Nhiệm Vụ Này Thật Sự Rất Khó

Chương 15 - Chương 15

/33


Viện của Tam phu nhân tên là Nhã Trúc viện, Hán Hoa vừa tới cửa, đã có một bóng người chạy nhanh tới, bàn tay hơi lạnh giữ chặt tay nàng, như sợ hãi, lộ ra sự khẩn thiết vô cùng.

Đại tỷ tỷ.

Nàng cúi đầu, một đôi mắt xinh đẹp đến kỳ quái, gần như có thể nhìn thấy bóng dáng của mình. Tuy trong lòng bất ngờ, nhưng càng nhiều hơn là vui mừng, Hán Hoa nở nụ cười dịu dàng, mặc kệ làn váy đẹp sẽ bị vấy bẩn, ngồi xuống vuốt nhẹ mái tóc đen đã rối vì chạy nhanh của cậu nhóc.

Xem này, lần sau cứ ở bên trong chờ tỷ, đệ chỉ vừa mới khỏe lại không bao lâu. Nhớ chưa?

Đôi mắt xinh đẹp của Lý Mẫn Đức càng lóe sáng, cậu vốn lo lắng Hán Hoa sẽ giống như trước đây, lạnh lùng chán ghét đẩy tay cậu ra, nhưng nàng không chỉ yên lặng để cho cậu nắm, còn dịu dàng vuốt ve tóc cậu, lo lắng cho cậu. Từng cử chỉ của nàng, đều làm cho lòng Lý Mẫn Đức dâng lên sự ngọt ngào, trên khuôn mặt như bạch ngọc lộ ra nụ cười mỉm, nghiêm túc nhìn nàng.

“Đại tỷ tỷ, tỷ tới thăm đệ sao?” Trong giọng nói, còn mơ hồ có cảm xúc vui mừng.

Từng là mẹ, Hán Hoa thật sự đỡ không nổi vẻ mặt siêu cấp xinh đẹp bán manh với mình, nàng cầm lòng không được hôn nhẹ lên gò má mềm mịn như kẹo bông gòn ấy, sau đó thủ thỉ nói thầm bên tai cậu nhóc:

Đại tỷ tỷ rất nhớ Mẫn Đức. Tuy không phải là trả lời câu hỏi của cậu, nhưng lời này lại còn ấm áp hơn những gì cậu ước mong.

Lý Mẫn Đức ngơ ngác sờ sờ gò má, cảm giác mềm mại ấm áp và vô cùng dịu dàng thấm sâu vào đáy lòng, cậu mím chặt môi đè ép sự sung sướng đến phát điên của mình, bàn tay càng nắm chặt lấy tay nàng, tiếp tục đi về phía trước.

“Đại tỷ tỷ, đệ nói muốn đi tìm tỷ, mẫu thân lại nói như thế sẽ mang phiền toái đến cho tỷ…”

Chuyện nàng và Tam phòng, quả thật không thích hợp cho nhiều người biết. Nhưng nếu so sánh với việc bị nữ chính phát hiện sẽ càng phiền phức và việc có thể làm cho cậu nhóc vui vẻ hơn. Nàng vĩnh viễn sẽ chọn vế sau.

Chỉ cần Mẫn Đức nhớ tỷ, chỉ cần cho người qua thông báo cho tỷ biết. Đại tỷ tỷ nhất định sẽ qua thăm đệ.

Bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay của nàng khẽ run lên, cậu nhóc thông minh như vậy, làm sao không biết nếu cậu và Đại tỷ tỷ thân thiết với nhau, thì Đại tỷ tỷ sẽ phải chịu đựng rất nhiều phiền phức chứ.

Lý Mẫn Đức hơi nghẹn ngào:

Đại tỷ tỷ nói thật sao?

Hán Hoa dừng chân lại, ngồi xuống đối diện với tầm mắt của cậu, chậm rãi nói từng chữ như phát lời thề:

Đại tỷ tỷ có thể vì đệ mà không cần gì cả. Đại tỷ tỷ muốn ở bên cạnh Mẫn Đức. Mãi mãi.

Chỉ cần một câu nói ngày hôm nay thôi. Đã khiến cho một nam tử sau khi trưởng thành có thể nắm giữ rất nhiều quyền lực tình nguyện vì nàng không tiếc hy sinh tất cả.

Nhưng bây giờ, nam tử ấy chỉ là một cậu nhóc bị Hán Hoa làm cho cảm đến rơi nước mắt. Giọt nước mắt trong suốt như viên pha lê lăn dài trên gò má bạch ngọc rồi rơi vào lòng bàn tay của nàng.

Đệ có thể cho Đại tỷ tỷ giọt nước mắt này của đệ được không? Hán Hoa trân trọng đưa lòng bàn tay đến trước mặt, dịu dàng hỏi xin cậu.

Không biết vì sao, cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng lên, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng ấy, gật đầu lung tung cả lên. Tuy không dám nhìn thẳng, nhưng cậu lại lén dùng dư quang khóe mắt nhìn xem nàng làm gì. Không ngờ, nàng lại thè cái lưỡi nhỏ xinh liếm giọt nước mắt ấy.

Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cậu như bị giáng một chuỳ, đập mạnh đến mãnh liệt. Trong đầu liên tục xuất hiện vô số câu hỏi vì sao? Vì sao?

Hán Hoa làm như vậy cũng không phải là vì quyến rũ nam chính gì cả, bởi đơn giản là nàng có một sở thích hơi kỳ quặc, đó chính là muốn cảm nhận 'vị' của những giọt nước mắt. Cảm giác đó thật sự rất khó diễn tả bằng lời, nhưng nó lại làm nàng

/33

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status