Phong Hoa Vô Song: Cưng Chiều Độc Phi

Chương 52 - Chương 52

/98


Phượng Vô Song cẩn thận quan sát phản ứng của hắn, nhưng vẫn không thấy chút đầu mối nào trên mặt hắn, giống như lời nói của Phượng Vô Song không ảnh hưởng gì đến hắn, Phượng Vô Song nói thầm trong lòng, theo đạo lý mà nói, nàng chắc chắn sẽ không có sai lầm gì.

Vết bớp hình trăng trên trán hắn đã bị che đi, mặc dù cực mỏng, nhưng vẫn không thể tránh được ánh mắt của Phượng Vô Song, vết bớp hình trăng chính là dấu hiệu của Thái tử Tây Bình quốc nước láng giềng của Bắc Thần quốc, Phượng Vô Song đã từng nghe nói qua, Thái tử Tây Bình quốc giờ đang làm con tin ở Bắc Thần quốc, mười năm trước, Tây Bình quốc thua Bắc Thần quốc, điều kiện đầu hàng là Tây Bình quốc bọn họ đưa Thái tử gần năm tuổi đến Bắc Thần quốc làm con tin.

Phượng Vô Song không nghĩ tới Thái tử lại làm mã quan, còn làm rất có dáng có vẻ, hôm nay kỳ hạn mười năm đã gần tới, con tin cũng sắp sửa trở lại Tây Bình quốc. Nhưng gần đây Tây Bình quốc không có yên bình, lão hoàng đế bệnh nặng, Thái tủ lại không ở trong nước, các hoàng tử khác bắt đầu nội đấu, mỗi ngày đều trình diễn rất nhiều tiết mục đoạt vị. Còn đối với bên ngoài, Tây Bình quốc lại chỉ đủ loại chiến loại, cả Tây Bình quốc thật là loạn trong loạn ngoài, trăm ngàn hiểm họa, thương thế nghiêm trọng.

Nếu nhận ra Thái tử Tây Bình quốc, dĩ nhiên Phượng Vô Song sẽ không bỏ qua cơ hội cực kỳ tốt này.

“Công tử, hạ quan không biết người đang nói gì, kính xin công tử mau rời đi, nếu không, hạ quan sẽ bẩm báo chuyện này cho Hoàng thượng xử trí!” Mã quan không nhúc nhích, ánh mắt trong suốt, lạnh giọng nói.

“Hả? Là bẩm báo cho Hoàng thượng Hiên Viên của Bắc Thần quốc, hay là Hoàng thượng Tây Bình quốc?” Phượng Vô Song không để ý uy hiếp của hắn, ngược lại, còn cười đùa trêu lại mã quan.

“Công tử, xin tự trọng!” Mã quan hỏi một đằng trả lời một nẻo, hắn thấp giọng quát, giọng nói có chút trầm thấp, có lẽ bởi vì ít nói chuyện.

“Tốt! Bản công tử rất tự trọng, vậy không bằng mã quan ngươi liền ngồi xuống tâm sự với ta một chút đi?” Phượng Vô Song cười hì hì nói, đồng thời, tay trái khẽ động, bắn ra hai cục bắn chính xác vào huyệt vị trên đùi. Động tác của Phượng Vô Song cực kỳ nhẹ nhàng nên không dẫn tới sự chú ý của hắn, mặc dù đời này có thể không luyện được võ công, thân thể này bây giờ thật sự quá yếu không có cách nào chịu đựng được va chạm mạnh, nhưng đối với ám khí, Phượng Vô Song lại càng ngày xuất quỷ nhập thần.

Mã quan cũng không để ý đến Phượng Vô Song, hắn xoay người muốn rời đi, ai ngờ, bắp đùi của hắn lại đột nhiên truyền đến cơn đau nhức, hắn thiếu chút nữa ngã xuống. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mã quan nhíu mày suy nghĩ.

Chẳng lẽ --? Hài tử thoạt nhìn thấy vô hạ này lại động tay động chân với hắn sao? Toàn thân hắn không có gì khó chịu, chỉ có đùi là tê dại, thậm




/98

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status