Chưởng quỹ, lấy mấy món ăn đặc sắc đến đây cho chúng ta tới, thêm một bình trà xuân Long Tỉnh thượng hạng. Không thể không nói quán rượu này được bày trí rất lịch sự tao nhã, hơn nữa thượng phòng mà bọn họ ngồi này vừa lúc có thể nhìn thấy phong cảnh đường phố bên dưới, có câu thơ rằng ‘em đứng ở trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm em!*’
*bài thơ “Đoạn chương” của tác giả Biện Chi Lâm
Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh
Người đứng trên lầu lại ngắm em
Trăng sáng tô điểm cửa sổ phòng em
Em lại điểm tô cho giấc mộng người khác
Được! Xin hai vị chờ một chút, sẽ tới ngay
Ê, thằng nhóc thúi này, Lão Đầu Nhi bảo ngươi ra ngoài trải nghiệm, vậy bình thường ngươi trải nghiệm những chuyện gì? Đôi mắt đen tròn của Mộc Đào Đào nhìn chằm chằm vào Vân Kỳ.
Liên quan gì đến ngươi hả! Quản bản thân mình cho xong đi! Vân Kỳ cũng không muốn nói chuyện với Mộc Đào Đào như vậy, nhưng sau chuyện lần trước thì không biết phải cư xử với nàng thế nào.
Không nói thì không nói! Nói xong nàng không thèm nhìn Vân Kỳ thêm một cái nào, tự xem cửa hàng bên dưới, nghĩ xem phải làm gì mới có thể kiếm tiền một cách nhanh nhất, mình chưa quen thuộc nơi này, một hồi ăn xong rồi đi ra ngoài một chuyến, tìm hiểu giá cả thị trường.
Nhưng nếu như muốn nói tới chuyện gì hành nghề kiếm tiền nhanh nhất, chắc chắn là sòng bạc và thanh lâu rồi. Nàng tin tưởng với đầu óc nàng thì sẽ kiếm được món tiền đầu tiên ở thời đại này rất nhanh.
Dĩ nhiên giao tiếp với mọi người cũng là vô cùng quan trọng, bây giờ trong tay mình chưa có ai, nhưng không phải lão đầu đã tặng nàng một có người sao, nàng nhất định phải lợi dụng thật tốt. Nghĩ đi nghĩ lại thì tự mình cười ngây ngô.
Nè, nè, ngươi không sao chớ! Nhìn Mộc Đào Đào tự cười ngu ngơ, Vân Kỳ huơ đôi tay trước mắt nàng.
Pằng, ngươi mới có chuyện ! Mộc Đào Đào trừng hắn một cái, bàn tay nhẫn tâm vỗ vào mu bàn tay của hắn.
Không phải Lão Đầu Nhi bảo ta chăm sóc ngươi...thì ngươi cho là ta thèm để ý đến ngươi hả! Tự mình đa tình! Vân Kỳ giải thích rất kì cục.
Mộc Đào Đào cũng không để ý đến hắn, mắt thẳng nhìn chằm chằm tiểu nhị bưng thức ăn đi vào, một bộ sắp chảy cả nước miếng ra ngoài.
Nước miếng cũng chảy ra, còn không chịu lau mặt một chút, mất mặt chết đi được! Vân Kỳ cố làm mặt xấu, chê Mộc Đào Đào.
Ồ! Nghe nói vậy nàng thật sự dùng tay lau nước miếng.
Ha ha, ha ha ha, cười chết ta rồi.! Vân Kỳ cười đến mức gục lên bàn.
Hừ. Mộc Đào Đào cũng phát hiện mình bị thằng nhóc thúi Vân Kỳ đùa bỡn, thở phì phò phồng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Tiểu nhị thấy chuyện này trước mắt thì vội vàng đặt xuống món ăn rồi lui ra ngoài, thuận tiện đóng kỹ cửa, không phải là hắn học nghề không tốt, dáng vẻ của cô nương kia đúng là vô cùng đáng yêu cũng vô cùng buồn cười, hắn chỉ sợ hắn còn đứng bên trong thì sẽ không kiềm chế nổi mà bật cười.
*bài thơ “Đoạn chương” của tác giả Biện Chi Lâm
Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh
Người đứng trên lầu lại ngắm em
Trăng sáng tô điểm cửa sổ phòng em
Em lại điểm tô cho giấc mộng người khác
Được! Xin hai vị chờ một chút, sẽ tới ngay
Ê, thằng nhóc thúi này, Lão Đầu Nhi bảo ngươi ra ngoài trải nghiệm, vậy bình thường ngươi trải nghiệm những chuyện gì? Đôi mắt đen tròn của Mộc Đào Đào nhìn chằm chằm vào Vân Kỳ.
Liên quan gì đến ngươi hả! Quản bản thân mình cho xong đi! Vân Kỳ cũng không muốn nói chuyện với Mộc Đào Đào như vậy, nhưng sau chuyện lần trước thì không biết phải cư xử với nàng thế nào.
Không nói thì không nói! Nói xong nàng không thèm nhìn Vân Kỳ thêm một cái nào, tự xem cửa hàng bên dưới, nghĩ xem phải làm gì mới có thể kiếm tiền một cách nhanh nhất, mình chưa quen thuộc nơi này, một hồi ăn xong rồi đi ra ngoài một chuyến, tìm hiểu giá cả thị trường.
Nhưng nếu như muốn nói tới chuyện gì hành nghề kiếm tiền nhanh nhất, chắc chắn là sòng bạc và thanh lâu rồi. Nàng tin tưởng với đầu óc nàng thì sẽ kiếm được món tiền đầu tiên ở thời đại này rất nhanh.
Dĩ nhiên giao tiếp với mọi người cũng là vô cùng quan trọng, bây giờ trong tay mình chưa có ai, nhưng không phải lão đầu đã tặng nàng một có người sao, nàng nhất định phải lợi dụng thật tốt. Nghĩ đi nghĩ lại thì tự mình cười ngây ngô.
Nè, nè, ngươi không sao chớ! Nhìn Mộc Đào Đào tự cười ngu ngơ, Vân Kỳ huơ đôi tay trước mắt nàng.
Pằng, ngươi mới có chuyện ! Mộc Đào Đào trừng hắn một cái, bàn tay nhẫn tâm vỗ vào mu bàn tay của hắn.
Không phải Lão Đầu Nhi bảo ta chăm sóc ngươi...thì ngươi cho là ta thèm để ý đến ngươi hả! Tự mình đa tình! Vân Kỳ giải thích rất kì cục.
Mộc Đào Đào cũng không để ý đến hắn, mắt thẳng nhìn chằm chằm tiểu nhị bưng thức ăn đi vào, một bộ sắp chảy cả nước miếng ra ngoài.
Nước miếng cũng chảy ra, còn không chịu lau mặt một chút, mất mặt chết đi được! Vân Kỳ cố làm mặt xấu, chê Mộc Đào Đào.
Ồ! Nghe nói vậy nàng thật sự dùng tay lau nước miếng.
Ha ha, ha ha ha, cười chết ta rồi.! Vân Kỳ cười đến mức gục lên bàn.
Hừ. Mộc Đào Đào cũng phát hiện mình bị thằng nhóc thúi Vân Kỳ đùa bỡn, thở phì phò phồng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Tiểu nhị thấy chuyện này trước mắt thì vội vàng đặt xuống món ăn rồi lui ra ngoài, thuận tiện đóng kỹ cửa, không phải là hắn học nghề không tốt, dáng vẻ của cô nương kia đúng là vô cùng đáng yêu cũng vô cùng buồn cười, hắn chỉ sợ hắn còn đứng bên trong thì sẽ không kiềm chế nổi mà bật cười.
|
/36
|

