Phượng Hoàng Đài

Chương 17 - Không Tuân Theo Quy Chế.

/19


Phủ đệ của Vệ gia là trạch viện lớn nhất phường Vĩnh Ninh, phía đông thành. Trước đây là Đại vương phủ tiền triều, ngày đại binh của Vệ gia phá thành đã vây vương phủ lại, bắt sống Đại vương, không cần nói cứ thế ban cho Vệ gia tòa vương phủ này làm phủ Quốc công.

Xe ngựa chậm rãi đi trên đường Trường An, Vệ Tu ngồi trên lưng ngựa, binh mã Ngũ Thành đi tuần tra thấy xe ngựa phủ rèm phía sau chỉ biết là công chúa xuất cung, không chờ dặn dò đã đi trước dẹp đường, Vệ Tu còn muốn đưa muội muội đi dạo phố phường, nhưng thế này chỉ có thể về nhà trước.

Vương phủ trong kinh thành, không phải cái nào cũng được xây theo kiểu phủ phiên vương, cũng không có nơi nào được xây rộng như vậy, Vệ Thiện ngồi trên xe đi vào cửa lớn, một đường rộng rãi đi thẳng đến cửa thứ hai luôn.

Trong nhà chưa bao giờ động đến đất đai, thúc thúc và các ca ca làm sao biết quản lý nơi này, khi chuyển đến thế nào, mãi cho đến sau này cũng vẫn thế ấy. Lúc này không ai dám hạch tội Vệ gia, nhưng sau này tất cả đều là đầu đề mọi chuyện, nói Vệ gia đã sớm không có lòng thần phục.

Vốn Vệ Thiện cũng không biết chuyện xưa, sau này suy nghĩ một chút về bốn chữ lòng không thần phục, thật khiến người khác buồn cười.

Vào đại môn lập tức cởi mũ, trong lòng thở dài, nơi này vẫn như thế, lập tức phải sửa lại những chỗ không phù hợp với phủ đệ thông thường. Khung trang trí mái hiên cũng phải phá đi, bảng hiệu trước cửa cũng phải dỡ xuống, không có ai rảnh rỗi, vậy để nàng làm vậy.

Đến hậu viện nàng mới xuống xe ngựa, đây là sân của nàng, là nơi có phong cảnh đẹp nhất trong phủ, vốn là phòng ở của Đại vương phi, bình ngọc, đồ vàng, lụa mỏng tô điểm. Mười hai phiến gỗ tử đàn chạm trỗ tinh xảo, lụa mỏng đỏ thẫm thêu cảnh hoa, làm thành tấm bình phong chia cách trong ngoài. Vừa bước vào đã thấy bày biện trang sức khảm ngà voi, gương lớn chạm đất, bình sứ tráng men. Từ tủ đựng thức ăn cho đến chiếc gương, khắp nơi đều bày ra khí thế vô cùng giàu có.

Những đồ bài trí trong phòng đều dựa vào sở thích của Vệ Thiện mà sắp xếp, hoa thược dược mới hái cắm trong bình ngọc, kế bên chậu ngọc lại có một bồn Túy tiên phi. Vệ Thiện muốn về nhà ở mấy ngày, trước khi nàng xuất cung Tố Tranh và Băng Thiềm đã thu xếp một lượt.

Vệ Thiện vốn không thích phòng ở hoa lệ quá mức như vậy, nhưng từng chút một đều khiến nàng hợp ý hài lòng, hầu hạ nàng ăn mặc, đi lại, không ai có thể tận tâm hơn so với Tố Tranh và Băng Thiêm.

Nhưng hai người này lại báo chuyện đến tai cô cô, nếu nàng làm việc nhỏ bị cô cô biết cũng được thôi, chuyện hạ thuốc xổ với Dương Tư Triệu, nhiều lắm nàng chỉ việc nhận sai một chút, còn khi làm chuyện lớn lại không thể để cô cô biết được.

Chuyện đầu tiên là phải sửa phòng ở, hoa khắc trên hiên không thể xóa, nhưng khung trang trí nhất định phải tháo xuống. Chuyện thứ hai chính là phải nhanh chóng chọn ra hai võ tỳ, trước mắt hai chuyện này đều không khó, cái khó là làm sao thuyết phục ca ca cho người giám sát Dương gia đây.

Vệ Thiện cởi áo choàng xuống đưa cho Trầm Hương, lau tay rửa mặt rồi lập tức đến Từ đường dâng hương cho phụ mẫu. Chính giữa Từ đường là bài vị tổ tiên của Vệ gia, sau cùng mới là bức họa của phụ mẫu nàng.

Hai người cùng vẽ một bức tranh, nghe nói khi mẫu thân đặt bút, vẽ vài nhành trúc, phụ thân tự mình cầm bút, đề tự lên tranh của mẫu thân, hai người nhìn ngắm đối phương, tình cảm quyến luyến.

Vệ Thiện từ lâu đã không còn nhớ nổi dáng vẻ của phụ mẫu, nhưng ca ca còn nhớ được, khi Vệ Thiện sinh ra, hắn đã tám tuổi, chỉ nói mẫu thân vừa dịu dàng lại xinh đẹp, mái tóc đen của Vệ Thiện rất giống với bà, mẫu thân còn biết đánh đàn. Hậu viện trong nhà ở Nghiệp Châu có giá cây đậu tía, phía dưới có làm một bàn đu dây, mùa xuân hoa nở, cũng là lúc mẫu thân hái hoa trên giá đậu tía xuống làm bánh.

Vệ Thiện chưa từng nếm thử bánh đậu tía, nàng thích những món bánh điểm tâm nhân hoa, các tiểu cô nương đều thích đồ ăn ngọt, trong cung cũng thường làm cho nàng, hồi nhỏ nàng có nghe ca ca nói qua một câu, từ đấy về sau không chịu ăn bánh đậu tía nữa.

Vệ Tu giúp nàng thắp ba nén Tâm tự hương, Vệ Thiện nhận lấy liền biết là do Đại ca chuẩn bị. Từ trước đến nay hương trên án phụ mẫu chưa từng được đổi, phấn hoa thu vào lúc hoa vừa nở, trầm hương đốt lên hòa quyện vào nhau, khi hoa vừa nở rộ, cũng là lúc Tâm tự hương được làm xong, là thứ mẫu thân thích nhất.

Nâng nhang vái quá đầu, trong lòng thành tâm cầu khấn, nếu phụ thân trên trời có linh, phù hộ Vệ gia không giẫm lên vết xe đổ, bái lạy ba vái, lúc này mới đứng dậy, cắm Tâm tự hương vào lư hương bạch ngọc.

Đợi đến khi nàng trở lại viện, Trầm Hương, Lạc Quỳnh đã thu dọn xong phòng ở, biết nàng thích phòng sáng sủa, mọi cửa sổ đều được mở ra, gió mát lướt qua khiến ánh ngọc rung động.

Sàn nhà trong phòng lót hai lớp, dưới cùng là thảm hồng, phía trên lại trải thảm vàng thêu hoa đỏ quấn quanh, ánh mắt Vệ Thiện vừa đảo qua, đã có thể nhìn ra vô số điểm không hợp quy chế gì đó.

Trong phủ vẫn là người cũ ở Vệ gia, từ Nghiệp Châu đi theo đến Kinh thành, quản gia chính là phụ thân của Hoài An, nàng dẫn Vệ quản gia đi đến chính đường: Thúc thúc và ca ca ở ngoài, cô cô trong cung luôn lo lắng, chỉ là không có thời gian rảnh để thu xếp. Nay ta đã trở về, cũng nên để ý một chút, mang những thứ trái với quy chế đều cất vào trong kho đi.''

Vệ quản gia ngẩn người, Vương phủ chưa từng trải qua thảm họa chiến tranh, lúc đó giữ lại ban cho gia đình Quốc công, cùng toàn bộ những thứ đồ dùng, vật dụng bên trong. Thậm chí bảo tọa bình phòng, hay ghế xếp khắc rồng mạ vàng, tất cả còn bày trên chính đường.

Cả hoàng thành cũng từng bị cướp bóc, nhưng nơi này lại không bị, khó trách lại có nhiều thứ chói mắt như vậy. Những thứ quý giá đẹp đẽ trong phòng còn chưa kịp thu xếp, thì chiến tranh thảm họa liên miên. Trong nhà không khác gì cái kho chứa đồ tốt, những thần thú đặt trên mái nhà thư phòng tiếp khách còn chưa được gỡ xuống.

Tòa kiến trúc này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, muốn chọn ngày động thổ khởi công còn phải báo cho Công bộ tìm ra bản vẽ ban đầu của phủ Đại vương, Vệ Tu vừa nghe đã nổi cơn hiếu kỳ: Sao muội lại muốn làm thế?''

Vệ Thiện nhếch miệng, nếu lúc này không làm, đợi đến khi đó thì đã quá muộn: Mọi chuyện tương lai phía trước, không thể cứ quá phô trương, sẽ


/19

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status