Phát Sóng Trực Tiếp Sinh Hoạt Của Địa Cầu

Chương 57 - Chương 52

/92


Tô Linh Nhiên vẫn ngồi trên ghế thủy tinh, mỉm cười xem một màn này, cho tới khi Tranh Tử nói Kiều Hân Hân là họa sĩ của Alice, cô ta mới đưa mắt nhìn Kiều Hân Hân.

Trên mặt Tô Linh Nhiên vẫn mang theo nụ cười đúng mực, chỉ sâu trong đôi mắt của cô ta hiện lên một chút chán ghét.

Bạn thử nói xem, vì sao lễ ký kết lại đột nhiên bị cắt đứt, vì sao bọn họ lại đụng vỡ bình hoa đúng lúc như vậy? Hóa ra là đã sớm có tính toán từ trước.

A, chỉ vì muốn được nổi tiếng, ngay cả trò này họa sĩ vẽ truyện tranh hạng ba thời nay cũng làm được.

*

Truyện tranh Alice? Tổng giám đốc của Văn Hóa Lục Lam đã từng nghe qua cái tên này. Trong ấn tượng của ông, đây là một phòng làm việc cực kỳ nhỏ bé.

Hình như bọn họ đang định mở một trang diendanlequydon tranh thì phải? Cũng đúng thôi, so với truyện tranh bằng giấy, trang web vừa đơn giản lại vừa cần ít vốn hơn.

Chỉ cần có vốn cùng một nhân viên kỹ thuật để duy trì trang web thì dù công ty bé nhỏ ít người tới mấy cũng có thể làm được.

Đúng vậy, trang web của chúng tôi sẽ chính thức hoạt động vào tháng sau, đến lúc đó, rất hoan nghênh mọi người tới thăm!

Tranh Tử quảng cáo cho trang web nhà mình chẳng chút khách khí -- Là tám trăm ngàn tệ, cô phải bồi thường tận tám trăm ngàn tệ cho bọn họ đó, quảng cáo một cái cũng được chứ nhỉ? Coi như là chi trả cho phí quảng cáo đi.

Tổng giám đốc của Văn Hóa Lục Lam tức tới xanh mặt. Ông ta hao tổn nhiều tiền để tổ chức một buổi lễ ký kết long trọng như thế là để tuyên truyền cho tạp chí truyện tranh nhà mình. Kết quả, nhóc con nhảy ra từ giữa đường này lại tận dụng tình huống để tuyên truyền cho trang web của bên Alice.

Không thể không nói, Tranh Tử rất có đầu óc buôn bán...

Mà Kiều Hân Hân lại đang nghi ngờ, Tranh Tử muốn bồi thường số tiền này ra sao? Dường như cô ấy chẳng hề sốt ruột chút nào.

Không được, cô nhất định không thể để một mình Tranh Tử trả số tiền này.

Ít nhất cô cũng phải ra một nửa mới đúng.

Một tiếng hô của Tranh Tử đã khiến các phóng viên biết phải đưa tin về việc xen giữa buổi lễ như thế nào -- Biên tập viên của truyện tranh Alice đi nhầm vào khu vực cấm, làm vỡ món đồ cổ trị giá tám trăm ngàn tệ là hành động ngoài ý muốn hay khiêu khích?

Họ có nên điều tra thêm về trang web của văn phòng này không nhỉ? Biên tập viên bọn họ thuê được cũng không tệ lắm, gặp nguy mà không loạn.

Ngược lại, vị họa sĩ dưới trướng của Alice lại có chút mất tự nhiên, dường như cô không thích ứng với những dịp trọng đại như thế này. Tuy nhiên, dầu gì các họa sĩ truyện tranh đều rất trạch, đa số đều sẽ không quen đứng trước ánh đèn.

Chỉ có Tô Linh Nhiên là ngoại lệ.

Dường như cô trời sinh đã thích hợp với sân khấu, cho dù đi tới đâu cũng là sao quanh trăng sáng. Cô đã tham gia rất nhiều cuộc phỏng vấn cùng tiết mục giải trí khác nhau, danh tiếng gần như sánh ngang với ngôi sao hạng nhất trong nước.

Không biết cô có ý định tiến vào giới giải trí hay không, nếu cô đổi nghề thì nhất định sẽ cực kỳ thuận lợi.

Kỳ quái nha...

Cái gì kỳ quái?

Trong số các phóng viên, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đặt câu hỏi: Tổng giám đốc Vu, tôi muốn mời ngài giải thích một việc: Toàn thế giới chỉ có ba chiếc bình mai Thanh Hoa thời nhà Nguyên, vậy vì sao nó lại chỉ có giá tám trăm ngàn tệ? Tổng giám đốc của công ty Thành Văn đã mua chiếc bình này từ đâu vậy?

Có điều này mọi người không biết, em họ của Trần tổng chính là ông chủ của tiệm đồ cổ, thế nên người nhà sẽ có nhiều ưu đãi khi giao dịch. Dù sao, chiếc bình này cũng là tâm ý của Trần tổng, dù giá cao hay thấp thì tôi vẫn sẽ đặt tại bộ phận truyện tranh, xem nó như bảo vật trấn trạch[1]... Chỉ là hiện tại món đồ gốm trân quý như vậy lại bị vỡ... Tám trăm ngàn quả thực chẳng là gì, tôi chỉ cảm thấy đáng tiếc mà thôi...

[1] 镇宅 (Trấn trạch): Trong phong thủy, việc trấn trạch nhà là rất quan trọng bởi đây là cách để đảm bảo cho căn nhà được bảo hộ, giữ ổn định vững vàng, đồng thời giúp những thành viên sống trong căn nhà đó được mạnh khỏe, an lành, gặp thuận lợi trong công việc, học tập và đời sống hàng ngày.

Thì ra là thế.

Rất nhiều phóng viên liên tục gật đầu, nếu mua hàng nhờ quan hệ thì dù có mua miễn phí cũng vẫn có khả năng.

Lúc đầu, bình mai Thanh Hoa phải được bê lên sân khấu, đặt tại vị trí trưng bày ở chính giữa, làm rạng rỡ lễ ký kết của Tô Linh Nhiên.

Trong công việc mới của Tô Linh Nhiên, chiếc bình này được xem như một món đồ rất quan trọng, có thể được sử dụng để khiến độc giả ấn tượng sâu sắc với mình, khiến họ càng thêm mong đợi tác phẩm mới của cô.

Tổng giám đốc Vu ra hiệu cho tổng biên tập, người phụ nữ hơn ba mươi tuổi kia lập tức bước qua nói: Được rồi, hai người vào hậu trường cùng tôi đã, chúng ta sẽ trao đổi cụ thể hơn về thủ tục bồi thường.

Họ không thể cứ mãi trì hoãn trường hợp trọng đại như vậy. Kiều Hân Hân cùng Tranh Tử vừa định đi theo tổng biên tập, chợt nghe có người hô ở sau lưng: Chờ một chút đã.

Kiều Hân Hân quay đầu, trông thấy một người đàn ông mặc tây trang bước ra từ đám đông. Người đàn ông tuổi chừng 20, cao 1m75, tuy không tính là rất cao nhưng bề ngoài cũng không tồi.

Anh đeo một chiếc kính không gọng nhã nhặn, nồng đậm hơi thở của con nhà thư hương.

Vừa nhìn đã biết đây là phần tử tri thức có học vấn cao, người sáng suốt đều nhận ra bộ tây trang trên người anh là hàng thủ công may theo yêu cầu, giá cả xa xỉ.

Ông chủ Vu, tôi không hiểu một số chỗ trong chuyện bình mai Thanh Hoa này, rất mong được ông chỉ dạy.

Anh là phóng viên sao? Trông bộ dạng không giống lắm...

Mời ngài nói.

Tổng giám đốc Vu cũng không tiện từ chối khi đang có nhiều người vây xem như vậy. Hơn nữa, chỉ nhìn quần áo của người này thì dường như anh ta rất có lai lịch, khi còn chưa nắm rõ tình huống thì nhất định phải cư xử thân thiện với đối phương.

Vẻ mặt Tranh Tử không được tự nhiên, cô chợt ngồi xổm xuống ôm bụng, ra vẻ khó chịu hỏi: Tôi đau bụng quá, tôi có thể vào nhà vệ sinh không?

Tiểu Kê kinh ngạc: Không phải là cô muốn trốn đấy chứ!? Cô đừng quên mình đã từng thực tập ở Văn Hóa Lục Lam, hồ sơ của cô vẫn còn đang được lưu trong máy tính đấy!

Đã là thời đại nào rồi, muốn tìm một người còn không đơn giản sao? Một khoản nợ tám trăm ngàn cũng đủ để điều động chú cảnh sát đi bắt người!

Kiều Hân Hân lo lắng hỏi: Làm sao thế? Cậu có khỏe không?

Tranh Tử lắc đầu, than nhẹ một tiếng, ai oán nói: Hôm nay ra ngoài quên xem lịch đây mà, sao lại đụng phải người kia chứ!

Người kia? Người kia là ai?

Kiều Hân Hân liên tưởng đến người đàn ông vừa gọi các cô, lẽ nào... Hai người quen nhau à?

Tranh Tử không lên tiếng, nhìn qua rất rầu rĩ. Kể cả khi làm vỡ bình hoa cô cũng không có bộ dạng này, Kiều Hân Hân có chút tò mò về thân phận của người đàn ông kia.

Trước khi đặt câu hỏi, tôi muốn tự giới thiệu mình một chút.

A, xin hỏi ngài là...

Tôi là Hàn Văn, một nhà giám định đồ cổ.

Sau khi người đàn ông làm tự sáng tỏ thân phận của mình, sự việc trở nên thú vị hơn nhiều, nhất là khi --

Một phóng viên không mấy tiếng tăm nhanh chóng dùng di động tìm ra thân phận của anh, cô ta hoảng sợ nói: Hàn tiên sinh, xin hỏi ngài chính là Hàn Văn, người được xưng là nhà giám định số một trong giới đồ cổ ư?

Tôi không dám nhận mình là số một, thế nhưng... Khuôn mặt người đàn ông lộ ra ý cười: Trên đời này còn có Hàn Văn thứ hai sao?

Rất nhiều khán giả ở hiện trường đều là các cô gái trẻ, tuy các cô không hiểu đồ cổ nhưng đều đã nghe qua hai chữ Hàn Văn.

Cái tên này xuất hiện từng xuất hiện nhiều lần trên báo chí cùng TV, nhưng chưa ai trông thấy bộ dạng của anh bao giờ.

Thành tích của anh trong giới đồ cổ có thể làm người ta líu lưỡi, tuổi còn trẻ mà đã được xưng là bậc thầy giám định nổi tiếng nhất, chỉ có thân thế của anh là vẫn bí ẩn như trước.

Có người nói anh là truyền nhân bí mật của một gia tộc chơi đồ cổ, cũng có người nói anh thuộc tầng lớp quý tộc đã xuống dốc. Thế nhưng, không ai biết rốt cuộc anh đến từ nơi nào.

Khi bọn họ biết tới Hàn Văn, anh đã trở thành người đứng đầu.

Các phóng viên không ngờ mình có thể nhìn thấy anh tại buổi họp báo của Tô Linh Nhiên, họ hướng ống kính về phía anh như ong vỡ tổ, chụp đủ mọi kiểu ảnh.

Tin lớn, tin lớn! Đây tuyệt đối là một


/92

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status