“Lúc sáng sớm con đã đến thăm rồi.’’ Tần Chiêu khẽ gật đầu, bế Tần Thị ngồi xuống, Vệ Kính Dung đã sớm chuẩn bị trà bánh nóng hổi, lại chỉ vào một hàng rương kia: “Những thứ này ta giữ giúp con, đợi khi nào dọn dẹp xong Vương phủ, chọn được người tin cậy, sẽ mang những thứ này trả lại cho con.’’
Tần Chiêu lấy một cái ná nhỏ trong tay áo dụ dỗ đệ đệ, trong miệng lại nói: “Đều tặng mẫu hậu, người cứ giữ là được, toàn là trâm cài, vòng tay, con giữ lại cũng không dùng tới.’’
“Nói bậy, sao lại không dùng, chẳng lẽ con không tính thành thân ư?’’ Vệ Kính Dung kéo Vệ Thiện lại: “Hôm nay, ca ca con phải đến Binh bộ, đã ăn gì chưa?’’ Chỉ sợ hắn lại uống trà lạnh ăn đồ nguội, làm hư dạ dày.
“Con trông huynh ấy ăn, đảm bảo huynh ấy không đói bụng.’’ Mang hết hoa hạnh trên tay giao cho Kết Hương: “Cắm vào bình bích ngọc, ta nhớ có một cái thì phải.’’
Kết Hương cười nói: “Là nương nương đã đưa đến cung của Công chúa rồi. Người nói ngọc lan trong điện của Công chúa trắng tựa tuyết, cắm hoa ấy vào bình ngọc là đẹp nhất, Công chúa hoàn toàn không thấy sao?’’
Khi Vệ Thiện ở cung của mình, đúng là không có nhiều tâm tư hưởng lạc, hoặc là đọc các bản tấu chương được sao chép từ Hoằng Văn quán, hoặc là đọc lại sách sử của tiền triều. Thượng Thư, Viên Lễ Hiền xin tu sửa lại sách sử tiền triều, thu gom từ khắp nơi đến, mấy học sĩ Hàn Lâm ở Văn Uyên Các cũng tham gia chuyện này.
Đều là do Viên Lễ Hiền biên sửa lại, hoặc là những bậc văn sĩ uyên bác viết. Vệ Thiện nhìn mấy bản thảo này, lựa cái nào phù hợp mà xem, một khắc cũng không rãnh rỗi.
Nội khố đưa mấy rương đồ chơi đến, đều là Tố Tranh lựa ra rồi mang lên, cái gì mà hoa nhỏ cắm bình ngọc….Mấy thứ linh tinh ấy, nàng cũng không hề ngắm qua, ngay cả thêm bình hoa mới trong điện cũng không biết.
Vệ Thiện ấp úng, Vệ Kính Dung cười: “Hài tử này, trong cung của mình có cái gì cũng không biết, chỉ muốn cắm hoa cho ta ngắm thôi.’’ Đưa tay khẽ vuốt lưng nàng: “Ca ca con đã trở lại, con cũng đừng ở mãi trong cung, về nhà mấy hôm đi, nói ca ca dẫn con ra ngoài đi dạo, xem phố phường một chút.’’
“Lưu Thương Uyển phía tây thành sắp mở hội hoa xuân, cũng đáng để ghé thăm, giữa con phố cách đó hai dãy nhà cũng nhiều trò náo nhiệt lắm. Mặc dù đồ đạc không thể tinh xảo như ở trong cung, nhưng cũng có chút thú vị, Thiện Nhi cũng có thể đi dạo một chuyến.’’ Kinh thành an ổn cũng được 5 – 6 năm rồi, khách điếm, cửa hàng, phố phường lại phồn hoa tấp nập. Tần Chiêu rõ ràng vừa mới trở lại, đã biết nhiều đến thế: “Mùng tám tháng tư, tiên nữ hạ phàm, nhất định muội phải đi xem một chuyến, ta đưa muội đi.’’
Cạnh cầu Ngọc Kiều ngoài cửa tây thành, có một miếu tiên nữ, thờ phượng Bích Hà Nguyên Quân, hương khói rất thịnh. Mùng tám tháng tư, phụ nhân, thiếu nữ toàn thành đều đến chùa dâng hương lễ phật, trước miếu lại có lễ hội. Tần Chiêu biết từ trước đến nay Vệ Thiện không tin phật, nhưng hội hè có ảo thuật, gánh xiếc và đào kép, cảnh tượng náo nhiệt biết bao.
Vệ Thiện lập tức gật đầu đồng ý, đang muốn xuất cung, ngoại trừ đến thư viện, còn muốn về nhà chọn hai võ tỳ, chính nàng cũng muốn học chút võ công. Còn muốn hỏi Tần Chiêu chuẩn bị làm thế nào đánh gãy chân Dương Tư Triệu nữa.
Tần Thị vuốt cái ná nhỏ, vừa nghe thấy đã ngẩng đầu, chớp đôi mắt to tròn lúng liếng: “Đệ cũng muốn đi.’’ Tần Chiêu vừa mới cho hắn đồ, hắn lại làm nũng với Tần Chiêu.
Dáng vẻ của Tần Thị càng giống người của Vệ gia, đôi mắt kia càng giống hơn nữa. Tần Chiêu vừa nhìn hắn đã nhớ đến Vệ Thiện khi còn bé, xoa đầu hắn: “Lúc đệ không học, sẽ dẫn đệ đi.’’
Tần Thị nhăn mũi lại, hắn đã bắt đầu tập viết chữ, mỗi ngày đều phải viết hai mươi tấm. Ngoại trừ hai mươi trang chữ, còn phải thuộc lòng một đoạn sách. Mỗi lần Chính Nguyên đế trông đèn phê duyệt tấu chương, hắn liền đứng trước mặt mẫu hậu trả bài đọc hôm đó, nếu học không tốt sẽ bị đánh vào lòng bàn tay.
Trên giường la hán có một cây gậy trúc dài, chính là thứ mẫu hậu dùng để dạy dỗ hắn, hắn mở bàn tay nhỏ bé múp thịt hỏi Tần Chiêu: “Nhị ca có bao giờ bị đánh không?’’
Vệ Kính Dung lườm hắn một cái: “Nhị ca con lúc học bài chưa từng quên, so với mấy người các con còn giỏi hơn nhiều.’’ Thật sự Tần Chiêu bị đánh rất ít, học bài cũng nhanh nhất. Khi hắn tới còn chưa biết chữ, từ từ lại đuổi kịp cả Thái tử Tần Hiển.
Tần Hiển ba tuổi học vỡ lòng, Tần Chiêu tám tuổi mới biết chữ, hai đứa trẻ học không cách nhau mấy. Vệ Kính Dung từng nói, nếu Tần Chiêu không học võ công, nói không chừng còn có thể trở thành một tiểu Tú tài.
Tần Chiêu cười một cái, chưa từng nói chuyện này, hắn học văn học võ cũng chỉ là hộ thân. Nếu học chậm, nói không chừng cũng sẽ không có cơ hội để học. Tần Hiển học mất hai ngày, thì hắn lại hận không thể dùng nửa ngày để thuộc.
Vụng trộm chịu cực khổ, người khác chỉ coi hắn là trời sinh thông minh, học một lần sẽ thuộc ngay. Cũng không có ai biết được, ngày học, đêm cũng học, một khắc cũng không dám lười biếng.
Vệ Kính Dung khen dưỡng tử vài câu, lại chỉ sang Vệ Thiện: “Ngay cả tỷ tỷ con mấy ngày nay cũng coi như đã thông suốt, ban đêm còn đốt đèn đọc sách đến tận khuya.’’
Tần Thị cuộn trong thân thể mềm mại, ra vẻ người lớn than thở một tiếng. Trong tay còn cầm bánh hoa ngọt, mắt nhìn Tần Chiêu và Vệ Thiện. Tự cảm thấy mình còn chưa học thuộc bài, viết cũng không hết chữ, tiểu hài tử càng buồn rầu.
Vệ Thiện rất muốn cười, lại vội vàng đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Lúc Tần Thị ăn bánh nghẹn, là khi vừa mới bắt đầu viết chữ, những chữ kia đều được cô cô nâng niu quý trọng. Đợi khi các nàng đều bị giam trong tiểu Doanh Đài,
Tần Chiêu lấy một cái ná nhỏ trong tay áo dụ dỗ đệ đệ, trong miệng lại nói: “Đều tặng mẫu hậu, người cứ giữ là được, toàn là trâm cài, vòng tay, con giữ lại cũng không dùng tới.’’
“Nói bậy, sao lại không dùng, chẳng lẽ con không tính thành thân ư?’’ Vệ Kính Dung kéo Vệ Thiện lại: “Hôm nay, ca ca con phải đến Binh bộ, đã ăn gì chưa?’’ Chỉ sợ hắn lại uống trà lạnh ăn đồ nguội, làm hư dạ dày.
“Con trông huynh ấy ăn, đảm bảo huynh ấy không đói bụng.’’ Mang hết hoa hạnh trên tay giao cho Kết Hương: “Cắm vào bình bích ngọc, ta nhớ có một cái thì phải.’’
Kết Hương cười nói: “Là nương nương đã đưa đến cung của Công chúa rồi. Người nói ngọc lan trong điện của Công chúa trắng tựa tuyết, cắm hoa ấy vào bình ngọc là đẹp nhất, Công chúa hoàn toàn không thấy sao?’’
Khi Vệ Thiện ở cung của mình, đúng là không có nhiều tâm tư hưởng lạc, hoặc là đọc các bản tấu chương được sao chép từ Hoằng Văn quán, hoặc là đọc lại sách sử của tiền triều. Thượng Thư, Viên Lễ Hiền xin tu sửa lại sách sử tiền triều, thu gom từ khắp nơi đến, mấy học sĩ Hàn Lâm ở Văn Uyên Các cũng tham gia chuyện này.
Đều là do Viên Lễ Hiền biên sửa lại, hoặc là những bậc văn sĩ uyên bác viết. Vệ Thiện nhìn mấy bản thảo này, lựa cái nào phù hợp mà xem, một khắc cũng không rãnh rỗi.
Nội khố đưa mấy rương đồ chơi đến, đều là Tố Tranh lựa ra rồi mang lên, cái gì mà hoa nhỏ cắm bình ngọc….Mấy thứ linh tinh ấy, nàng cũng không hề ngắm qua, ngay cả thêm bình hoa mới trong điện cũng không biết.
Vệ Thiện ấp úng, Vệ Kính Dung cười: “Hài tử này, trong cung của mình có cái gì cũng không biết, chỉ muốn cắm hoa cho ta ngắm thôi.’’ Đưa tay khẽ vuốt lưng nàng: “Ca ca con đã trở lại, con cũng đừng ở mãi trong cung, về nhà mấy hôm đi, nói ca ca dẫn con ra ngoài đi dạo, xem phố phường một chút.’’
“Lưu Thương Uyển phía tây thành sắp mở hội hoa xuân, cũng đáng để ghé thăm, giữa con phố cách đó hai dãy nhà cũng nhiều trò náo nhiệt lắm. Mặc dù đồ đạc không thể tinh xảo như ở trong cung, nhưng cũng có chút thú vị, Thiện Nhi cũng có thể đi dạo một chuyến.’’ Kinh thành an ổn cũng được 5 – 6 năm rồi, khách điếm, cửa hàng, phố phường lại phồn hoa tấp nập. Tần Chiêu rõ ràng vừa mới trở lại, đã biết nhiều đến thế: “Mùng tám tháng tư, tiên nữ hạ phàm, nhất định muội phải đi xem một chuyến, ta đưa muội đi.’’
Cạnh cầu Ngọc Kiều ngoài cửa tây thành, có một miếu tiên nữ, thờ phượng Bích Hà Nguyên Quân, hương khói rất thịnh. Mùng tám tháng tư, phụ nhân, thiếu nữ toàn thành đều đến chùa dâng hương lễ phật, trước miếu lại có lễ hội. Tần Chiêu biết từ trước đến nay Vệ Thiện không tin phật, nhưng hội hè có ảo thuật, gánh xiếc và đào kép, cảnh tượng náo nhiệt biết bao.
Vệ Thiện lập tức gật đầu đồng ý, đang muốn xuất cung, ngoại trừ đến thư viện, còn muốn về nhà chọn hai võ tỳ, chính nàng cũng muốn học chút võ công. Còn muốn hỏi Tần Chiêu chuẩn bị làm thế nào đánh gãy chân Dương Tư Triệu nữa.
Tần Thị vuốt cái ná nhỏ, vừa nghe thấy đã ngẩng đầu, chớp đôi mắt to tròn lúng liếng: “Đệ cũng muốn đi.’’ Tần Chiêu vừa mới cho hắn đồ, hắn lại làm nũng với Tần Chiêu.
Dáng vẻ của Tần Thị càng giống người của Vệ gia, đôi mắt kia càng giống hơn nữa. Tần Chiêu vừa nhìn hắn đã nhớ đến Vệ Thiện khi còn bé, xoa đầu hắn: “Lúc đệ không học, sẽ dẫn đệ đi.’’
Tần Thị nhăn mũi lại, hắn đã bắt đầu tập viết chữ, mỗi ngày đều phải viết hai mươi tấm. Ngoại trừ hai mươi trang chữ, còn phải thuộc lòng một đoạn sách. Mỗi lần Chính Nguyên đế trông đèn phê duyệt tấu chương, hắn liền đứng trước mặt mẫu hậu trả bài đọc hôm đó, nếu học không tốt sẽ bị đánh vào lòng bàn tay.
Trên giường la hán có một cây gậy trúc dài, chính là thứ mẫu hậu dùng để dạy dỗ hắn, hắn mở bàn tay nhỏ bé múp thịt hỏi Tần Chiêu: “Nhị ca có bao giờ bị đánh không?’’
Vệ Kính Dung lườm hắn một cái: “Nhị ca con lúc học bài chưa từng quên, so với mấy người các con còn giỏi hơn nhiều.’’ Thật sự Tần Chiêu bị đánh rất ít, học bài cũng nhanh nhất. Khi hắn tới còn chưa biết chữ, từ từ lại đuổi kịp cả Thái tử Tần Hiển.
Tần Hiển ba tuổi học vỡ lòng, Tần Chiêu tám tuổi mới biết chữ, hai đứa trẻ học không cách nhau mấy. Vệ Kính Dung từng nói, nếu Tần Chiêu không học võ công, nói không chừng còn có thể trở thành một tiểu Tú tài.
Tần Chiêu cười một cái, chưa từng nói chuyện này, hắn học văn học võ cũng chỉ là hộ thân. Nếu học chậm, nói không chừng cũng sẽ không có cơ hội để học. Tần Hiển học mất hai ngày, thì hắn lại hận không thể dùng nửa ngày để thuộc.
Vụng trộm chịu cực khổ, người khác chỉ coi hắn là trời sinh thông minh, học một lần sẽ thuộc ngay. Cũng không có ai biết được, ngày học, đêm cũng học, một khắc cũng không dám lười biếng.
Vệ Kính Dung khen dưỡng tử vài câu, lại chỉ sang Vệ Thiện: “Ngay cả tỷ tỷ con mấy ngày nay cũng coi như đã thông suốt, ban đêm còn đốt đèn đọc sách đến tận khuya.’’
Tần Thị cuộn trong thân thể mềm mại, ra vẻ người lớn than thở một tiếng. Trong tay còn cầm bánh hoa ngọt, mắt nhìn Tần Chiêu và Vệ Thiện. Tự cảm thấy mình còn chưa học thuộc bài, viết cũng không hết chữ, tiểu hài tử càng buồn rầu.
Vệ Thiện rất muốn cười, lại vội vàng đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Lúc Tần Thị ăn bánh nghẹn, là khi vừa mới bắt đầu viết chữ, những chữ kia đều được cô cô nâng niu quý trọng. Đợi khi các nàng đều bị giam trong tiểu Doanh Đài,
|
/19
|

