An Cẩn Du hít hơi lạnh, cầm gối ôm lên che trước người, run rẩy quát to một tiếng với bóng đen âm trầm cao ngất kia: Yêu nghiệt phương nào, lại dám giả thần giả quỷ ở trước mặt lão nương. Nói cho ngươi biết, đối diện lầu dưới của lão nương chính là một lão thần côn chuyên bắt quỷ, thích nhất là bắt loại tiểu quỷ không mời tự đến như mi. Thức thời thì cút nhanh lên, bằng không đợi đến khi ông ta đi lên bắt quỷ, dù mi muốn đi cũng không đi được, đến lúc đó nếu mi tan thành mây khói, ngay cả quỷ cũng không làm được thì cũng đừng trách lão nương.
An Cẩn Du còn chưa dứt lời, đã thấy bóng đen kia khẽ dao động lung lay hạ xuống, chẳng những không rời đi, còn đến gần hơn vừa rồi. Gần như là cả người, à, không, toàn bộ con quỷ dính vào trên cửa sổ, cực kỳ giống cô hồn dã quỷ mặt trắng kinh khủng bay vào phòng người khác trong phim ma.
An Cẩn Du lập tức bị sợ đến chạy trối chết, một tay cầm gối ôm che ở trên đầu, núp xuống run lẩy bẩy nói: Quỷ đại gia quỷ đại tỷ, tôi sai rồi, tôi không nên luôn ham món lợi nhỏ tiện nghi, ra cửa không mang theo giấy vệ sinh, còn đang lúc ở trong nhà vệ sinh công cộng, thuận tay lấy giấy cầu tiêu của người ta về nhà, không nên khi mua hoa quả ở trong siêu thị thì luôn làm dập trái cây ngon làm giả trái cây giá đặc biệt rồi mang về nhà, lại càng không nên ở lúc mua thức ăn thì rất hay mặc cả với các bác gái các thím, nhân tiện cầm lấy một bó hành hành tỏi tỏi to làm tặng phẩm. Không nên vì kiếm thêm nhiều tiền xài vặt một chút mà cả ngày viết những thứ hùa theo hứng thú tệ hại của tiểu nữ sinh khẩu vị nặng, tàn phá đóa hoa tương lai của tổ quốc, còn vô cùng kiêu ngạo bốc đồng bảo đào hố thì lập tức đào, gài bẫy không cho người đền mạng.
An Cẩn Du bưng bít trọn cái gối ở trên đầu, nhân tiện đắp lên lỗ tai của mình, đến nhắm mắt làm ngơ, tai không nghe gì. Đến nỗi cô hoàn toàn không phát hiện ra cái gọi là ‘bóng ma’ ngoài cửa sổ kia, đã kéo cái cửa sổ đóng chặt này ra từ lâu, nhẹ nhàng nhảy vào bên trong nhà, khoanh tay trước ngực đứng ở dưới cửa, vẻ mặt không biểu tình nhìn một mình
An Cẩn Du còn chưa dứt lời, đã thấy bóng đen kia khẽ dao động lung lay hạ xuống, chẳng những không rời đi, còn đến gần hơn vừa rồi. Gần như là cả người, à, không, toàn bộ con quỷ dính vào trên cửa sổ, cực kỳ giống cô hồn dã quỷ mặt trắng kinh khủng bay vào phòng người khác trong phim ma.
An Cẩn Du lập tức bị sợ đến chạy trối chết, một tay cầm gối ôm che ở trên đầu, núp xuống run lẩy bẩy nói: Quỷ đại gia quỷ đại tỷ, tôi sai rồi, tôi không nên luôn ham món lợi nhỏ tiện nghi, ra cửa không mang theo giấy vệ sinh, còn đang lúc ở trong nhà vệ sinh công cộng, thuận tay lấy giấy cầu tiêu của người ta về nhà, không nên khi mua hoa quả ở trong siêu thị thì luôn làm dập trái cây ngon làm giả trái cây giá đặc biệt rồi mang về nhà, lại càng không nên ở lúc mua thức ăn thì rất hay mặc cả với các bác gái các thím, nhân tiện cầm lấy một bó hành hành tỏi tỏi to làm tặng phẩm. Không nên vì kiếm thêm nhiều tiền xài vặt một chút mà cả ngày viết những thứ hùa theo hứng thú tệ hại của tiểu nữ sinh khẩu vị nặng, tàn phá đóa hoa tương lai của tổ quốc, còn vô cùng kiêu ngạo bốc đồng bảo đào hố thì lập tức đào, gài bẫy không cho người đền mạng.
An Cẩn Du bưng bít trọn cái gối ở trên đầu, nhân tiện đắp lên lỗ tai của mình, đến nhắm mắt làm ngơ, tai không nghe gì. Đến nỗi cô hoàn toàn không phát hiện ra cái gọi là ‘bóng ma’ ngoài cửa sổ kia, đã kéo cái cửa sổ đóng chặt này ra từ lâu, nhẹ nhàng nhảy vào bên trong nhà, khoanh tay trước ngực đứng ở dưới cửa, vẻ mặt không biểu tình nhìn một mình
|
/117
|

