Vệ Thiện mở rộng tầm mắt, nàng chỉ nhớ Triệu thái hậu thích càn quấy, lại không ngờ bà ta còn có thể hồ đồ đến nước này. Nhi tử đã là Hoàng đế, nhưng đầu óc vẫn không tiến bộ chút nào, vẫn còn là một phụ nhân thôn dã.
Vừa về đến Đan Phương cung, Vệ Kính Dung đã nằm nghiêng trên giường, một tay đỡ đầu, tựa vào gối dựa thêu mãng tiễn*, gọi cung nhân dâng trà lên, uống một ngụm rồi phân phó: “Chọn vài tấm lụa mang đến cho Từ Đáp ứng.’’
*mãng tiễn: thêu như con rồng mà có bốn chân, kém rồng một cái vuốt.
Vệ Thiện đến gần, xoa huyệt thái dương cho nàng: “Cô cô không cần phải phiền lòng, cô phụ sẽ không đồng ý đâu.’’ Híp mắt nhìn sắc mặt của Vệ Kính Dung, nàng lại nhẹ giọng nói: “Nếu thật sự đồng ý, cũng không phải chuyện xấu.’’
Chấp thuận ngược lại còn tốt hơn là khước từ, Triệu thái hậu chắc chắn sẽ cất nhắc chất nữ nhà mình. Triệu gia giữ trong tay một tước vị vô ích, trong tay Dương Vân Việt có binh quyền, Dương phi còn một nhi tử. Để Triệu thái hậu đè ép Dương gia, Vệ Kính Dung cũng thoải mái được mấy ngày.
Nhưng Chính Nguyên đế sợ nhất là ngoại thích lộng quyền, bây giờ đã nảy sinh lòng cảnh giác. Sau này ngay cả Vệ gia, hắn cũng đề phòng, huống chi là Triệu gia, hắn đối với Triệu gia, chẳng qua là trên danh nghĩa mà thôi.
Vệ Kính Dung khoát tay: “Ta không lo lắng chuyện này, bệ hạ có đồng ý hay không, người bị oán trách vẫn là ta.’’ Nhìn chất nữ đã lớn, cũng có thể than thở với nàng vài câu, so với việc không có ai bên cạnh còn tốt hơn nhiều.
Vệ Thiện suy nghĩ một chút rồi nói: “Con thấy cô cô để tổ mẫu sống quá thoải mái.’’ Chính vì sống quá nhàn hạ, mới cả ngày không có việc gì, ăn no rồi náo loạn. Khiến bà ta có vài việc bận tâm, cũng sẽ không còn thừa sức đi làm mấy việc rảnh rỗi này.
“Cẩn thận lời nói!’’ Vệ Kính Dung búng trán nàng: “Nuông chiều khiến con không biết nặng nhẹ, lời này mà cũng nói ra được sao?’’ Sau đó nhìn xung quanh một lượt, cung nhân đều cúi đầu.
“Con không nói, còn ai dám nói đây.’’ Vệ Thiện ngồi cạnh cô cô, Vệ Kính Dung quá ngay thẳng, trong miệng Ngụy Khoan lúc nào cũng mắng người Vệ gia gian xảo, nhưng đến người nàng thì nửa điểm cũng không có.
Nhìn thì có vẻ Triệu thái hậu khó dây vào, nhưng thật ra như cá nghe tiếng gió đoán trời sẽ mưa. Cung nhân bên cạnh nhiều như vậy, tìm một hai người nói vài lời bên tai bà ta một chút, còn sợ không làm được sao.
Vệ Thiện nhìn cô cô treo bốn chữ “Chính Thân Cẩn Tâm’’ trong cung lại muốn thở dài. Đây là bốn chữ đầu tiên, hiền hậu của tiền triều, Văn hoàng hậu đã viết trong “Huấn giới’’. Thì ra cô cô cũng nghĩ như vậy, nên đời trước mới chịu nhiều thiệt thòi đến thế.
Vệ Kính Dung cau mày, Vệ Thiện thả nhẹ tay, khẽ dùng sức, còn bảo Tố Tranh đi đốt hương an thần: “Cô cô không bằng tránh đi một chút, nếu không thì…Con nghe nói ôn tuyền ở Lệ sơn, Thanh Ti cung, vô cùng tốt. Tổ mẫu tuổi đã cao, một đường tàu xe vất vả, nên đến đó ngâm suối nóng giải mệt nhọc.’’
“Vườn ngự uyển Lệ sơn chưa từng sửa qua, sao có thể để người ở đó được.’’ Năm đó đại quân vào thành, trong hoàng cung không tìm được Phế đế. Thế nhưng lại bắt được Phế đế và Thẩm Thanh Ti trong Thanh Ti cung, lúc đó hai người còn say mê tắm uyên ương, ngâm mình trong hồ sen không biết gì.
Việc không tốt bên trong không thể kể nhiều với Vệ Thiện, nhưng cung điện bị cướp phá hoang tàn là thật. Tây Nam cung bị đốt thành một mảnh tro tàn, cũng không đủ tiền để tu sửa, cứ đóng cửa để mặc đó.
“Dù chưa từng sửa chữa, nhưng còn vài chỗ tốt mà. Nguồn suối vẫn lưu thông, phụng tổ mẫu đến ngâm suối nước nóng cũng chính là đạo hiếu. Cô cô chi chút tiền sửa chửa, dọn dẹp lại một chút, tổ mẫu đã vui mừng rồi.’’ Triệu thái hậu vừa mới quyên hai vạn bạc thu sửa Phật Tháp tự, đó là nơi Chính Nguyên đế được sinh ra, các đại thần cũng nhắm một mắt mở một mắt. Nay Hoàng hậu bỏ tiền tu sửa ôn tuyền, để Thái hậu giảm bớt cực nhọc, khiến các đại thần không còn chỗ nào để chê.
Vệ Kính Dung chưa bao giờ có ý nghĩ muốn đưa Triệu thái hậu xuất cung, nghe Vệ Thiện nói thế mới nghĩ ngợi một hồi. Lúc trẻ, Triệu thái hậu vất vả, khi lớn tuổi liền bị phong thấp đau chân. Cung điện ở Lệ sơn chưa được sửa chữa, nhưng mấy con suối nước nóng vẫn lưu thông, hồ nước cũng sạch sẽ. Lấy màn trướng vây lại, rồi đưa Thái hậu đến ngâm nước nóng, đúng là đạo hiếu, đại thần cũng không thể nói Chính Nguyên đế ham hưởng lạc được.
Nàng hơi cau mày, trượng phu vẫn luôn hiếu thuận với mẫu hậu, mẫu hậu chịu mọi đau khổ nuôi hắn lớn lên. Vệ Kính Dung trước khi vào cửa đã biết, lúc ấy Chính Nguyên đế còn muốn cung phụng bà ta như Bồ Tát sống kìa. Hôm nay nghĩ lại cũng thật buồn cười, Bồ Tát là tượng gỗ không hồn, cung phụng một pho tượng gỗ chính là chuyện dễ dàng nhất trên đời.
Vệ Thiện biết lúc này cô cô còn chưa đưa ra quyết định, cũng không sốt ruột, chờ Triệu thái hậu đòi phong quan cho huynh trưởng, đệ đệ, chất từ, ngoại sanh*. Lúc đó cô cô nhắc đến, chắc chắn Chính Nguyên đế sẽ đồng ý thôi.
*ngoại sanh: cháu ngoại
Triệu Tú Nhi đang ở Thọ Khang cung, còn những người khác của Triệu gia không thể vào cung được. Một đám ô hợp, dẫn theo cả thê nhi, hận không thể đưa cả dòng họ đến. Không ở quê lo cày cấy giữ nhà, theo nhau vào kinh, chính là muốn làm quan lớn.
Chính Nguyên đế vừa nghe nhắc đến những người này, đã nhức đầu, nghe nữa thì thêm một vị “biểu muội’’ muốn làm nương nương. Không biết nên khóc hay nên cười, vừa bãi triều đã đi thẳng đến Đan Phượng cung.
Nhìn thê tử đỡ đầu, biết chắc cũng đã dây dưa với nàng một phen, Chính Nguyên đế ngồi bên cạnh nàng: “Hôm nay, mẫu hậu có nói gì, nàng cũng đừng để trong lòng, từ trước đến nay tính tình của bà luôn vậy.’’
Vệ Kính Dung đã sớm biết, sao có thể từ miệng hắn nghe được một câu Triệu thái hậu không đúng chứ, nhưng vẫn phải nói: “Thiếp chưa từng để bụng, là muốn giúp người phân ưu thôi. Mẫu hậu mang những người này đến, phải sắp xếp thế nào đây?’’
Xem hoàng cung như nhà cũ ở Nghiệp Châu, đưa thân thích dưới quê đến, đều muốn vào nhà. Tuy nói có mấy phần ruột thịt với Hoàng đế, nhưng hoàng cung không phải nơi ai cũng có thể tiến vào.
Chính Nguyên đế nghẹn lời, hắn biết rõ người của Triệu gia không có đầu óc, vừa ngu dốt, lại không chịu an phận. Hôm nay một Qúy phi chưa nói, sau này Đáp ứng, Tu nghi, chỉ sợ cứ thích là đòi phong hiệu lung tung. Đã là nhà mẹ Thái hậu, sao lại không biết điều như vậy chứ?
“Từ từ khuyên mẫu hậu từ bỏ ý định là được.’’ Trong lòng cũng biết mẫu hậu khó dây dưa, hắn ngồi một chút, còn phải đi thỉnh an Thái hậu. Đương nhiên là cũng muốn lập tức gặp vị biểu muội kia rồi.
Vệ Kính
Vừa về đến Đan Phương cung, Vệ Kính Dung đã nằm nghiêng trên giường, một tay đỡ đầu, tựa vào gối dựa thêu mãng tiễn*, gọi cung nhân dâng trà lên, uống một ngụm rồi phân phó: “Chọn vài tấm lụa mang đến cho Từ Đáp ứng.’’
*mãng tiễn: thêu như con rồng mà có bốn chân, kém rồng một cái vuốt.
Vệ Thiện đến gần, xoa huyệt thái dương cho nàng: “Cô cô không cần phải phiền lòng, cô phụ sẽ không đồng ý đâu.’’ Híp mắt nhìn sắc mặt của Vệ Kính Dung, nàng lại nhẹ giọng nói: “Nếu thật sự đồng ý, cũng không phải chuyện xấu.’’
Chấp thuận ngược lại còn tốt hơn là khước từ, Triệu thái hậu chắc chắn sẽ cất nhắc chất nữ nhà mình. Triệu gia giữ trong tay một tước vị vô ích, trong tay Dương Vân Việt có binh quyền, Dương phi còn một nhi tử. Để Triệu thái hậu đè ép Dương gia, Vệ Kính Dung cũng thoải mái được mấy ngày.
Nhưng Chính Nguyên đế sợ nhất là ngoại thích lộng quyền, bây giờ đã nảy sinh lòng cảnh giác. Sau này ngay cả Vệ gia, hắn cũng đề phòng, huống chi là Triệu gia, hắn đối với Triệu gia, chẳng qua là trên danh nghĩa mà thôi.
Vệ Kính Dung khoát tay: “Ta không lo lắng chuyện này, bệ hạ có đồng ý hay không, người bị oán trách vẫn là ta.’’ Nhìn chất nữ đã lớn, cũng có thể than thở với nàng vài câu, so với việc không có ai bên cạnh còn tốt hơn nhiều.
Vệ Thiện suy nghĩ một chút rồi nói: “Con thấy cô cô để tổ mẫu sống quá thoải mái.’’ Chính vì sống quá nhàn hạ, mới cả ngày không có việc gì, ăn no rồi náo loạn. Khiến bà ta có vài việc bận tâm, cũng sẽ không còn thừa sức đi làm mấy việc rảnh rỗi này.
“Cẩn thận lời nói!’’ Vệ Kính Dung búng trán nàng: “Nuông chiều khiến con không biết nặng nhẹ, lời này mà cũng nói ra được sao?’’ Sau đó nhìn xung quanh một lượt, cung nhân đều cúi đầu.
“Con không nói, còn ai dám nói đây.’’ Vệ Thiện ngồi cạnh cô cô, Vệ Kính Dung quá ngay thẳng, trong miệng Ngụy Khoan lúc nào cũng mắng người Vệ gia gian xảo, nhưng đến người nàng thì nửa điểm cũng không có.
Nhìn thì có vẻ Triệu thái hậu khó dây vào, nhưng thật ra như cá nghe tiếng gió đoán trời sẽ mưa. Cung nhân bên cạnh nhiều như vậy, tìm một hai người nói vài lời bên tai bà ta một chút, còn sợ không làm được sao.
Vệ Thiện nhìn cô cô treo bốn chữ “Chính Thân Cẩn Tâm’’ trong cung lại muốn thở dài. Đây là bốn chữ đầu tiên, hiền hậu của tiền triều, Văn hoàng hậu đã viết trong “Huấn giới’’. Thì ra cô cô cũng nghĩ như vậy, nên đời trước mới chịu nhiều thiệt thòi đến thế.
Vệ Kính Dung cau mày, Vệ Thiện thả nhẹ tay, khẽ dùng sức, còn bảo Tố Tranh đi đốt hương an thần: “Cô cô không bằng tránh đi một chút, nếu không thì…Con nghe nói ôn tuyền ở Lệ sơn, Thanh Ti cung, vô cùng tốt. Tổ mẫu tuổi đã cao, một đường tàu xe vất vả, nên đến đó ngâm suối nóng giải mệt nhọc.’’
“Vườn ngự uyển Lệ sơn chưa từng sửa qua, sao có thể để người ở đó được.’’ Năm đó đại quân vào thành, trong hoàng cung không tìm được Phế đế. Thế nhưng lại bắt được Phế đế và Thẩm Thanh Ti trong Thanh Ti cung, lúc đó hai người còn say mê tắm uyên ương, ngâm mình trong hồ sen không biết gì.
Việc không tốt bên trong không thể kể nhiều với Vệ Thiện, nhưng cung điện bị cướp phá hoang tàn là thật. Tây Nam cung bị đốt thành một mảnh tro tàn, cũng không đủ tiền để tu sửa, cứ đóng cửa để mặc đó.
“Dù chưa từng sửa chữa, nhưng còn vài chỗ tốt mà. Nguồn suối vẫn lưu thông, phụng tổ mẫu đến ngâm suối nước nóng cũng chính là đạo hiếu. Cô cô chi chút tiền sửa chửa, dọn dẹp lại một chút, tổ mẫu đã vui mừng rồi.’’ Triệu thái hậu vừa mới quyên hai vạn bạc thu sửa Phật Tháp tự, đó là nơi Chính Nguyên đế được sinh ra, các đại thần cũng nhắm một mắt mở một mắt. Nay Hoàng hậu bỏ tiền tu sửa ôn tuyền, để Thái hậu giảm bớt cực nhọc, khiến các đại thần không còn chỗ nào để chê.
Vệ Kính Dung chưa bao giờ có ý nghĩ muốn đưa Triệu thái hậu xuất cung, nghe Vệ Thiện nói thế mới nghĩ ngợi một hồi. Lúc trẻ, Triệu thái hậu vất vả, khi lớn tuổi liền bị phong thấp đau chân. Cung điện ở Lệ sơn chưa được sửa chữa, nhưng mấy con suối nước nóng vẫn lưu thông, hồ nước cũng sạch sẽ. Lấy màn trướng vây lại, rồi đưa Thái hậu đến ngâm nước nóng, đúng là đạo hiếu, đại thần cũng không thể nói Chính Nguyên đế ham hưởng lạc được.
Nàng hơi cau mày, trượng phu vẫn luôn hiếu thuận với mẫu hậu, mẫu hậu chịu mọi đau khổ nuôi hắn lớn lên. Vệ Kính Dung trước khi vào cửa đã biết, lúc ấy Chính Nguyên đế còn muốn cung phụng bà ta như Bồ Tát sống kìa. Hôm nay nghĩ lại cũng thật buồn cười, Bồ Tát là tượng gỗ không hồn, cung phụng một pho tượng gỗ chính là chuyện dễ dàng nhất trên đời.
Vệ Thiện biết lúc này cô cô còn chưa đưa ra quyết định, cũng không sốt ruột, chờ Triệu thái hậu đòi phong quan cho huynh trưởng, đệ đệ, chất từ, ngoại sanh*. Lúc đó cô cô nhắc đến, chắc chắn Chính Nguyên đế sẽ đồng ý thôi.
*ngoại sanh: cháu ngoại
Triệu Tú Nhi đang ở Thọ Khang cung, còn những người khác của Triệu gia không thể vào cung được. Một đám ô hợp, dẫn theo cả thê nhi, hận không thể đưa cả dòng họ đến. Không ở quê lo cày cấy giữ nhà, theo nhau vào kinh, chính là muốn làm quan lớn.
Chính Nguyên đế vừa nghe nhắc đến những người này, đã nhức đầu, nghe nữa thì thêm một vị “biểu muội’’ muốn làm nương nương. Không biết nên khóc hay nên cười, vừa bãi triều đã đi thẳng đến Đan Phượng cung.
Nhìn thê tử đỡ đầu, biết chắc cũng đã dây dưa với nàng một phen, Chính Nguyên đế ngồi bên cạnh nàng: “Hôm nay, mẫu hậu có nói gì, nàng cũng đừng để trong lòng, từ trước đến nay tính tình của bà luôn vậy.’’
Vệ Kính Dung đã sớm biết, sao có thể từ miệng hắn nghe được một câu Triệu thái hậu không đúng chứ, nhưng vẫn phải nói: “Thiếp chưa từng để bụng, là muốn giúp người phân ưu thôi. Mẫu hậu mang những người này đến, phải sắp xếp thế nào đây?’’
Xem hoàng cung như nhà cũ ở Nghiệp Châu, đưa thân thích dưới quê đến, đều muốn vào nhà. Tuy nói có mấy phần ruột thịt với Hoàng đế, nhưng hoàng cung không phải nơi ai cũng có thể tiến vào.
Chính Nguyên đế nghẹn lời, hắn biết rõ người của Triệu gia không có đầu óc, vừa ngu dốt, lại không chịu an phận. Hôm nay một Qúy phi chưa nói, sau này Đáp ứng, Tu nghi, chỉ sợ cứ thích là đòi phong hiệu lung tung. Đã là nhà mẹ Thái hậu, sao lại không biết điều như vậy chứ?
“Từ từ khuyên mẫu hậu từ bỏ ý định là được.’’ Trong lòng cũng biết mẫu hậu khó dây dưa, hắn ngồi một chút, còn phải đi thỉnh an Thái hậu. Đương nhiên là cũng muốn lập tức gặp vị biểu muội kia rồi.
Vệ Kính
|
/19
|

