An Cẩn Du chợt cảm thấy lạnh, hai chân không bị chế trụ cũng bắt đầu ra sức đấu tranh, cười khan nói: Cái đó, cái đó, thật ra đuổi anh ra ngoài không phải là ý định của tôi. Anh xem tôi đã nhặt anh một lần, cũng coi là có một chút ân tình hơi nhỏ với anh. Sau đó cũng mạo phạm giáo chủ đại nhân anh mấy lần, ngài đại nhân có đại lượng, xem thấy tiểu nhân nhặt ngài về nhà, để cho ngài khỏi bị nỗi khổ luân lạc đầu đường, cứ như vậy mà xóa bỏ. Về sau chúng ta nước giếng không phạm nước sông, ngài vẫn phong hoa tuyệt đại, mà tôi vẫn tiếp tục làm tiểu thị dân phố phường của tôi, giữ khuôn phép cuộc sống, có được hay không
Lời nói gần như lấy lòng của An Cẩn Du cũng không đả động đến Niếp Quân Hạo, chân mày cao ngạo của Niếp Quân Hạo run lên, tàn nhẫn phát ra hai chữ: Không được.
“...” Đúng là đồ đàn ông đáng chết, tư thế của mình cũng thả thấp như vậy rồi, anh ta còn muốn như thế nào nữa? An Cẩn Du bắt đầu tức giận nghiến răng.
Niếp Quân Hạo cũng hoàn toàn coi dáng vẻ biểu lộ tức giận của An Cẩn Du trở thành việc vui, khẽ cười nói: Có nên xóa bỏ hay không cũng không phải do cô nói là được. Huống hồ, cô luôn miệng nói nhặt được bổn tọa, có ân cứu mạng với bổn tọa. Ân cứu mạng cũng không phải có thể dễ dàng trả sạch như thế.
A ha ha ha, không phải giáo chủ đại nhân anh còn để lại khối ngọc kia sao, vật kia rất trân quý trong mắt tôi, cho nên. . .
An Cẩn Du còn chưa nói xong, đã bị Niếp Quân Hạo cắt đứt: Khối ngọc kia đương nhiên là trân quý, làm sao thứ ở trên thân bổn tọa có thể là vật phẩm bình thường nhưng ngọc này có trân quý đi nữa thì cũng chỉ là vật chết, làm thế nào cũng không sánh được với mạng người quý giá, chẳng lẽ là cô cảm thấy tính mạng của bổn tọa cũng chỉ trị giá một khối ngọc nhỏ sao?
Đúng vậy, ở trong mắt tôi anh còn không sánh nổi một nửa khối ngọc kia đâu. Dĩ nhiên An Cẩn Du không dám nói lời này ngay trước mặt Niếp Quân Hạo, vì phải tự vệ,
Lời nói gần như lấy lòng của An Cẩn Du cũng không đả động đến Niếp Quân Hạo, chân mày cao ngạo của Niếp Quân Hạo run lên, tàn nhẫn phát ra hai chữ: Không được.
“...” Đúng là đồ đàn ông đáng chết, tư thế của mình cũng thả thấp như vậy rồi, anh ta còn muốn như thế nào nữa? An Cẩn Du bắt đầu tức giận nghiến răng.
Niếp Quân Hạo cũng hoàn toàn coi dáng vẻ biểu lộ tức giận của An Cẩn Du trở thành việc vui, khẽ cười nói: Có nên xóa bỏ hay không cũng không phải do cô nói là được. Huống hồ, cô luôn miệng nói nhặt được bổn tọa, có ân cứu mạng với bổn tọa. Ân cứu mạng cũng không phải có thể dễ dàng trả sạch như thế.
A ha ha ha, không phải giáo chủ đại nhân anh còn để lại khối ngọc kia sao, vật kia rất trân quý trong mắt tôi, cho nên. . .
An Cẩn Du còn chưa nói xong, đã bị Niếp Quân Hạo cắt đứt: Khối ngọc kia đương nhiên là trân quý, làm sao thứ ở trên thân bổn tọa có thể là vật phẩm bình thường nhưng ngọc này có trân quý đi nữa thì cũng chỉ là vật chết, làm thế nào cũng không sánh được với mạng người quý giá, chẳng lẽ là cô cảm thấy tính mạng của bổn tọa cũng chỉ trị giá một khối ngọc nhỏ sao?
Đúng vậy, ở trong mắt tôi anh còn không sánh nổi một nửa khối ngọc kia đâu. Dĩ nhiên An Cẩn Du không dám nói lời này ngay trước mặt Niếp Quân Hạo, vì phải tự vệ,
|
/117
|

