Kiều Hân Hân sửng sốt vì những câu hỏi không ngừng này, Tranh Tử ngồi xổm trên mặt đất xoa đầu gối, lầm bầm: Chúng tôi, chúng tôi cũng không cố ý...
Tranh Tử!?
Có người bước tới từ phía sau người đàn ông, trợn mắt nhìn Tranh Tử nói: Vì sao cô lại ở đây? Là người nào bảo cô đến?
... Là tự tôi ý tới xem.
Choáng quá đi thôi, lại gặp phải đối thủ một mất một còn... Người kia là Tiểu Mễ, kẻ đã từng cạnh tranh gay gắt nhất với Tranh Tử trong kỳ thực tập.
Vị sếp trung niên đứng ở trên sân khấu tức đến méo miệng, ông chỉ vào Tiểu Kê mà mắng: Tôi bảo các cô mang quà mừng của công ty lên mà các cô lại gây rắc rối cho tôi là sao!
Người đàn ông trẻ tuổi oan ức nói: Boss à! Là do người phụ nữ này tông vào tôi đấy chứ!
Hai người này thuộc bộ phận nào!?
Tiểu Mễ mang vẻ tiểu nhân xem náo nhiệt, không chê lớn chuyện nói: Boss, cô gái này là Tranh Tử, vốn là biên tập viên thực tập ở bộ phận truyện tranh của chúng ta, nhưng chưa hết kỳ thực tập đã bị đuổi việc -- Hình như hiện tại đang công tác tại bên truyện tranh Alice thì phải?
Truyện tranh Alice?
Chính là văn phòng vừa mở dưới tầng một ấy ạ.
Đã không phải nhân viên của công ty chúng ta thì sao còn xông vào hậu trường?!
Quá không có tố chất. Tiểu Kê có chút hả hê: Ai nha, hiện tại người nào đó lại gây chuyện rồi. Các cô nghĩ cho kỹ đi, các cô định bồi thường cho món đồ gốm này thế nào?
Với tính cách của Tranh Tử, bình thường cô nhất định sẽ đại chiến 300 hiệp với Tiểu Kê, nhưng cô tự biết mình đuối lý vì đã tự ý xông vào khu vực làm việc của Văn Hóa Lục Lam nên không nói thêm gì nữa.
Sự xâm nhập ngoài ý muốn của hai người đã khiến mọi hoạt động trên sân khấu tạm ngừng. Khi tổng giám đốc của Văn Hóa Lục Lam đề cập tới món quà của công ty, rất nhiều phóng viên hướng ống kính về phía Kiều Hân Hân.
Mảnh vụn rơi đầy đất ở trước mặt cô.
Người đàn ông đụng phải Kiều Hân Hân nhanh chóng lui về phía sau hai bước, anh ta chỉ vào Kiều Hân Hân: Tôi vốn ôm chiếc bình này rất cẩn thận, người phụ nữ ở phía đối diện này lại đụng vào tôi -- Mọi người đều chứng kiến, việc này thực sự không liên quan gì tới tôi! Có bồi thường thì cũng phải là cô ta bồi thường!
Đầu gối của Kiều Hân Hân hơi trầy da. Sau khi Tranh Tử nhìn thấy thì lập tức lấy một chiếc băng dán cá nhân in ảnh phim hoạt hình từ trong túi ra, đây là món đồ cô luôn mang trên người khi ra khỏi cửa.
Rất nhiều khách khứa đều đứng ngoài chỉ trỏ --
Hai người này làm trò gì vậy, nếu không phải nhân viên công tác thì sao lại chạy tới phía bên kia sân khấu?
Có lẽ là muốn vào hậu trường tìm Tô nữ thần để xin chữ ký! Loại người này thật đáng ghét, chẳng có chút phép tắc gì hết!
Chúng ta khổ cực ở đây như vậy mà bọn họ lại trực tiếp lừa bảo vệ để chạy vào hậu trường... Thật là quá phận!
Kiều Hân Han cùng Tranh Tử hiển nhiên đã trở thành mục tiêu công kích của mọi người, rất nhiều lời đàm tiếu như Không thể chịu nổi! , Nghĩ mình là ai chứ , Đáng ghét , ... thoảng qua bên tai họ.
Khuôn mặt Tranh Tử lúc xanh lúc trắng, cô muốn mở miệng nói chuyện vài lần nhưng lại không thể nói lên một câu phản bác.
Cuối cùng, cô chỉ có thể thở dài.
Haiz, chuyện này chỉ có thể trách cô mà thôi, là cô kéo Tiểu Kiều chạy loạn khi còn chưa suy nghĩ chu toàn. Cô nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, quả nhiên mình đã gây họa rồi, nhưng không sao, cô sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm cho việc này.
Thực xin lỗi, Kiều Kiều, mình còn hại cậu bị thương nữa chứ.
Chính vì cô vấp ngã rồi đẩy Kiều Hân Hân một nên cô ấy mới đụng phải người khác.
Sau khi dán băng cá nhân lên phần trầy da, Kiều Hân Hân mới miễn cưỡng đứng lên.
Giữa những tiếng mắng mỏ không chút kiêng dè, sắc mặt Kiều Hân Hân trắng bệch. Cô hơi hơi mím môi, vẻ mặt rất mất tự nhiên.
Khi Tranh Tử kéo tay cô thì phát hiện ngón tay của cô rất lạnh lẽo, nhưng trong lòng bàn tay lại ẩm ướt một tầng mồ hôi, thậm chí cả người còn hơi run rẩy.
Kiều Hân Hân gắng sức điều hòa hô hấp của mình, cô biết mình đã có chút chịu không nổi.
Loại chuyện bị trách cứ trước mặt mọi người này chính là cơn ác mộng dai dẳng ở trong lòng cô.
Mấy năm nay, vì không muốn dính phải loại chuyện như vậy nên cô rất kháng cự với đám đông.
Quả nhiên... Cô vẫn không thích hợp với chốn đông người sao?
Cô có chút hối hận, hối hận vì sao mình lại tới tham gia náo nhiệt... Nếu hiện tại cô ngồi ở trong nhà, cô đã không gặp phải loại chuyện này.
Thế giới quá nguy hiểm, chỉ có ở trong nhà là an toàn nhất, dễ chịu nhất.
Sự cố gắng trong những ngày này của cô dường như tan rã một chút, cô rất muốn trốn chạy bán sống bán chết... Vì sao tất cả những ống kính kia đều hướng về phía mình, những phóng viên kia, những vị khách kia... Xin đừng nhìn tôi nữa! Đừng nhìn tôi nữa!
Không, đây... Đều là lỗi của mình.
Từng chữ cô nói như được nặn ra từ kẽ năng, chỉ có Tranh Tử ở gần Kiều Hân Hân nhất mới nghe được giọng của cô.
Tranh Tử kinh ngạc nhìn Kiều Hân Hân... Tại sao giọng cô ấy lại run rẩy đến nhường này?
Tôi không thích cảm giác này!
Tôi không thích bị mọi người quan tâm!
Tôi muốn chạy khỏi nơi này!
Tôi muốn về nhà!
Có một thanh âm reo hò ở trong lòng Kiều Hân Hân.
Tựa như lúc cô từng trốn chạy khi gặp lại bạn học cấp hai cũ ở bàn tiếp tân của Văn Hóa Lục Lam, lúc này đây, cô rất muốn mặc kệ tất cả mà chạy đi như thế.
Về phần bồi thường tiền bạc, có lẽ đợi tới khi cô về nhà cũng có thể giải quyết nhỉ?
Cô không muốn ở lại nơi này nữa...
Trong lòng Kiều Hân Hân đã sợ hãi tới cực điểm, nhưng vẻ mặt của cô lại trở nên lạnh nhạt và lầm lì hơn.
Món đồ này trị giá bao nhiêu, tôi sẽ đền.
Cô không phải đang nhằm vào Tranh Tử, chỉ là khi càng hoảng hốt, cô sẽ càng biết cách giấu mình trong sự lạnh lùng.
Kiều Kiều?
Tranh Tử cảm thấy Kiều Hân Hân trở nên rất kỳ quái, từng chữ cô nói đều vô cùng cứng ngắc, tựa như có người đang cầm dao kề sát lưng cô.
Đây là một Kiều Hân Hân
Tranh Tử!?
Có người bước tới từ phía sau người đàn ông, trợn mắt nhìn Tranh Tử nói: Vì sao cô lại ở đây? Là người nào bảo cô đến?
... Là tự tôi ý tới xem.
Choáng quá đi thôi, lại gặp phải đối thủ một mất một còn... Người kia là Tiểu Mễ, kẻ đã từng cạnh tranh gay gắt nhất với Tranh Tử trong kỳ thực tập.
Vị sếp trung niên đứng ở trên sân khấu tức đến méo miệng, ông chỉ vào Tiểu Kê mà mắng: Tôi bảo các cô mang quà mừng của công ty lên mà các cô lại gây rắc rối cho tôi là sao!
Người đàn ông trẻ tuổi oan ức nói: Boss à! Là do người phụ nữ này tông vào tôi đấy chứ!
Hai người này thuộc bộ phận nào!?
Tiểu Mễ mang vẻ tiểu nhân xem náo nhiệt, không chê lớn chuyện nói: Boss, cô gái này là Tranh Tử, vốn là biên tập viên thực tập ở bộ phận truyện tranh của chúng ta, nhưng chưa hết kỳ thực tập đã bị đuổi việc -- Hình như hiện tại đang công tác tại bên truyện tranh Alice thì phải?
Truyện tranh Alice?
Chính là văn phòng vừa mở dưới tầng một ấy ạ.
Đã không phải nhân viên của công ty chúng ta thì sao còn xông vào hậu trường?!
Quá không có tố chất. Tiểu Kê có chút hả hê: Ai nha, hiện tại người nào đó lại gây chuyện rồi. Các cô nghĩ cho kỹ đi, các cô định bồi thường cho món đồ gốm này thế nào?
Với tính cách của Tranh Tử, bình thường cô nhất định sẽ đại chiến 300 hiệp với Tiểu Kê, nhưng cô tự biết mình đuối lý vì đã tự ý xông vào khu vực làm việc của Văn Hóa Lục Lam nên không nói thêm gì nữa.
Sự xâm nhập ngoài ý muốn của hai người đã khiến mọi hoạt động trên sân khấu tạm ngừng. Khi tổng giám đốc của Văn Hóa Lục Lam đề cập tới món quà của công ty, rất nhiều phóng viên hướng ống kính về phía Kiều Hân Hân.
Mảnh vụn rơi đầy đất ở trước mặt cô.
Người đàn ông đụng phải Kiều Hân Hân nhanh chóng lui về phía sau hai bước, anh ta chỉ vào Kiều Hân Hân: Tôi vốn ôm chiếc bình này rất cẩn thận, người phụ nữ ở phía đối diện này lại đụng vào tôi -- Mọi người đều chứng kiến, việc này thực sự không liên quan gì tới tôi! Có bồi thường thì cũng phải là cô ta bồi thường!
Đầu gối của Kiều Hân Hân hơi trầy da. Sau khi Tranh Tử nhìn thấy thì lập tức lấy một chiếc băng dán cá nhân in ảnh phim hoạt hình từ trong túi ra, đây là món đồ cô luôn mang trên người khi ra khỏi cửa.
Rất nhiều khách khứa đều đứng ngoài chỉ trỏ --
Hai người này làm trò gì vậy, nếu không phải nhân viên công tác thì sao lại chạy tới phía bên kia sân khấu?
Có lẽ là muốn vào hậu trường tìm Tô nữ thần để xin chữ ký! Loại người này thật đáng ghét, chẳng có chút phép tắc gì hết!
Chúng ta khổ cực ở đây như vậy mà bọn họ lại trực tiếp lừa bảo vệ để chạy vào hậu trường... Thật là quá phận!
Kiều Hân Han cùng Tranh Tử hiển nhiên đã trở thành mục tiêu công kích của mọi người, rất nhiều lời đàm tiếu như Không thể chịu nổi! , Nghĩ mình là ai chứ , Đáng ghét , ... thoảng qua bên tai họ.
Khuôn mặt Tranh Tử lúc xanh lúc trắng, cô muốn mở miệng nói chuyện vài lần nhưng lại không thể nói lên một câu phản bác.
Cuối cùng, cô chỉ có thể thở dài.
Haiz, chuyện này chỉ có thể trách cô mà thôi, là cô kéo Tiểu Kiều chạy loạn khi còn chưa suy nghĩ chu toàn. Cô nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, quả nhiên mình đã gây họa rồi, nhưng không sao, cô sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm cho việc này.
Thực xin lỗi, Kiều Kiều, mình còn hại cậu bị thương nữa chứ.
Chính vì cô vấp ngã rồi đẩy Kiều Hân Hân một nên cô ấy mới đụng phải người khác.
Sau khi dán băng cá nhân lên phần trầy da, Kiều Hân Hân mới miễn cưỡng đứng lên.
Giữa những tiếng mắng mỏ không chút kiêng dè, sắc mặt Kiều Hân Hân trắng bệch. Cô hơi hơi mím môi, vẻ mặt rất mất tự nhiên.
Khi Tranh Tử kéo tay cô thì phát hiện ngón tay của cô rất lạnh lẽo, nhưng trong lòng bàn tay lại ẩm ướt một tầng mồ hôi, thậm chí cả người còn hơi run rẩy.
Kiều Hân Hân gắng sức điều hòa hô hấp của mình, cô biết mình đã có chút chịu không nổi.
Loại chuyện bị trách cứ trước mặt mọi người này chính là cơn ác mộng dai dẳng ở trong lòng cô.
Mấy năm nay, vì không muốn dính phải loại chuyện như vậy nên cô rất kháng cự với đám đông.
Quả nhiên... Cô vẫn không thích hợp với chốn đông người sao?
Cô có chút hối hận, hối hận vì sao mình lại tới tham gia náo nhiệt... Nếu hiện tại cô ngồi ở trong nhà, cô đã không gặp phải loại chuyện này.
Thế giới quá nguy hiểm, chỉ có ở trong nhà là an toàn nhất, dễ chịu nhất.
Sự cố gắng trong những ngày này của cô dường như tan rã một chút, cô rất muốn trốn chạy bán sống bán chết... Vì sao tất cả những ống kính kia đều hướng về phía mình, những phóng viên kia, những vị khách kia... Xin đừng nhìn tôi nữa! Đừng nhìn tôi nữa!
Không, đây... Đều là lỗi của mình.
Từng chữ cô nói như được nặn ra từ kẽ năng, chỉ có Tranh Tử ở gần Kiều Hân Hân nhất mới nghe được giọng của cô.
Tranh Tử kinh ngạc nhìn Kiều Hân Hân... Tại sao giọng cô ấy lại run rẩy đến nhường này?
Tôi không thích cảm giác này!
Tôi không thích bị mọi người quan tâm!
Tôi muốn chạy khỏi nơi này!
Tôi muốn về nhà!
Có một thanh âm reo hò ở trong lòng Kiều Hân Hân.
Tựa như lúc cô từng trốn chạy khi gặp lại bạn học cấp hai cũ ở bàn tiếp tân của Văn Hóa Lục Lam, lúc này đây, cô rất muốn mặc kệ tất cả mà chạy đi như thế.
Về phần bồi thường tiền bạc, có lẽ đợi tới khi cô về nhà cũng có thể giải quyết nhỉ?
Cô không muốn ở lại nơi này nữa...
Trong lòng Kiều Hân Hân đã sợ hãi tới cực điểm, nhưng vẻ mặt của cô lại trở nên lạnh nhạt và lầm lì hơn.
Món đồ này trị giá bao nhiêu, tôi sẽ đền.
Cô không phải đang nhằm vào Tranh Tử, chỉ là khi càng hoảng hốt, cô sẽ càng biết cách giấu mình trong sự lạnh lùng.
Kiều Kiều?
Tranh Tử cảm thấy Kiều Hân Hân trở nên rất kỳ quái, từng chữ cô nói đều vô cùng cứng ngắc, tựa như có người đang cầm dao kề sát lưng cô.
Đây là một Kiều Hân Hân
|
/92
|

