Bỏ đi, chạy về nhà thì chạy về nhà, tóm lại vẫn tốt hơn là xảy ra chuyện.
Cũng chỉ mấy chục cây số thôi, coi như rèn luyện vậy.
“Em nghe anh nói này, chị dâu cho anh mua chịu một con dao, nói không được để em đụng vào chiếc xe màu đỏ sau mười giờ, bằng không sẽ gặp họa đổ máu, cô ấy nói…”
“Ha, cô ta còn nói gì nữa không?”
“Nói trên xe của em sẽ có một nữ quỷ.”
Câu này vừa dứt, sắc mặt của Tạ Cảnh Đình đã cứng đờ, sau đó trắng bệch như tờ giấy.
“Thịch.”
“Thình thịch.”
Cô gái ban nãy không biết từ khi nào đã đứng trước xe của anh ta.
Xung quanh không có đèn đường nên cực kỳ tối tăm, chỉ có mỗi khoảng đất phía trước đèn xe kia được chiếu sáng.
Trương Tuệ Tuệ cầm di động đập mui xe của anh ta, còn nghiêng đầu nhoẻn miệng cười một cách khó hiểụ
Ánh mắt đó vừa quỷ dị vừa rợn người.
Cả người Tạ Cảnh Đình dựng hết lông tơ tóc gáy lên.
“Cảnh Đình, cảnh Đình? Sao đột nhiên không nói gì nữa?”
Lúc này, lưỡi của Tạ Cảnh Đình đến run lên, một lúc sau mới có đủ sức nặn ra một câu “Anh, mau tới cứu cái mạng chó của em, có quỷ…”
Trương Tuệ Tuệ nhìn thấy Tạ Cảnh Đình giống như thật sự bị dọa sợ, vội vàng thu liễm
“Không phải chứ, em trai, tôi có dọa cậu đâu, cậu thật sự coi là thật à.”
“Cậu làm ơn tỉnh táo một chút đi, không phải ma đều phải nửa đêm mới xuất hiện à, bây giờ mới 10 giờ lấy đâu ra ma.”
Tạ Cảnh Đình “…”
Anh ta mở cửa sổ xe, ló đầu ra bên ngoài tức giận nói “Không phải chứ chị gái, chị có bệnh à, tôi lại không thân với chị, chị rảnh rỗi dọa tôi sợ làm gì ”
Trương Tuệ Tuệ cũng bị thuộc tính trai thẳng của anh ta làm cho bật cười “Được rồi được rồi, rất xin lỗi được rồi chứ.”
Tạ Cảnh Đình vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Anh ta đã nói rồi mà, Đồ Sơn Cửu kia chỉ nói linh tinh mà thôi.
Người bán dao chịu gì chứ, anh ta đều đã điều tra qua, chỉ là một đám người bán dao ở dân gian làm tăng thêm thân phận thần bí cho bản thân mà thôi, đều là thủ đoạn marketing, đâu thần kỳ giống như lời ông nội bọn họ nói, nói không chừng năm đó chính là mèo mù vớ phải chuột chết cũng không biết chừng
“Anh hai đúng thật là, chuyện gì cũng tin.” Tạ Cảnh Đình bất mãn lẩm bẩm một tiếng.
Bỗng nhiên xe di chuyển, Tạ Cảnh Đình ngẩn ra.
Anh ta không nhấn ga mà
Mà lúc này anh ta vừa ngẩng đầu lên, lọt vào tầm mắt là một vùng sương trắng không biết lặng yên buông xuống từ lúc nào, bao quanh lấy xe thể thao của anh ta.
“Cách” một tiếng xe khóa lại.
Trương Tuệ Tuệ ở ngoài xe né tránh xe đang thong thả rời đi theo bản năng, ngón tay chỉ về vị trí ghế phụ, há to miệng, trên gương mặt tràn ngập hoảng sợ.
Tạ Cảnh Đình bất ngờ quay đầu theo phương hướng cô ta chỉ, thì thấy một nữ quỷ đang ngồi ở ngay bên cạnh anh ta.
Đôi mắt của người phụ nữ kia đỏ như máu, gương mặt không có chút huyết sắc nào.
Cô ta mặc chiếc sườn xám màu đỏ tươi, không giống với màu sắc ban đầu của chiếc sườn xám, giống như là bị máu nhiễm đỏ.
Cô ta lặng yên nhìn Tạ Cảnh Đình, môi đỏ khẽ mấp máy “Em trai à, chiếc xe này của em đúng là đẹp mắt, chị đây thích, nhưng mà em trông càng đẹp hơn, chị muốn… Đều thu lấy hết.”
…
Trong nhà ăn của nhà cũ Tạ Thị.
|
/772
|

