Thẩm Ly ngẩng đầu lên nhìn người nhỏ nhắn trước mặt, chợt không hiểu sao lại có cảm giác rung động, vẻ mặt cao ngạo và to gan như vậy, hắn chưa bao giờ có. Xa xứ từ nhỏ, cách xa cha mẹ yêu thương, bị mang đến nước lạ làm con tin, không có tiền không có quyền không có địa vị, đã sớm luyện ra cho hắn lòng dạ lạnh như băng.
Nhưng người trước mặt hắn chỉ nói qua một chút lời không cần giải thích lại có thể khiến hắn cảm nhận được nhiệt huyết và rung động kia.
Mười năm sống kiếp con tin, sắp đến lúc phải kết thúc, không phải sao?
“Được!”
Một chữ đáp ứng đơn giản, Thẩm Ly không hiểu tại sao mình lại tin tưởng hài tử thoạt nhìn chỉ mới mười ba mười bốn tuổi trước mặt này như vậy, nhưng, trái tim phản ứng nhanh hơn đầu óc.
Có lẽ bởi vì trong lòng hắn vẫn còn nhiệt huyết đối với quốc gia của mình, mà Phượng Vô Song vừa vặn đốt lên nhiệt huyết của hắn, hôm nay khiến nó hoàn toàn bốc cháy, một chút chấp nhất, một chút khát vọng đối với tổ quốc đã hoàn toàn chiếm cứ suy nghĩ trong lòng của Thẩm Ly.
Một tiếng đáp ứng này, liền đã định cả đời Thẩm Ly gắn liền chặt chẽ ở chung một chỗ với Phượng Vô Song.
Hai người nói chuyện và vạch kế hoạch cực kỳ thuận lợi, có lẽ bởi vì bọn họ đều muốn lấy được điều kiện của nhau đi. Dễ dàng nhận thấy Thẩm Ly bị người giống như nữ hài tử nhỏ trước mặt này làm cho chấn động! Trong từng câu từng chữ của nàng, không để lộ ra một chút cơ trí và mưu lược, người ít tuổi như thế, lại có suy nghĩ lớn như vậy khiến Thẩm Ly hơi bị bất ngờ.
Mà trong lòng Phượng Vô Song cũng không ngừng khen ngợi Thẩm Ly, tuy là con tin, nhưng chưa bao giờ buông tha nguyện vọng được trở lại tổ quốc, cũng chưa bao giờ quên mình đang đảm đương trách nhiệm của Thái tử Tây Bình quốc.
Mười năm mài kiếm, cuối cùng cũng có thể rút ra khỏi vỏ!
Có lúc, từ người xa lạ đến tri kỷ, chỉ cần một giây, ít một chút cũng không được, nhiều một chút cũng không được.
Sau khi kết thúc bàn bạc, Thẩm Ly đã nói ra như vậy, lại làm cho Phượng Vô Song nhớ cả đời, chỉ vì ý nghĩa sâu sắc và cảm động kia!
“Thẩm Ly ta, chưa bao giờ mở lòng với bất kỳ người nào, với bất kỳ chuyện gì. Hôm nay, có một người tin nhiệm ta như thế, mặc dù nàng vì mục đích của mình tới nói điều kiện với ta, ta cũng nguyện ý dùng hết mọi sức lực, bảo hộ nàng. Vô Song, cả đời này, ta sẽ theo đuổi ngươi, ngày sau, nếu ta là Vương, hậu vị vĩnh viễn sẽ là của ngươi, cho dù ngươi có nguyện ý hay không!” Phượng Vô Song nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó ánh mắt lặng lẽ cúp xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Hồi lầu, Phượng Vô Song tức giận nói: “Ngươi đó, đã sớm biết ta là nữ tử? Vì sao không nói!”
Phượng Vô Song cảm thấy rất thất bại, từ trước đến giờ nàng rất tự tin vào thuật dịch dung của mình, giờ đây lại bị một “Mã quan” nhìn thấy, càng đáng ghét hơn chính là, hắn còn giả bộ làm như không biết chuyện gì.
Hoàn toàn phá hư không khí ôn hòa đang có như vậy.
“Ha ha!” Trên khuôn mặt ngăm đen nghiêm túc của Thẩm Ly xuất hiện một nụ cười lớn, có lẽ đã lâu rồi hắn chưa từng cười to như thế. Vào giờ phút này, trong lòng Thẩm Ly cực kỳ nhẹ nhõm, lời nói của nữ hài này hoàn toàn không phù hợp với khí chất lịch sự nhã nhặn của tiểu thư khuê các, nhưng lại khiến cho người ta mê đắm, Thẩm Ly không khỏi nhìn đến ngây người.
Phượng Vô Song bị hắn cười làm cho đỏ mặt, hai tay nắm thành quyền, làm bộ muốn đánh Thẩm Ly, Thẩm Ly cười chạy đi, Phượng Vô Song không thể làm gì khác hơn là đuổi theo. Dĩ nhiên Thẩm Ly cũng không phải là người lương thiện gì, mỗi lần Phượng Vô Song sắp đuổi kịp hắn, hắn lại cố ý kéo dài khoảng cách, sau đó thả
Nhưng người trước mặt hắn chỉ nói qua một chút lời không cần giải thích lại có thể khiến hắn cảm nhận được nhiệt huyết và rung động kia.
Mười năm sống kiếp con tin, sắp đến lúc phải kết thúc, không phải sao?
“Được!”
Một chữ đáp ứng đơn giản, Thẩm Ly không hiểu tại sao mình lại tin tưởng hài tử thoạt nhìn chỉ mới mười ba mười bốn tuổi trước mặt này như vậy, nhưng, trái tim phản ứng nhanh hơn đầu óc.
Có lẽ bởi vì trong lòng hắn vẫn còn nhiệt huyết đối với quốc gia của mình, mà Phượng Vô Song vừa vặn đốt lên nhiệt huyết của hắn, hôm nay khiến nó hoàn toàn bốc cháy, một chút chấp nhất, một chút khát vọng đối với tổ quốc đã hoàn toàn chiếm cứ suy nghĩ trong lòng của Thẩm Ly.
Một tiếng đáp ứng này, liền đã định cả đời Thẩm Ly gắn liền chặt chẽ ở chung một chỗ với Phượng Vô Song.
Hai người nói chuyện và vạch kế hoạch cực kỳ thuận lợi, có lẽ bởi vì bọn họ đều muốn lấy được điều kiện của nhau đi. Dễ dàng nhận thấy Thẩm Ly bị người giống như nữ hài tử nhỏ trước mặt này làm cho chấn động! Trong từng câu từng chữ của nàng, không để lộ ra một chút cơ trí và mưu lược, người ít tuổi như thế, lại có suy nghĩ lớn như vậy khiến Thẩm Ly hơi bị bất ngờ.
Mà trong lòng Phượng Vô Song cũng không ngừng khen ngợi Thẩm Ly, tuy là con tin, nhưng chưa bao giờ buông tha nguyện vọng được trở lại tổ quốc, cũng chưa bao giờ quên mình đang đảm đương trách nhiệm của Thái tử Tây Bình quốc.
Mười năm mài kiếm, cuối cùng cũng có thể rút ra khỏi vỏ!
Có lúc, từ người xa lạ đến tri kỷ, chỉ cần một giây, ít một chút cũng không được, nhiều một chút cũng không được.
Sau khi kết thúc bàn bạc, Thẩm Ly đã nói ra như vậy, lại làm cho Phượng Vô Song nhớ cả đời, chỉ vì ý nghĩa sâu sắc và cảm động kia!
“Thẩm Ly ta, chưa bao giờ mở lòng với bất kỳ người nào, với bất kỳ chuyện gì. Hôm nay, có một người tin nhiệm ta như thế, mặc dù nàng vì mục đích của mình tới nói điều kiện với ta, ta cũng nguyện ý dùng hết mọi sức lực, bảo hộ nàng. Vô Song, cả đời này, ta sẽ theo đuổi ngươi, ngày sau, nếu ta là Vương, hậu vị vĩnh viễn sẽ là của ngươi, cho dù ngươi có nguyện ý hay không!” Phượng Vô Song nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó ánh mắt lặng lẽ cúp xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Hồi lầu, Phượng Vô Song tức giận nói: “Ngươi đó, đã sớm biết ta là nữ tử? Vì sao không nói!”
Phượng Vô Song cảm thấy rất thất bại, từ trước đến giờ nàng rất tự tin vào thuật dịch dung của mình, giờ đây lại bị một “Mã quan” nhìn thấy, càng đáng ghét hơn chính là, hắn còn giả bộ làm như không biết chuyện gì.
Hoàn toàn phá hư không khí ôn hòa đang có như vậy.
“Ha ha!” Trên khuôn mặt ngăm đen nghiêm túc của Thẩm Ly xuất hiện một nụ cười lớn, có lẽ đã lâu rồi hắn chưa từng cười to như thế. Vào giờ phút này, trong lòng Thẩm Ly cực kỳ nhẹ nhõm, lời nói của nữ hài này hoàn toàn không phù hợp với khí chất lịch sự nhã nhặn của tiểu thư khuê các, nhưng lại khiến cho người ta mê đắm, Thẩm Ly không khỏi nhìn đến ngây người.
Phượng Vô Song bị hắn cười làm cho đỏ mặt, hai tay nắm thành quyền, làm bộ muốn đánh Thẩm Ly, Thẩm Ly cười chạy đi, Phượng Vô Song không thể làm gì khác hơn là đuổi theo. Dĩ nhiên Thẩm Ly cũng không phải là người lương thiện gì, mỗi lần Phượng Vô Song sắp đuổi kịp hắn, hắn lại cố ý kéo dài khoảng cách, sau đó thả
|
/98
|

