Sáng hôm sau, Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc bị gọi lên văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Theo lời hai giáo viên thì đây chính là chia ra “thẩm vấn”. Khi nghe được chuyện Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc yêu đương từ phía thầy giáo đi tuần, họ đều không nói nên lời, sau đó lập tức hỏi lại liệu có phải nhớ nhầm sang học sinh khác rồi không.
Giáo viên đi tuần cẩn thận miêu tả đặc trưng bên ngoài của hai người, anh ta vừa nhắc đến Khương Thành Ngọc, chủ nhiệm lớp 12 lập tức đỡ trán thở dài, không sai đi đâu được, cái gọi là “khí thế mạnh mẽ, sắc mặt lạnh lùng, tích chữ như vàng” không phải là Khương Thành Ngọc thì còn là ai.
Ngày trước thầy mà nghe thấy học sinh yêu sớm đều rất tức giận, nhưng lần này thầy lại thấy hứng thú, rốt cuộc Kiều Ngôn Hi là cô bé thế nào mà có thể yêu đương với Khương Thành Ngọc. Thầy đã nghe được tên tuổi của Kiều Ngôn Hi, Trạng nguyên đứng đầu Khoa Xã hội, từng tiếc hận nhân tài như thế mà không vào khoa mình, nhưng lần này, thầy thật sự muốn gặp được nữ sinh có thể được ca ngợi rất giỏi này.
Cô chủ nhiệm của Kiều Ngôn Hi cũng thấy rất khó tin, Kiều Ngôn Hi là học sinh thông minh nhất, chăm chỉ nhất của cô, cô không thể tưởng tượng nổi rằng con bé sẽ yêu sớm, lại còn với Trạng nguyên của Khoa Tự nhiên. Trong ấn tượng của cô, Kiều Ngôn Hi trừ học hành ra thì không để ý tới cái gì khác.
“Kiều Ngôn Hi, em với Khương Thành Ngọc đang yêu sao?” Dù đã biết nhưng cô chủ nhiệm vẫn có chút khó tin.
Sắc mặt Kiều Ngôn Hi đỏ hồng, khẽ gật đầu. Cô chủ nhiệm thở dài, “Cô luôn nhấn mạnh không được yêu sớm, ban đầu còn tưởng chuyện như thế sẽ chẳng bao giờ xảy ra trên người em, nhưng em…” Nói đến đây, cô tiếc hận nhìn Kiều Ngôn Hi, lắc đầu. Cô bé này sau này nhất định sẽ đạt được nhiều thành tựu, cô không muốn cô bé sẽ làm chậm trễ tương lai của mình.
“Em xin lỗi cô.” Kiều Ngôn Hi cắn môi, mắt mù sương mông lung.
“Người em có lỗi không phải cô mà là cha mẹ em.” Cô chủ nhiệm chân thành nói, “Thành tích của em tốt như thế, kỳ vọng của họ dành cho em chắc chắn rất lớn, em bây giờ sẽ làm chậm trễ việc học của mình, chia tay đi, muốn yêu đương thì lên đại học.”
Không thể, làm sao có thể chia tay được? Họ không phải đang chơi trò đóng giả gia đình hồi nhỏ mà thật sự nghiêm túc, họ thật lòng yêu thương nhau. Nhưng vì sao không ai tin? Lần chia tay đó đã đau như thế, đủ để cô vĩnh viễn khắc ghi, cô không bao giờ muốn chia tay với cậu nữa! Tuyệt đối không! Kiều Ngôn Hi cúi đầu, im lặng.
Cô chủ nhiệm nhìn cô như vậy là đã biết suy nghĩ của cô. Trẻ con mà, nhất định sẽ rất tò mò về tình yêu, muốn thử nghiệm cũng có thể hiểu, nhưng tuyệt đối không phải nghiêm túc. Cô có lòng tin sẽ làm chúng chia tay.
“Tiền đồ của em vô cùng rộng mở, bây giờ em còn nhỏ, chuyện gì cũng không hiểu, cô là người từng trải, những gì nói ra với em đều là kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không hại em. Nếu vì chuyện này mà thành tích của em giảm xuống thì sao? Mau chia tay đi, hai em đều là học sinh giỏi, cô với thầy chủ nhiệm lớp 12 đã thương lượng, sẽ không
Giáo viên đi tuần cẩn thận miêu tả đặc trưng bên ngoài của hai người, anh ta vừa nhắc đến Khương Thành Ngọc, chủ nhiệm lớp 12 lập tức đỡ trán thở dài, không sai đi đâu được, cái gọi là “khí thế mạnh mẽ, sắc mặt lạnh lùng, tích chữ như vàng” không phải là Khương Thành Ngọc thì còn là ai.
Ngày trước thầy mà nghe thấy học sinh yêu sớm đều rất tức giận, nhưng lần này thầy lại thấy hứng thú, rốt cuộc Kiều Ngôn Hi là cô bé thế nào mà có thể yêu đương với Khương Thành Ngọc. Thầy đã nghe được tên tuổi của Kiều Ngôn Hi, Trạng nguyên đứng đầu Khoa Xã hội, từng tiếc hận nhân tài như thế mà không vào khoa mình, nhưng lần này, thầy thật sự muốn gặp được nữ sinh có thể được ca ngợi rất giỏi này.
Cô chủ nhiệm của Kiều Ngôn Hi cũng thấy rất khó tin, Kiều Ngôn Hi là học sinh thông minh nhất, chăm chỉ nhất của cô, cô không thể tưởng tượng nổi rằng con bé sẽ yêu sớm, lại còn với Trạng nguyên của Khoa Tự nhiên. Trong ấn tượng của cô, Kiều Ngôn Hi trừ học hành ra thì không để ý tới cái gì khác.
“Kiều Ngôn Hi, em với Khương Thành Ngọc đang yêu sao?” Dù đã biết nhưng cô chủ nhiệm vẫn có chút khó tin.
Sắc mặt Kiều Ngôn Hi đỏ hồng, khẽ gật đầu. Cô chủ nhiệm thở dài, “Cô luôn nhấn mạnh không được yêu sớm, ban đầu còn tưởng chuyện như thế sẽ chẳng bao giờ xảy ra trên người em, nhưng em…” Nói đến đây, cô tiếc hận nhìn Kiều Ngôn Hi, lắc đầu. Cô bé này sau này nhất định sẽ đạt được nhiều thành tựu, cô không muốn cô bé sẽ làm chậm trễ tương lai của mình.
“Em xin lỗi cô.” Kiều Ngôn Hi cắn môi, mắt mù sương mông lung.
“Người em có lỗi không phải cô mà là cha mẹ em.” Cô chủ nhiệm chân thành nói, “Thành tích của em tốt như thế, kỳ vọng của họ dành cho em chắc chắn rất lớn, em bây giờ sẽ làm chậm trễ việc học của mình, chia tay đi, muốn yêu đương thì lên đại học.”
Không thể, làm sao có thể chia tay được? Họ không phải đang chơi trò đóng giả gia đình hồi nhỏ mà thật sự nghiêm túc, họ thật lòng yêu thương nhau. Nhưng vì sao không ai tin? Lần chia tay đó đã đau như thế, đủ để cô vĩnh viễn khắc ghi, cô không bao giờ muốn chia tay với cậu nữa! Tuyệt đối không! Kiều Ngôn Hi cúi đầu, im lặng.
Cô chủ nhiệm nhìn cô như vậy là đã biết suy nghĩ của cô. Trẻ con mà, nhất định sẽ rất tò mò về tình yêu, muốn thử nghiệm cũng có thể hiểu, nhưng tuyệt đối không phải nghiêm túc. Cô có lòng tin sẽ làm chúng chia tay.
“Tiền đồ của em vô cùng rộng mở, bây giờ em còn nhỏ, chuyện gì cũng không hiểu, cô là người từng trải, những gì nói ra với em đều là kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không hại em. Nếu vì chuyện này mà thành tích của em giảm xuống thì sao? Mau chia tay đi, hai em đều là học sinh giỏi, cô với thầy chủ nhiệm lớp 12 đã thương lượng, sẽ không
|
/80
|

