Vừa bước vào trong thư phòng tiểu Minh đã cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ. Trong thư phòng hiện tại có tám người bao gồm ba ba, mụ mụ, Thiên Tam lão lão, Tiêu lão quản gia, Hà lão lão, cùng với nhị thúc, tam thúc và một người mà hắn cũng biết đó là ba của Trần Hán sư huynh. Khuôn mặt tám người này đều trầm ngâm, tựa hồ không ai biết mở lời như thế nào cả. Hắn có thể nhìn rõ trong mắt ba ba hắn một tia bất lực không hề nhỏ, quay sang phía mẫu thân trông chờ có thể tìm hiểu thêm được tý gì nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là đôi mắt mụ mụ hắn, đôi mắt nhìn hắn mà tựa không phải là nhìn hắn. Có thể do lúc đầu hắn không chú ý lắm đến mụ mụ nên hắn giờ đây khá là bất ngờ trước ánh mắt đó của mụ mụ hắn, ánh mắt thất thần vô vọng nhìn hắn và lại không hề có một tia cảm xúc nào khác tựa như đang miên man vấn đề nào khác. Người đứng ra nói chuyện là Thiên Tam lão lão, bước lên trước cầm lấy tay hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn rồi nói.
- Cháu ngoan, có điều này ta muốn nói cho cháu nhưng trước hết cháu hãy chuẩn bị tâm lý thật vững.
Hắn gật đầu mơ hồ đã đoán ra được phần nào vấn đề. Thiên Tam lão lão thấy hắn không hề nao núng gật đầu hài lòng nhưng y cũng thầm chua xót trần gia sẽ mất đi một thiên tài. - Cháu ngoan lần trước trần gia sát ngạch trần Hán là người thua cuộc nên hắn sẽ phải hi sinh cho gia tộc trấn tọa kết giới điều này ắt hẳn cháu biết chứ.
Hắn chỉ gật đầu không nói, Tam Lão lại nói tiếp.
- Thật đáng tiếc kể từ hôm đó trở về Trần Hán không khỏi hoang mang tâm trí bất thường, mới đây hắn đã đâm đầu vào tường mà chết. Ta và mấy người ở đây vừa đi xem xét tình hình bên nhà Hà trưởng lão xong.
Uỳnh một tiếng trong đầu hắn, hắn biết câu nói trên có ý nghĩa gì, một khi Trần Hán đã chết thì người áp chót là hắn sẽ phải đi chết, hắn vốn tưởng chuyện này có liên quan đến lần sát ngạch vừa rồi chỉ là có thể kiện cáo vị trí giữa hắn và Hán huynh nhưng xem ra là hắn đã không tưởng tượng ra hết. Thiên Tam lão lão cũng đoán trước ra được phản ứng của hắn nói. - Cho nên lần này ta nghĩ cháu sẽ phải thay Trần Hán đi trấn tọa không gian kết giới này. Còn lý do vì sao chắc cháu cũng hiểu.
Vốn là người thất thần từ sau khi biết tin Trần Hán chết, nhưng khi nghe lại câu con trai mình sẽ phải chết mụ mụ hắn dường như tỉnh lại giữa giấc ác mộng này nhưng chìm vào cơn ác mộng khác vội chạy lại chỗ hắn ôm chầm hắn và khóc lớn, hướng về ba ba hắn ánh mắt cầu khẩn.
- Thiên Hạo anh phải làm gì đi chứ? Chẵng lẽ anh lại ngồi nhìn Minh nhi bị người ta mang đi vào chỗ chết vậy chứ?
Trần Thiên Hạo vốn dĩ cũng rất đau lòng, tiểu Minh là cốt nhục của y sao y lại không đau xót chứ. Nhưng y vốn là tộc trưởng, từ lâu y đã phải trở thành một con người lạnh lùng, luôn phải đặt mọi lợi ích cho gia tộc trước tiên thì mới có thể khiến bao kẻ trong gia tộc lớn này sợ hãi và khuất phục y, y biết trong gia tộc có vẻ bề ngoài yên bình này lại không ít người luôn ganh ghét và sẽ đẩy ngã y nếu y vấp phải sai lầm nhất là khi tiền nhiệm tộc trưởng là ông nội tiểu Minh vẫn chưa xuất quan, đứng trước hai sự lựa chọn một bên là gia tộc một bên là máu mủ khiến y không khỏi đau khổ trong lòng. Hà trưởng lão biết cái khó xử của tộc trưởng, bản thân ông ta cũng từng nếm qua cái tư vị mất mát này, ông ta biết chỉ có nước đối mặt với sự thật mới khiến con người ta không đau lòng về sau. - Phu nhân người cũng đừng quá đau lòng, bản thân ta cũng từng đau khổ như phu nhân khi cháu ta là người về chót trong cuộc sát ngạch vừa qua nhưng thân là trưởng lão ta đã buộc phải hi sinh máu mủ. Ta mong phu nhân hiểu được điều đó.
Mẫu thâm hắn như phát điên càng ôm chặt lấy hắn, một lần nữa hướng về phía chồng mà gào.
- Thiên Hạo chàng nói gì đi chứ, ta không muốn con trai ta phải chết.
Từ trong vòng tay mụ mụ hắn vẫn thấy được khuôn mặt nghiêm nghị không cảm xúc ngồi kia tuy nhiên ánh mắt nhìn hắn vẫn mang đầy chua xót cùng với tội lỗi. Không dám nhìn thẳng vào mụ mụ hắn ba ba hắn vẫn bình thản nói.
- Thu Hằng ta xin lỗi, đối với ta lợi ích gia tộc mới là quan trọng nhất.
- Khô..ôn.g! Chàng hãy cứu con mình nó là cốt nhục của chàng mà.
Mẫu thân hắn vẫn thều thào, dường như mẫu thân vẫn không ngờ được người chồng bao nhiêu năm ở với người lại có lúc tuyệt tình như vậy. Đang lúc chìm đắm trong đau khổ thì một chưởng ấn nhẹ nhàng phủ vào đầu mẫu thân hắn, cả người mẫu thân mềm nhũn hai tay vẫn cố gắng ôm lấy hắn nhưng không còn có chút sức lực nào nữa,ngã khụy xuống đất, đôi mắt vẫn mở to nhìn hắn, hắn vội lay lay mẫu thân gọi gọi. - Mẫu thân, người tỉnh lại đi.
Hướng phía ba ba hắn vốn đang ngồi trên ghế nhưng đa nhanh xuất hiện sau lưng mẫu thân và là tác giả của chưởng ấn vừa rồi hỏi. - Ba mẫu thân không sao chứ? Người có hay chăng...
Ba ba hắn giọng điệu yếu mềm hơn nhưng vẫn lạnh lùng nói.
- Mẫu thân ngươi không sao, chỉ là mấy ngày tới sẽ không tỉnh lại.
Hướng ra phía cửa gọi một tiểu nha hoàn vào dặn dò đưa mẫu thân hắn về phòng và chăm sóc cẩn thận, xong nói với mấy người trong phòng.
- Phiền mấy vị ra ngoài ta có việc muốn nói riêng với hài tử ta, các vị yên tâm ta sẽ không làm ảnh hưởng đến lợi ích gia tộc. Bạn đang xem tại
|
/50
|

