Phu Quân Lạnh Lùng, Thê Tử Đáng Yêu

Chương 28 - Xuất Cốc

/36


Sáng sớm, gió nhẹ nhàng thổi lướt qua sườn núi tràn đầy sức sống, rừng cây, nhảy nhót trong sơn cốc vắng vẻ, khiến những nhánh cỏ xanh nhạt nhẹ nhàng rung động, những giọt sương trong suốt từng giọt, từng giọt nhẹ nhàng chảy xuống mặt đất, những con chim nhỏ sớm cố gắng kiếm ăn trên mặt cỏ, u cốc có vẻ vô cùng yên tĩnh .

Tuy rằng Mộc Mộc mới ở đây vài ngày, nhưng nàng rất thích phong cảnh nơi đây, còn cả lão nhân đối xử với nàng rất tốt, tất cả đều khiến nàng có chút luyến tiếc không muốn rời đi.

Trước kia đều là nhà cao tầng, ngay cả một chút phong cảnh trong khu nhà cũng là nhân tạo, hoàn toàn mất đi sự thú vị của hệ nguyên sinh thái.

“Được rồi, cũng không còn sớm, các ngươi lên đường sớm đi, xú tiểu tử, ngươi phải chăm sóc nha đầu này thật tốt cho ta.” Lão đầu cũng không thích nhìn sự buồn bã khi ly biệt, nhanh chóng thúc giục bọn họ đi, không phải là rời đi thôi sao, không cẩn phải làm giống như sinh ly tử biệt.

“Lão đầu, ta sẽ nhớ ngươi, nhưng ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh chóng phát tài, sau đó đón ngươi đến hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc.” Mộc Đào Đào ôm chặt lấy lão đầu, nghẹn ngào nói, lão đầu cũng giống như gia gia của nàng, sau này nhất định nàng sẽ hiếu thuận với ông thật tốt, tuy rằng nàng không biết nàng có thể trở về hay không.

“Xú nha đầu, ngươi chỉ biết nói ngọt dỗ ta vui vẻ thôi. Đến cầm lấy, nếu xú tiểu tử kia dám bắt nạt ngươi, ngươi hãy dùng lệnh bài kia, đến hiệu thuốc ở bốn quốc gia, người bên trong đó tùy ngươi điều động.” Lai lịch của lệnh bài kia rất lớn, nhưng lão đầu cũng không muốn nói cho nha đầu kia, sợ nàng không chịu nhận.

Mà bên này, ánh mắt Vân Kì nhìn thoáng qua cái chuông đồng lớn kia, lão già này ra tay đúng là tuyệt bút nha! Bản thân đi theo bên người lão từ nhỏ cũng chưa từng được hắn đối xử tốt như vậy. Thật khiến người ta buồn bực, miệng hắn chu lên thật cao, trên mặt viết rõ ràng ‘Ta rất không vui.’, nhưng không có ai để ý đến hắn, ngay cả một ánh mắt cũng không cho hắn.

“Lão đầu, cám ơn ngươi.” Nước mắt của Mộc Đào Đào một giọt lại một giọt rơi xuống, cái mũi nhỏ hít hít không ngừng, đôi mắt to giờ phút này cũng hồng giống như con thỏ.

“Được rồi. Được rồi, Đi nhanh đi. Đi nhanh đi.” Lão đầu giống như không kiên nhẫn đẩy hai người đi về phía trước.

“Lão đầu, ngươi phải nhớ ăn cơm đúng giờ, còn có uống ít rượu thôi, ăn nhiều rau dưa một chút. . .” Mộc Đào Đào lo lắng dặn dò lão đầu, lão nhân này vừa nhìn thấy thảo dược thì cái gì cũng quên.

“Xú nha đầu, ta ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm, không cần ngươi đến dạy bảo ta, hừ.” Lão đầu ra vẻ tức giận xong lập tức quay người đi về, nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ một cái.

“Được rồi, đi thôi.” Vân Kì kéo kéo ông tay áo của


/36

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status