Nhiệm Vụ Này Thật Sự Rất Khó

Chương 14 - Chương 14

/33


Vẹt lão phu nhân yêu quý nhất bị mèo ăn.

Chuyện này ở phủ Thừa tướng lại là chuyện lớn, rất nhanh, Đại phu nhân dẫn đầu đến Hà Hương viện, Hán Hoa vừa mới ôm theo bảo bối mèo con Uyên Ương của mình vào cửa, đã nghe thấy lão phu nhân tức giận nói: “Ngươi còn dám đem con súc sinh kia vào đây!”

Nàng ngẩn người, kinh ngạc nhìn mọi người, nhưng tất cả đều nín thở, không dám hé răng.

Đại phu nhân nghe vậy, ho khụ hai tiếng: “Lão phu nhân, vẹt của người chưa hẳn là mèo của Trường Nhạc ăn, nói không chừng là mèo hoang…”

“Mèo hoang? Mèo hoang từ chỗ nào đến! Ngươi đi bắt một con mèo hoang về đây cho ta xem!” Sắc mặt lão phu nhân hiếm khi đông lạnh như vậy, tức đến nói không ra lời.

Đại phu nhân chưa bao giờ thấy lão phu nhân tức giận như vậy, lập tức không dám nói gì nữa.

Hán Hoa vội vàng buông mèo ra, bước nhanh tới: “Lão phu nhân, mèo con Uyên Ương đại ca tặng là trân phẩm, vừa nhu thuận vừa dịu ngoan, nhất định sẽ không làm chuyện này…”

Còn chưa chưa nói xong, đã bị lão phu nhân phun nước miếng lên mặt: “Sáng hôm nay nó muốn ăn vẹt của ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi! Hiện tại còn nói cái gì nhu thuận dịu ngoan, ta đã nói từ trước, trong viện bớt nuôi loại súc sinh này, tránh là chim của ta sợ hãi, ngươi lại cố tình nuôi một con mèo, đây là cố ý làm tức chết ta! Còn cả gấm vóc của muội muội ngươi, còn chưa mặc vào người đã bị mèo kia làm hỏng, ngươi nói ngươi bồi thường thế nào đây!”

Hán Hoa lắp bắp kinh hãi, lúc này Lý Vị Ương chỉ im lặng đứng bên cạnh, nhìn thế nào cũng thấy như rất tủi thân, sắc mặt nàng biến đổi: “Gấm của Tam muội cũng gặp chuyện không may? Sao lại khéo như vậy?”

Lý Vị Ương giả bộ không nghe thấy ám chỉ trong lời nói của nàng ta: “Đại tỷ, mèo này nhất định phải nghiêm túc quản thúc, hôm nay ăn vẹt của lão phu nhân, phá hoại gấm vóc, hôm khác không chừng sẽ đụng chạm đến vị quý nhân nào đó. Vạn nhất có người cố ý bới móc, mèo này đúng là có chết vạn lần cũng khó chuộc được tội.”

Những khách nhân ra vào phủ Thừa tướng không phú thì cũng quý, vạn nhất mèo này không cẩn thận làm ai bị thương, chẳng phải là phủ Thừa tướng đã đắc tội với người khác?! Sắc mặt lão phu nhân càng khó coi hơn.

Lý Vị Ương chớp mắt mấy cái, bộ dáng nhu thuận: “Nói đi cũng phải nói lại, cũng không thể trách mèo của Đại tỷ, nó chỉ là một súc sinh, sao hiểu được chuyện? Là do bản thân muội không tốt, rương hòm hẳn phải tự mình bảo quản, không nên giao cho Hoạ Mi, dù sao nàng ấy tuổi còn nhỏ, ham chơi, gặp phải chuyện không may cũng khó tránh khỏi.”

Sắc mặt lão phu nhân càng âm trầm, thứ nhất, mèo Uyên Ương ăn vẹt bà quý nhất, thứ hai, gấm vóc chính bà làm chủ tặng cho Vị Ương, lại bị mèo phá hỏng, đây còn không phải là Lý


/33

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status