Phong Hoa Vô Song: Cưng Chiều Độc Phi

Chương 43 - Chương 43

/98


Thừa dịp thời gian nghỉ ngơi trước khi bắt đầu vòng tranh tài thứ hai, Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử lôi kéo Phượng Vô Song đến nơi ít người ngồi xuống vui vẻ tán gẫu.

Hiên Viên Triệt nhìn thấy bọn họ và Phượng Vô Song quen thuộc như vậy, như có điều suy nghĩ.

“Vô Song muội muội, có phải ngươi muốn vô địch hay không?” Bát hoàng tử từ trước đến giờ là người hào sảng, mắt thấy Phượng Vô Song có chút hảo cảm với bọn họ, liền trực tiếp xưng huynh gọi muội.

Phượng Vô Song nhíu mày, trong lòng có chút giật mình với loại xưng hô này, Hoàng tử này cũng quá bình dị gần gũi đi, dù gì giữa bọn họ còn có lễ quân thần, sao có thể tùy ý xưng huynh gọi muội chứ?

Dĩ nhiên Bát hoàng tử không để ý đến những thứ giả dỗi ngoài mặt gì đó, Thập nhất hoàng tử càng thêm được voi đòi tiên: “Vô Song muội muội, gọi ca ca nghe một chút nào!”

“Phi! Muốn gọi cũng là gọi ta trước, đúng không, Vô Song muội muội?” Bát hoàng tử đánh vào đầu Thập nhất hoàng tử một cái, Thập nhất hoàng tử không để ý hình tượng không ngừng kêu a thật to.

Phượng Vô Song rất thích như vậy, không có tâm cơ, không có lòng dạ, không có đấu đá, không có đả kích ngấm ngầm hay công khai, đã rất lâu rồi nàng không cảm nhận được tâm trạng thoải mái như vậy. Nàng vòng hai tay lại, để ở sau đầu, dựa lưng vào cây khô phía sau, ngước mắt nhìn chim ưng bay lượn tự do trên trời, trong lòng mong đợi không biết đến lúc nào nàng mới có thể như chim ưng kia, tự do bay lượn đến chân trời góc biển.

Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử cũng học nàng, ba người đồng loạt dựa vào ba cái cây phía sau, yên lặng suy nghĩ cái gì đó.

Hồi lâu không có người nào lên tiếng nói chuyện, họ đang cùng nhau hưởng thụ khoảnh khắc an bình này.

“Không cần nhường ta!”

Thật lâu sau, liền nghe được một câu của Phượng Vô Song nói, Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử hai mắt nhì nhau, rồi sau đó mới phản ứng được, Phượng Vô Song đang trả lời câu hỏi đầu tiên của bọn họ. nàng nghe hiểu ý nghĩa ẩn sâu bên trong câu hỏi của Bát hoàng tử, ý của Bát hoàng tử chính là nếu Phượng Vô Song muốn lấy được hạng nhất, vậy thì hai huynh đệ bọn họ sẽ giả vờ bại bởi Phượng Vô Song. Mặc dù thuật cưỡi ngựa của Phượng Vô Song rất lợi hại, nhưng nếu muốn làm đối thủ của hai người bọn hắn ít nhất cũng phải thể lực hơn một chút, dù sao cũng phải đi cạnh tranh với vị Võ trạng nguyên kia, mà thực lực của Võ trạng nguyên cũng không kém.

Nhưng cũng không phải xem thường thực lực của Phượng Vô Song, ngược lại là vì bảo vệ nàng, chẳng qua bọn họ hy sinh một cái danh hiệu hư vô mà thôi.

Không hổ là tri kỷ, dĩ nhiên Phượng Vô song hiểu rõ ý của bọn hắn.

“Được rồi, Vô Song muội muội cố lên! Các ca ca chờ ngươi đánh bại con chó Võ trạng nguyên kia! Vì huynh muội chúng ta!” Bát hoàng tử cười nói, cố gắng động viên Phượng Vô Song.

“Cảm ơn!”

Tiếng trống thứ ba vang lên, vòng tranh tài thứ hai chính thức bắt đầu.

Phượng Vô Song cả người đỏ rực cưỡi ngựa trắng, Bát hoàng tử cưỡi ngựa màu đỏ thẫm, Thập nhất hoàng tử mặc đồ đen cùng con ngựa màu đen hòa là một thể, ngựa của Tào Chính Sơn là màu nâu,




/98

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status