Phong Hoa Vô Song: Cưng Chiều Độc Phi

Chương 42 - Chương 42

/98


Cũng may hôm đó ở Đông hồ, Phượng Vô Song mặc nam trang xuất hiện cứu Mộ Dung Yên Yên, Tào Chính Sơn cũng không nhận ra Phượng Vô Song. Chỉ có Phượng Vô Song nhận ra hắn chính là Võ trạng nguyên hôm đó. Hắn không phải là thuộc hạ của Hữu thừa tướng sao, theo như nàng biết, Hữu thừa tướng vẫn ủng hộ Thái tử, hoàn toàn trái ngược với phụ thân của nàng.

Mặc dù chức quan Tả thừa tướng lớn hơn Hữu thừa tướng, nhưng Tả thừa tướng phụ trách quan văn, Hữu thừa tướng phụ trách quan võ, một văn một võ, đều là đại hồng nhân bên cạnh Hoàng thượng. Cũng như Thái tử và Định Bắc vương, Thái tử thiện văn, Định Bắc vương thiện võ, cùng phụ tá Hoàng thượng, duy trì nghiệp lớn thiên thu của Bắc Thần quốc.

Nhưng, cho dù là huynh đệ ruột thịt, sống ở trong hoàng gia đều không tránh được vở kịch cẩu huyết huynh đệ tranh đoạt quyền. Thái tử và Định Bắc vương xưa nay đều là không bằng mặt cũng chẳng bằng long, cho nên, Hữu thừa tướng ủng hộ Thái tử, Tả thừa tướng cũng là phụ thân nàng lại ủng hộ Định Bắc vương, bọn họ xưa nay cũng đều không hợp.

Hôm đó, thấy Võ trạng nguyên đối xử tàn bạo như thế với thư sinh yếu đuối bên cạnh Mộ Dung Yên Yên, nếu hắn là người của Thái tử, vậy thì, Thái tử tửu Hiên Viên Hạo cũng không phải người lương thiện gì.

Ít nhất ở thời điểm hiện tại, Hiên Viên Triệt đã thắng Thái tử. Ít ra Phượng Vô Song chưa từng thấy hoặc nghe nói qua người nào bên cạnh Vương gia ức hiếp bình dân bá tánh yếu đuối, đòn cân trong lòng Phượng Vô Song có chút nghiêng về phía Hiên Viên Triệt.

Xem ra, ánh mắt của phụ thân nàng cũng không tệ lắm, nhắc đến phụ thân, Phượng Vô Song lại nghĩ tới nhưng lời mà hôm đó Phượng Liệt đã nói với nàng, càng làm cho lòng tin đoạt giải quán quân của nàng them kiên cố hơn.

Cái này khác với bảo vật, là tình thế bắt buộc nàng.

“Tùng!”

Một tiếng trống vang lên, tranh tài chính thức bắt đầu, Phượng Vô Song bỏ qua chế giễu trong mắt tào Chính Sơn, khẽ gật đầu với ba người bọn họ, tư thế gọn gàng lưu loát cưỡi ngựa rời đi.

Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử là huynh đệ ruột thịt cùng một mẹ, tình cảm xưa nay rất thân thiết, hai người nhìn nhau cười, không tiếng động khen ngợi Phượng Vô Song, quả nhiên hoàn toàn không giống như thiên kim đại tiểu thư yếu đuối, bọn họ đều thích cô nương thoạt nhìn nhỏ hơn bọn họ này.

Loại thích này, không phải là tình cảm nam nữ, mà chỉ đơn thuần là bằng hữu ngưỡng mộ lẫn nhau. Nhiều năm sau, Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử nhớ lại ngày này, trong lòng cảm thán không thôi, cảm tạ cuộc tranh tài này, để cho bọn họ kết giao với một bằng hữu trân quý nhất cuộc đời.

“Phượng cô nương, chờ chúng ta một chút!”

Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử đồng thanh hô to một tiếng, sau đó cưỡi ngựa chạy như bay, Bát hoàng tử và Thập nhất hoàng tử là một trong số những nhân tài kiệt xuất, phi ngựa bắn tên, tinh thông mọi thứ võ nghệ, nhưng lại không có tài văn chương.

“Vèo!” Một mũi tên giống như tia chớp, từ cái cây này bắn chính xác đến một cái cây khác, Phượng Vô Song cưỡi ngựa chạy qua, tay nhanh chóng lướt qua, nhặt lên một con thỏ hoang trúng tên, đây là con mồi đầu tiên mà nàng thu hoạch được, cũng không tệ.

“Tài bắn cung và cưỡi ngựa của Phượng cô nương thật là giỏi!” Bát hoàng




/98

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status