Editor: Trịnh Phương.
Có lẽ ánh mắt của Niếp Quân Hạo quá mức rõ ràng, cũng có thể là do Alie vốn tinh tế hơn so với người bình thường, trước lúc một bụng lửa giận của Niếp Quân Hạo sắp bùng nổ, Alie bỗng thu bàn tay đang sỗ sàng trên người An Cẩn Du lại, ho nhẹ một tiếng, mặt nghiêm túc nói: Cứ như vậy là được. Cô bé đáng yêu, em cứ làm đi, người ta ở bên cạnh nhìn, nếu em làm sai thì người ta sẽ nhắc. Ngay sau đó, anh ta nhanh nhẹn như một con thỏ mà lui về phía sau vài bước, thoát khỏi khu vực đang ầm ầm phát ra tiếng chuông cảnh báo nguy hiểm.
Niếp Quân Hạo tức giận không có chỗ xả: …
Oh. An Cẩn Du vô cùng khó chịu mà phủi phủi da gà đã nổi lên khắp người. Mọi người nói xem, một đấng mày râu nhìn qua thì cao lớn thô kệch, phong cách ăn mặc vô cùng độc đáo lại dùng giọng nói nũng nịu có thể khiến người khác phát bực mà nói ra hai chữ “người ta”, cảm giác này thật đúng là không phải lôi nhân (*) bình thường.
(*) Lôi nhân: Những người chuyên phát biểu, làm những hành động gây sốc.
Bất luận thế nào, Alie rất có ánh mắt đã tránh khỏi một cuộc tai bay vạ gió, thời gian tiếp theo, bên trong phòng hóa trang nho nhỏ liền chỉ loáng thoáng có thể nghe thấy một vài tiếng va chạm của chai chai lọ lọ.
Alie chỉ ở hướng dẫn An Cẩn Du mấy câu ở lúc đầu thì liền lui về phía sau, đứng tại một chỗ ở bên cạnh mà vuốt cằm, vẻ mặt nghiêm túc như có điều suy nghĩ, An Cẩn Du thỉnh thoảng hỏi xem có phải Niếp Quân Hạo cảm thấy khó chịu hay không. Cùng với đó, dưới sự trấn an tỉ mỉ của An Cẩn Du, Niếp Quân Hạo dần thu lại hơi thở có chút sắc bén quanh thân, ánh mắt cũng gần như đã ôn hòa trở lại.
Hồi tưởng lại trước đây không lâu người đàn ông này còn thỉnh thoảng lộ ra thái độ đối địch với mình, đáy mắt Alie bỗng lướt qua một tia sáng thú vị. Nhìn tóc của Niếp Quân Hạo đã được làm gần xong, lúc này mới cười nhạt, mở miệng phá vỡ không khí mập mờ giữa hai người: Hai người có quan hệ như thế nào?
Nghe vậy, bàn tay đang chuẩn bị cho vào chậu nước của An Cẩn Du liền dừng lại, hiển nhiên là có chút kinh ngạc với câu hỏi này của Alie. Chưa kịp giải thích, cô đã nghe thấy người khác nói ra một câu làm cô không kịp ứng phó: Quan hệ thế nào? Tôi là bạn trai của cô ấy.
An Cẩn Du: …
Câu trả lời giống như lẽ đương nhiên của Niếp Quân Hạo khiến cả người An Cẩn Du đều Sparta (*) rồi. Không thèm để ý tới bên cạnh còn có những người khác, mặt cô đen thui nhìn về phía Niếp Quân Hạo, gầm nhẹ một

Có lẽ ánh mắt của Niếp Quân Hạo quá mức rõ ràng, cũng có thể là do Alie vốn tinh tế hơn so với người bình thường, trước lúc một bụng lửa giận của Niếp Quân Hạo sắp bùng nổ, Alie bỗng thu bàn tay đang sỗ sàng trên người An Cẩn Du lại, ho nhẹ một tiếng, mặt nghiêm túc nói: Cứ như vậy là được. Cô bé đáng yêu, em cứ làm đi, người ta ở bên cạnh nhìn, nếu em làm sai thì người ta sẽ nhắc. Ngay sau đó, anh ta nhanh nhẹn như một con thỏ mà lui về phía sau vài bước, thoát khỏi khu vực đang ầm ầm phát ra tiếng chuông cảnh báo nguy hiểm.
Niếp Quân Hạo tức giận không có chỗ xả: …
Oh. An Cẩn Du vô cùng khó chịu mà phủi phủi da gà đã nổi lên khắp người. Mọi người nói xem, một đấng mày râu nhìn qua thì cao lớn thô kệch, phong cách ăn mặc vô cùng độc đáo lại dùng giọng nói nũng nịu có thể khiến người khác phát bực mà nói ra hai chữ “người ta”, cảm giác này thật đúng là không phải lôi nhân (*) bình thường.
(*) Lôi nhân: Những người chuyên phát biểu, làm những hành động gây sốc.
Bất luận thế nào, Alie rất có ánh mắt đã tránh khỏi một cuộc tai bay vạ gió, thời gian tiếp theo, bên trong phòng hóa trang nho nhỏ liền chỉ loáng thoáng có thể nghe thấy một vài tiếng va chạm của chai chai lọ lọ.
Alie chỉ ở hướng dẫn An Cẩn Du mấy câu ở lúc đầu thì liền lui về phía sau, đứng tại một chỗ ở bên cạnh mà vuốt cằm, vẻ mặt nghiêm túc như có điều suy nghĩ, An Cẩn Du thỉnh thoảng hỏi xem có phải Niếp Quân Hạo cảm thấy khó chịu hay không. Cùng với đó, dưới sự trấn an tỉ mỉ của An Cẩn Du, Niếp Quân Hạo dần thu lại hơi thở có chút sắc bén quanh thân, ánh mắt cũng gần như đã ôn hòa trở lại.
Hồi tưởng lại trước đây không lâu người đàn ông này còn thỉnh thoảng lộ ra thái độ đối địch với mình, đáy mắt Alie bỗng lướt qua một tia sáng thú vị. Nhìn tóc của Niếp Quân Hạo đã được làm gần xong, lúc này mới cười nhạt, mở miệng phá vỡ không khí mập mờ giữa hai người: Hai người có quan hệ như thế nào?
Nghe vậy, bàn tay đang chuẩn bị cho vào chậu nước của An Cẩn Du liền dừng lại, hiển nhiên là có chút kinh ngạc với câu hỏi này của Alie. Chưa kịp giải thích, cô đã nghe thấy người khác nói ra một câu làm cô không kịp ứng phó: Quan hệ thế nào? Tôi là bạn trai của cô ấy.
An Cẩn Du: …
Câu trả lời giống như lẽ đương nhiên của Niếp Quân Hạo khiến cả người An Cẩn Du đều Sparta (*) rồi. Không thèm để ý tới bên cạnh còn có những người khác, mặt cô đen thui nhìn về phía Niếp Quân Hạo, gầm nhẹ một

|
/117
|

