được đặt trên cái tủ gỗ còn lại thì không có gì nữa hết. Ba ba hắn khẽ vung tay tức thì một chưởng ấn bay tới đầu con rồng, tiếng cọt kẹt nặng nề vang lên, một cửa hầm được mở ra ngay dưới sàn căn phòng.
Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ cái kết giới này lại ở dưới phòng khách, tuy nhiên có lẽ không phải vì thế này chắc quá đơn giản rồi. Bên dưới cửa hầm kia là vô số các bậc thang đá, hắn theo sau mọi người bước xuống tức thời cửa hầm liền đóng lại. Không khí dưới căn hầm khá lạnh nhưng khô ráo, không gian xung quanh hơi tối, hắn bước đi khá mò mẫm vì không có được thị lực tốt như mấy người kia, hắn nhẹ víu lấy vạt áo ba ba hắn. Ba ba hắn cũng nhận thấy hắn đi ở đây không thoải mái vội bế hắn lên nói.
- Vì đề phòng có người theo dõi nên trần gia đã làm một tuyền tống trận đi thẳng đến nơi có kết giới, truyền tống này chỉ mở khi có đủ ngọc giản mở trận mà ta cùng ba vị trưởng lão khác có. Sau một hồi đi xuống rất sâu bên dưới, ước chừng là thần thức bên ngoài không thể quyét vào đây thì đám người đến đáy của căn hầm. Tận cùng là một căn phòng bằng đá khá rộng nhưng trong phòng lại không có gì cả ngoài một cái bàn tròn. Đám người kia bước tới bên cái bàn kia, mặt bàn nhẵn nhụi không có lấy một chút hoa văn, ba ba hắn khẽ gật đầu, ba người đằng sau bước lên trước từ trong tay Thiên Tam, Trần Hà, Trần Tiến trưởng lão xuất ra ba miếng ngọc giản, ba ba hắn cũng đưa ra miếng tương tự như vậy. Đặt bốn miền ngọc lên bàn mọi người đồng loạt đứng lại gần cái bàn. Chỉ thấy bốn miếng ngọc sáng lên màu xanh kỳ dị, một cỗ áo lực truyền tới kéo tất cả vào bên trong.
Ngay sau tích tắc nơi mọi người đặt chân xuống là một căn phòng đá khác nhưng lần này căn phòng lại nằm trong một cái hang đá, từ chỗ này có thể thấy cửa hang cách chừng hai mươi mét bên ngoài. Căn phòng đá này cũng có một cái bàn y như cái kia, trên bàn bốn ngọc giản nằm đó, bốn người rất nhanh cầm lấy ngọc giản của mình cất đi, hắn thậm chí còn nghĩ cái bàn này là cái lúc trước và nó bay theo bọn họ. Bên ngoài cửa hang có ba người đang bay tới, dáng vẻ gấp gáp hạ xuống thi lẽ với người bên hắn, thấy bộ dạng bọn họ ba ba hắn nhíu mày hỏi.
|
/50
|

