Ông cụ Tạ dặn dò phòng bếp nấu mấy món ăn đặc sản của Nam Thành
“Tiểu Cửu à, không biết khẩu vị của cháu nên ông bảo phòng bếp nấu mấy món ăn đặc sản của Nam Thành, cháu mau nếm thử xem có ăn quen hay không?”
“Vâng, cháu cảm ơn ông.” Đồ Sơn Cửu thuộc kiểu trời đất bao la ăn cơm là nhất.
Từ trước tới nay cô không kén ăn, nhưng lại thích ngọt.
Món ăn đặc sản của Nam Thành đều thiên về thanh đạm, nhưng mà hương vị không tệ lắm.
Đồ Sơn Cửu nếm thử xong, trả lời ông cụ Tạ “Ăn ngon lắm ạ, cháu thích, vậy cháu sẽ không khách sáo nữa?”
“Đứa nhỏ này, sau này nơi này chính là nhà của cháu, khách sáo cái gì, thích là được, cháu ăn nhiều chút đi.” Hứa Ái Như múc một bát canh cho Đồ Sơn Cửu, đưa qua cho cô.
Đồ Sơn Cửu gật đầu nhận lấy bát canh rồi nói cảm ơn, nghĩ một lát vẫn tiêm một mũi dự phòng cho bọn họ
“Cháu ăn có khả năng hơi nhiều một chút, làm ngành này của chúng cháu phải sức lực mạnh một chút mới được.”
Mấy người trên bàn cơm cùng nghi hoặc, không phải là người bán dao chịu chỉ tính bặc thôi à?
Sao còn cần sức lực mạnh làm gì?
Nhưng mà bọn họ cũng không hỏi nhiềụ
Vì thế khi Đồ Sơn Cửu ăn xong bát cơm thứ 8, ông cụ Tạ và Hứa Ái Như cùng nuốt một ngụm nước bọt.
Tạ Thời Dữ thì không có biểu cảm dư thừa, chỉ nghiêng đầu hỏi cô “Ăn thêm một bát nữa nhé?”
Đồ Sơn Cửu đặt bát đũa xuống, lắc đầu “Em ăn no rồi.”
Từ trước tới nay cô thẳng thắn sẽ không giả vờ, ăn no thì bỏ bát đũa xuống.
Tạ Thời Dữ trải qua mấy tiếng ở chung, dường như cũng nhìn thấu tính cách của cô.
Đám người di chuyển từ nhà ăn đến phòng khách.
Sau khi người giúp việc bưng trái cây tới, Đồ Sơn Cửu ăn mấy quả nho, nhìn thoáng qua đồng hồ, cảm ứng con dao ghi nợ cho Tạ Cảnh Châu, cô giơ tay bấm đốt ngón tay một lát, sau đó nhíu mày.
Quả nhiên là đã xảy ra biến số.
Hôm nay là “mua một tặng một” sao?
Xem ra vẫn không thể thiếu đi một chuyến này.
Cô nhìn về phía Hứa Ái Như đứng ngồi không yên, sau đó lại nhìn về phía Tạ Thời Dữ, lại nghiêng người về phía anh, dán sát vào nhỏ giọng nói
“Tạ Thời Dữ, anh có thể lái xe đưa em đi một chuyến không, tình hình bên em ba có chút thay đổi.”
Tạ Thời Dữ sửng sốt trước tiên không biết vì sao cô sẽ có động tác như vậy, nhưng cúi đầu thấy cô không ngừng liếc mắt nhìn về phía mẹ già của mình, lập tức hiểu rõ cô là kiêng kỵ mẹ anh sợ ma.
“Được, đi thôi.” Tạ Thời Dữ đứng dậy.
Đồ Sơn Cửu cũng đứng dậy, đi về phía cửa lớn.
Phát hiện người bên cạnh không theo kịp, cô quay đầu nhìn anh “Đi thôi?”
“Ừm, tới ngay đây.” Tạ Thời Dữ còn tưởng cô sẽ đi lên lầu lấy mấy thứ, ví dụ như pháp khí cơ…
Không phải là anh chưa từng thấy qua những đạo sĩ đại sư gì đó thi pháp, anh nhớ rõ bọn họ đều là phải mang theo rất nhiều thứ.
Thấy hai người sắp ra cửa, ông cụ Tạ lập tức hiểu rõ dặn dò một câu, mọi chuyện phải cẩn thận, an toàn là hạng nhất.
Sau khi lên xe, Đồ Sơn Cửu nói thẳng ra một địa chỉ.
Tạ Thời Dữ mở hướng dẫn ra.
Anh biết năng lực của ông nội Đồ Sơn Cửu, cũng từng tận mắt nhìn thấy.
Nhưng đối với thực lực của Đồ Sơn Cửu, anh tạm thời không biết, nhưng mà anh có thể thấy được tự tin từ trong đôi mắt cô.
|
/772
|

