(*) Tay khống: giống với “nhan khống” (cuồng người có sắc đẹp), tay khống có nghĩa là người cuồng tay đẹp.
Tô Minh Duệ không để ý đến vẻ mặt khổ bức (*) của An Cẩn Du, tiếp tục nói: Sau khi đánh tôi, cậu ta đưa tay lấy ví tiền từ trong túi tôi. Cô phải biết, khi đó, trừ hai mắt ra, ngay cả một ngón tay tôi không thể nhúc nhích được, cứ như vậy mà nhìn tay cậu ta tới gần, cả người tôi đều sợ đến ngây ra.
(*) Khổ bức: Đau khổ, bức bách.
Nói tới chỗ này, Tô Minh Duệ quả thật giống như một thiếu nữ hoài xuân, gương mặt lộ một bộ hoa si khiến người ta không dám nhìn thẳng, cả người bao phủ một quầng sáng Mary Sue (*) hết sức mãnh liệt.
(*) Mary Sue: Một kiểu nhân vật (thường là nữ) hoàn hảo về mọi mặt. Kiểu nhân vật này thường là các nữ chính nhu nhược, tốt bụng trong ngôn tình, trừ các nữ phụ, nam phụ phản diện ra thì tất cả mọi người đều yêu quý cô ấy, muốn tôn cô ấy lên làm nữ thần đời mình =))
… Này này, anh Duệ, anh dù sao cũng là người đại diện chủ chốt số một của Tinh Thành, chú ý hình tượng một chút đi. Nếu để người khác biết anh cũng có thể lộ vẻ háo sắc đối với nghệ sĩ của mình, những người sùng bái anh sẽ hoàn toàn sụp đổ mất. Sao cô lại có cảm giác rằng cảnh tượng này chút quen thuộc nhỉ? Cô nên cảm thán rằng vật hợp theo loài người chia theo nhóm sao? Anh và Alie không hổ là bạn tốt, phát động bộ dạng háo sắc như vậy thấy thế nào? Trình độ mê trai cao ngất đó của các anh đều là hang nhân tạo sao?
Giờ phút này Tô Minh Duệ không hề biết một chút nào về chuyện An Cẩn Du độc thoại nội tâm, vẫn say mê nói: Khi đó ánh trăng nhu hòa rơi trên ngón tay thon dài mà trắng nõn của cậu ấy, tựa như từng cây bạch ngọc, cực kì xinh đẹp. Lúc ấy tôi liền nghĩ, chính là nó, chính là đôi tay trắng như trứng bóc này, về sau tôi nhất định muốn để đôi tay này tới trước ống kính quảng cáo, khiến người của toàn thế giới thưởng thức đôi tay mỹ lệ này, quỳ gối vì nó.
An Cẩn Du: …
An Cẩn Du bị khiếp sợ triệt để đã không biết nên nói gì. Lòng yêu mến này khiến cô choáng muốn chết rồi nha! Không nói tới chuyện người này là một tên tay khống, nhưng xét tới lần đưa tay khi đó của Niếp Quân Hạo hình như là vì móc ví tiền của anh Duệ đi? Anh cũng không thèm chú ý tới điểm này mà trực tiếp quỳ lạy tay của người ta. Đây thật sự là hành vi mà một đại trượng phu nên có sao? Sao trước kia tôi lại không nhìn ra bản chất của anh vậy anh Duệ? Tiết tháo của anh rơi đâu mất rồi?
An Cẩn Du đã không còn sức lực để châm chọc nữa. Khóe miệng co rút nửa ngày, đang định chạy đi chỗ khác, một chỗ cách xa con người đang đắm chìm trong thế giới của mình, yên lặng chờ Niếp Quân Hạo thay quần áo xong rồi ra ngoài.
Đợi gần mười lăm phút, đang lúc An Cẩn Du hoài nghi rằng có phải tên kia lại không biết mặc những trang phục kia như thế nào hay không, cửa phòng thay quần áo rốt cuộc vang lên một tiếng cọt két, dần mở ra dưới ánh nhìn chăm chú của một đám người.
Trong chớp mắt, bên trong phòng nghỉ vốn còn có chút huyên náo đột nhiên yên tĩnh lại, tiếng cười nói biến mất, tất cả mọi người vốn còn đang làm việc cũng đều dừng tay lại.
Có vài người, chỉ cần vừa xuất hiện, mặc kệ bạn có muốn hay không, ánh mắt của bạn cũng sẽ không tự chủ mà chuyển theo người đó, mà người đàn ông vừa ung dung ra khỏi phòng thay đồ chính là một trong số đó.
Người đàn ông chậm rãi ra khỏi phòng thay đồ, mái tóc ngắn gọn lưu loát vốn rơi xuống nhưng vì đã được vuốt keo mà khẽ nhếch lên, lông mi cong dài. Mày kiếm dài rậm, mắt phượng hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ nhạt, làn da mềm nhẵn đến nỗi gần như không thấy được bất kỳ lỗ chân lông. Gương mặt này tuấn tú hoàn mỹ đến không có nửa điểm tì vết, cho dù dưới vô số ánh nhìn soi mói cùng với đèn flash, khuôn mặt đó vẫn không thể bắt bẻ một điểm nào.
Mà từ một khắc kia, khi Niếp Quân Hạo đi ra khỏi phòng thay đồ, An Cẩn Du mới hiểu rốt cuộc tại sao các nữ sinh đều nói rằng đàn ông mặc áo sơ mi màu trắng luôn

Tô Minh Duệ không để ý đến vẻ mặt khổ bức (*) của An Cẩn Du, tiếp tục nói: Sau khi đánh tôi, cậu ta đưa tay lấy ví tiền từ trong túi tôi. Cô phải biết, khi đó, trừ hai mắt ra, ngay cả một ngón tay tôi không thể nhúc nhích được, cứ như vậy mà nhìn tay cậu ta tới gần, cả người tôi đều sợ đến ngây ra.
(*) Khổ bức: Đau khổ, bức bách.
Nói tới chỗ này, Tô Minh Duệ quả thật giống như một thiếu nữ hoài xuân, gương mặt lộ một bộ hoa si khiến người ta không dám nhìn thẳng, cả người bao phủ một quầng sáng Mary Sue (*) hết sức mãnh liệt.
(*) Mary Sue: Một kiểu nhân vật (thường là nữ) hoàn hảo về mọi mặt. Kiểu nhân vật này thường là các nữ chính nhu nhược, tốt bụng trong ngôn tình, trừ các nữ phụ, nam phụ phản diện ra thì tất cả mọi người đều yêu quý cô ấy, muốn tôn cô ấy lên làm nữ thần đời mình =))
… Này này, anh Duệ, anh dù sao cũng là người đại diện chủ chốt số một của Tinh Thành, chú ý hình tượng một chút đi. Nếu để người khác biết anh cũng có thể lộ vẻ háo sắc đối với nghệ sĩ của mình, những người sùng bái anh sẽ hoàn toàn sụp đổ mất. Sao cô lại có cảm giác rằng cảnh tượng này chút quen thuộc nhỉ? Cô nên cảm thán rằng vật hợp theo loài người chia theo nhóm sao? Anh và Alie không hổ là bạn tốt, phát động bộ dạng háo sắc như vậy thấy thế nào? Trình độ mê trai cao ngất đó của các anh đều là hang nhân tạo sao?
Giờ phút này Tô Minh Duệ không hề biết một chút nào về chuyện An Cẩn Du độc thoại nội tâm, vẫn say mê nói: Khi đó ánh trăng nhu hòa rơi trên ngón tay thon dài mà trắng nõn của cậu ấy, tựa như từng cây bạch ngọc, cực kì xinh đẹp. Lúc ấy tôi liền nghĩ, chính là nó, chính là đôi tay trắng như trứng bóc này, về sau tôi nhất định muốn để đôi tay này tới trước ống kính quảng cáo, khiến người của toàn thế giới thưởng thức đôi tay mỹ lệ này, quỳ gối vì nó.
An Cẩn Du: …
An Cẩn Du bị khiếp sợ triệt để đã không biết nên nói gì. Lòng yêu mến này khiến cô choáng muốn chết rồi nha! Không nói tới chuyện người này là một tên tay khống, nhưng xét tới lần đưa tay khi đó của Niếp Quân Hạo hình như là vì móc ví tiền của anh Duệ đi? Anh cũng không thèm chú ý tới điểm này mà trực tiếp quỳ lạy tay của người ta. Đây thật sự là hành vi mà một đại trượng phu nên có sao? Sao trước kia tôi lại không nhìn ra bản chất của anh vậy anh Duệ? Tiết tháo của anh rơi đâu mất rồi?
An Cẩn Du đã không còn sức lực để châm chọc nữa. Khóe miệng co rút nửa ngày, đang định chạy đi chỗ khác, một chỗ cách xa con người đang đắm chìm trong thế giới của mình, yên lặng chờ Niếp Quân Hạo thay quần áo xong rồi ra ngoài.
Đợi gần mười lăm phút, đang lúc An Cẩn Du hoài nghi rằng có phải tên kia lại không biết mặc những trang phục kia như thế nào hay không, cửa phòng thay quần áo rốt cuộc vang lên một tiếng cọt két, dần mở ra dưới ánh nhìn chăm chú của một đám người.
Trong chớp mắt, bên trong phòng nghỉ vốn còn có chút huyên náo đột nhiên yên tĩnh lại, tiếng cười nói biến mất, tất cả mọi người vốn còn đang làm việc cũng đều dừng tay lại.
Có vài người, chỉ cần vừa xuất hiện, mặc kệ bạn có muốn hay không, ánh mắt của bạn cũng sẽ không tự chủ mà chuyển theo người đó, mà người đàn ông vừa ung dung ra khỏi phòng thay đồ chính là một trong số đó.
Người đàn ông chậm rãi ra khỏi phòng thay đồ, mái tóc ngắn gọn lưu loát vốn rơi xuống nhưng vì đã được vuốt keo mà khẽ nhếch lên, lông mi cong dài. Mày kiếm dài rậm, mắt phượng hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ nhạt, làn da mềm nhẵn đến nỗi gần như không thấy được bất kỳ lỗ chân lông. Gương mặt này tuấn tú hoàn mỹ đến không có nửa điểm tì vết, cho dù dưới vô số ánh nhìn soi mói cùng với đèn flash, khuôn mặt đó vẫn không thể bắt bẻ một điểm nào.
Mà từ một khắc kia, khi Niếp Quân Hạo đi ra khỏi phòng thay đồ, An Cẩn Du mới hiểu rốt cuộc tại sao các nữ sinh đều nói rằng đàn ông mặc áo sơ mi màu trắng luôn

|
/117
|

