Vệ Thiện không hỏi Tiểu Thuận Tử làm thế nào, chỉ cần được việc là tốt, bảo Trầm Hương thưởng cho hắn một túi ngân châu: “Ta không cần biết ngươi làm thế nào, nhờ cậy ai làm, cứ cách vài ngày lại chăm sóc hắn một lần. Ta thấy hắn thì không thoải mái, tốt nhất từ này về sau đừng để hắn vào cung nữa.’’
Tiểu Thuận Tử nhanh nhẹn đáp vâng, hắn làm không lộ mặt, tìm vài tên thái giám, cung nhân vẩy nước quét nhà trong viện, ngay cả hắn là người cung nào cũng không tiết lộ. Vào cung làm thái giám, chắc hẳn trong nhà đã nghèo đến mức không có gì ăn, thấy hạt ngân châu có cái gì không chịu làm chứ.
Tâm tình Vệ Thiện rất tốt, từ lúc trở về lúc nào cũng tươi cười, còn mang chuyện mình đến tìm Nhị ca kể cho Vệ Kính Dung nghe, nàng nghe xong đã cau mày: “Con cũng thật là, sao lại tự đi, muốn gặp thì sai người gọi Nhị ca con tới mới đúng.’’
Vệ Thiện cười hì hì kéo tay nàng: “Lần sau con sẽ mặc Hồ phục.’’ Chính Nguyên đế ban Kim ngư phù cho Vệ Thiện, còn hứa để nàng tự do xuất cung, nếu ăn mặc quá nổi bật thì càng gây chú ý.
Vệ Kính Dung xoa đầu nàng: “Vậy cũng được, sau này con xuất cung đến thư viện cũng không nên mặc đồ khoa trương.’’ Sau đó lại hỏi nàng: “Con thêu kinh thư thế nào rồi?’’
Trong lòng Vệ Kính Dung hiểu rõ, nàng không phải là người có thể ngồi cả ngày thêu như vậy, nhắc nhở nàng một câu: “Nếu đếm ngày, mấy ngày nữa tổ mẫu con mới đến, bức phật thêu kia cũng nên xong sớm dâng lên mới tốt.’’
Không ngờ bà ta lại về nhanh như vậy, Vệ Thiện đã có Tố Tranh và Băng Thiềm làm, cả một bức kinh thư, nàng chỉ thêu mỗi hai chữ đầu. Lúc này đã thêu được hơn một nửa, đợi Triệu thái hậu hồi cung, đã có thể dâng lên được rồi.
“Cô cô đừng lo lắng cho con, con nghe nói lần tổ mẫu hồi kinh này, còn mang theo cả người Triệu gia đến.’’ Vệ Thiện quan sát sắc mặt của Vệ Kính Dung, quả nhiên thấy nàng biến sắc. Biết đây là Chính Nguyên đế dung túng khiến Triệu thái hậu lại ra vẻ rồi.
Người ở thôn quê, dù là thần tiên hạ phàm cũng được, chỉ cần vào cửa Tần gia chính là con dâu Tần gia. Nhìn Vệ Kính Dung chi tiêu, ăn mặc, cử chỉ lời nói đều khác bọn họ, đương nhiên càng muốn bắt bẻ nàng.
Trước đây, Tần gia nghèo khổ, đến chỗ chôn cha còn không có, thì nhà ngoại lại chẳng giúp một tay. Khi Chính Nguyên đế phát đạt, người nhà Triệu gia lại kéo cả đám đến. Vệ Kính Dung vừa thấy những kẻ đó đã chán ghét, tới đây một chuyến thực chất chỉ là mượn gió bẻ măng. Trên người đổi hết một lượt từ trong ra ngoài chưa tính đến, lại còn muốn lương thực, tiền bạc. Sau đó dứt khoát ở hẳn Tần gia, muốn Vệ Kính Dung quản cả chuyện ăn mặc, đi lại của cả một đám người họ Triệu.
Người thôn dân chính là không phân rõ đúng sai, an bày không hợp ý, chính là lỗi của con dâu. Triệu thái hậu thích nghe người ta nói nàng không tốt, người Triệu gia lại chẳng bao giờ khép môi. Nếu không có Triệu gia giúp một tay, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không tệ đến mức này.
Vệ Thiện quỳ gối trên giường, đấm vai cho cô cô: “Theo con thấy, cô cô cũng không cần lo lắng. Bọn họ tới tự có người an bày cho họ, mấy năm nay cô phụ chưa hề ban thưởng phong hào, chẳng lẽ trong lòng họ lại không hiểu?’’
Vệ Kính Dung giữ tay nàng, thở dài một tiếng, nuôi mấy nhi tử, cũng không thể nói ra những lời thân thiết như vậy. Chỉ có một nữ nhi là Vệ Thiện, thấy nàng càng ngày càng lớn, đã có thể hiểu thấu nổi khó xử của Vệ Kính Dung, nhìn nàng rồi nói: “Những nỗi khổ này, sao nam nhân có thể hiểu được?’’
Lại không thể chấp nhặt chuyện xưa trước mặt Chính Nguyên đế, khiến hắn không thoải mái trong lòng. Nhưng những người kia lại ra vẻ trước mặt cô cô, sao nàng có thể nhịn nổi cơn giận này. Nàng và Vệ Kính Dung cùng thở dài, nắm lấy tay áo của cô cô: “Con nói này, cô cô đừng quản nữa, chuyện ban tước phong hầu thế nào là chuyện của cô phụ, triều đại nào cũng chỉ có bốn vị Quốc công.’’
Vệ Kính Dung đưa mắt nhìn nàng, thấy nàng làm nũng nằm trên vai mình, còn tưởng nàng đã lớn thì ra chỉ thuận miệng nói. Không phải không đúng, Chính Nguyên đế rất khó ban phong hào, Vệ gia là Phụ quốc công, Ngụy gia là Thành quốc công, Viên gia là Tuyên quốc công.
Lễ bộ đã luôn muốn bỏ đi điều lệ ấy, tiền triều suy vong cũng vì ngoại thích tham gia vào chính sự. Huynh đệ, phụ thân của Thẩm Thanh Ti nắm giữ hơn phân nửa triều chính. Người của Triệu gia muốn bắt chước, đại thần trên triều nhất định cũng không đồng ý.
Chính Nguyên đế giữ Triệu gia, là nể mặt Triệu thái hậu, đợi khi Triệu thái hậu bệnh rồi mất. Người của Triệu gia đến cả một chức vị đàng hoàng cũng không có, muốn được lợi từ Chính Nguyên đế, cuối cùng lại mất nhiều hơn được.
Vệ Kính Dung lo lắng nhất chính là Triệu thái hậu trước nay không nói đạo lý. Thậm chí còn có lúc, muốn mang
Tiểu Thuận Tử nhanh nhẹn đáp vâng, hắn làm không lộ mặt, tìm vài tên thái giám, cung nhân vẩy nước quét nhà trong viện, ngay cả hắn là người cung nào cũng không tiết lộ. Vào cung làm thái giám, chắc hẳn trong nhà đã nghèo đến mức không có gì ăn, thấy hạt ngân châu có cái gì không chịu làm chứ.
Tâm tình Vệ Thiện rất tốt, từ lúc trở về lúc nào cũng tươi cười, còn mang chuyện mình đến tìm Nhị ca kể cho Vệ Kính Dung nghe, nàng nghe xong đã cau mày: “Con cũng thật là, sao lại tự đi, muốn gặp thì sai người gọi Nhị ca con tới mới đúng.’’
Vệ Thiện cười hì hì kéo tay nàng: “Lần sau con sẽ mặc Hồ phục.’’ Chính Nguyên đế ban Kim ngư phù cho Vệ Thiện, còn hứa để nàng tự do xuất cung, nếu ăn mặc quá nổi bật thì càng gây chú ý.
Vệ Kính Dung xoa đầu nàng: “Vậy cũng được, sau này con xuất cung đến thư viện cũng không nên mặc đồ khoa trương.’’ Sau đó lại hỏi nàng: “Con thêu kinh thư thế nào rồi?’’
Trong lòng Vệ Kính Dung hiểu rõ, nàng không phải là người có thể ngồi cả ngày thêu như vậy, nhắc nhở nàng một câu: “Nếu đếm ngày, mấy ngày nữa tổ mẫu con mới đến, bức phật thêu kia cũng nên xong sớm dâng lên mới tốt.’’
Không ngờ bà ta lại về nhanh như vậy, Vệ Thiện đã có Tố Tranh và Băng Thiềm làm, cả một bức kinh thư, nàng chỉ thêu mỗi hai chữ đầu. Lúc này đã thêu được hơn một nửa, đợi Triệu thái hậu hồi cung, đã có thể dâng lên được rồi.
“Cô cô đừng lo lắng cho con, con nghe nói lần tổ mẫu hồi kinh này, còn mang theo cả người Triệu gia đến.’’ Vệ Thiện quan sát sắc mặt của Vệ Kính Dung, quả nhiên thấy nàng biến sắc. Biết đây là Chính Nguyên đế dung túng khiến Triệu thái hậu lại ra vẻ rồi.
Người ở thôn quê, dù là thần tiên hạ phàm cũng được, chỉ cần vào cửa Tần gia chính là con dâu Tần gia. Nhìn Vệ Kính Dung chi tiêu, ăn mặc, cử chỉ lời nói đều khác bọn họ, đương nhiên càng muốn bắt bẻ nàng.
Trước đây, Tần gia nghèo khổ, đến chỗ chôn cha còn không có, thì nhà ngoại lại chẳng giúp một tay. Khi Chính Nguyên đế phát đạt, người nhà Triệu gia lại kéo cả đám đến. Vệ Kính Dung vừa thấy những kẻ đó đã chán ghét, tới đây một chuyến thực chất chỉ là mượn gió bẻ măng. Trên người đổi hết một lượt từ trong ra ngoài chưa tính đến, lại còn muốn lương thực, tiền bạc. Sau đó dứt khoát ở hẳn Tần gia, muốn Vệ Kính Dung quản cả chuyện ăn mặc, đi lại của cả một đám người họ Triệu.
Người thôn dân chính là không phân rõ đúng sai, an bày không hợp ý, chính là lỗi của con dâu. Triệu thái hậu thích nghe người ta nói nàng không tốt, người Triệu gia lại chẳng bao giờ khép môi. Nếu không có Triệu gia giúp một tay, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không tệ đến mức này.
Vệ Thiện quỳ gối trên giường, đấm vai cho cô cô: “Theo con thấy, cô cô cũng không cần lo lắng. Bọn họ tới tự có người an bày cho họ, mấy năm nay cô phụ chưa hề ban thưởng phong hào, chẳng lẽ trong lòng họ lại không hiểu?’’
Vệ Kính Dung giữ tay nàng, thở dài một tiếng, nuôi mấy nhi tử, cũng không thể nói ra những lời thân thiết như vậy. Chỉ có một nữ nhi là Vệ Thiện, thấy nàng càng ngày càng lớn, đã có thể hiểu thấu nổi khó xử của Vệ Kính Dung, nhìn nàng rồi nói: “Những nỗi khổ này, sao nam nhân có thể hiểu được?’’
Lại không thể chấp nhặt chuyện xưa trước mặt Chính Nguyên đế, khiến hắn không thoải mái trong lòng. Nhưng những người kia lại ra vẻ trước mặt cô cô, sao nàng có thể nhịn nổi cơn giận này. Nàng và Vệ Kính Dung cùng thở dài, nắm lấy tay áo của cô cô: “Con nói này, cô cô đừng quản nữa, chuyện ban tước phong hầu thế nào là chuyện của cô phụ, triều đại nào cũng chỉ có bốn vị Quốc công.’’
Vệ Kính Dung đưa mắt nhìn nàng, thấy nàng làm nũng nằm trên vai mình, còn tưởng nàng đã lớn thì ra chỉ thuận miệng nói. Không phải không đúng, Chính Nguyên đế rất khó ban phong hào, Vệ gia là Phụ quốc công, Ngụy gia là Thành quốc công, Viên gia là Tuyên quốc công.
Lễ bộ đã luôn muốn bỏ đi điều lệ ấy, tiền triều suy vong cũng vì ngoại thích tham gia vào chính sự. Huynh đệ, phụ thân của Thẩm Thanh Ti nắm giữ hơn phân nửa triều chính. Người của Triệu gia muốn bắt chước, đại thần trên triều nhất định cũng không đồng ý.
Chính Nguyên đế giữ Triệu gia, là nể mặt Triệu thái hậu, đợi khi Triệu thái hậu bệnh rồi mất. Người của Triệu gia đến cả một chức vị đàng hoàng cũng không có, muốn được lợi từ Chính Nguyên đế, cuối cùng lại mất nhiều hơn được.
Vệ Kính Dung lo lắng nhất chính là Triệu thái hậu trước nay không nói đạo lý. Thậm chí còn có lúc, muốn mang
|
/19
|

