Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 62 - Chương 58

/80


Thời gian như hạt cát chảy qua kẽ tay, khi bạn cho rằng mình đã nắm được nó thì thật ra nó đã lặng lẽ trốn đi. Kiều Ngôn Hi trải qua năm học lớp 11 thật bình lặng, không mặn không nhạt. Không có chuyện gì lớn xảy ra, cô chỉ cố gắng học tập với mong muốn đạt được kết quả tốt để vào đại học.

Khương Thành Ngọc cũng như vậy, các cuộc thi cậu tham gia đã đếm không xuể, mỗi lần quay về đều ôm lấy giấy khen và giấy chứng nhận về cho Kiều Ngôn Hi, vô số cơ hội được tuyển thẳng vào các trường đại học, nhưng Khương Thành Ngọc đều từ chối, điều này đã trở thành chuyện lạ trong trường.

Giữa họ vẫn như cũ, không dính vào nhau, không làm phiền nhau nhưng kiên định hơn.

Có một thứ tình cảm mà thời hạn bảo đảm là vĩnh viễn. Vì trên thế giới này luôn có một người sẽ yêu bạn hơn chính bạn.

Đừng tham gia thi đấu nữa, đã lớp mười hai rồi, không ảnh hưởng đến việc học của anh sao? Buổi tối, Khương Thành Ngọc cùng Kiều Ngôn Hi quay về ký túc xá, Kiều Ngôn Hi ngắm gương mặt gầy gò của cậu, rất là đau lòng, thực ra cậu không cần liều mạng như thế.

Ừ, đừng lo, đều rất đơn giản. Dường như cậu biết Kiều Ngôn Hi đang suy nghĩ gì.

Một câu Kiều Ngôn Hi cũng không nói ra được.

Nhưng em thấy anh gầy đi nhiều. Dù rằng ngày nào cô cũng có thể gặp cậu, nhưng cô vẫn thấy cậu gầy. Cô biết cậu thông minh, nhưng chăm chỉ học tập để thi vào trường Đại học F là được, vừa học vừa thi đấu thế này rất dễ khiến cơ thể mệt mỏi.

Khương Thành Ngọc vuốt tóc cô, kéo tay cô nói: Đừng lo, anh nói không sao sẽ không sao, không tin chồng em à? Cậu thích dáng vẻ quan tâm cậu này của cô chết mất, mỗi ngày cứ đến thời điểm này là cậu đều cảm nhận được rõ ràng tình yêu của cô dành cho cậu. Cậu rất sợ chuyện năm ngoái lại xảy ra lần nữa.

Sao mà anh càng ngày càng xấu xa vậy. Kiều Ngôn Hi thật chẳng nghĩ ra vì sao trước mặt người khác Khương Thành Ngọc luôn có bộ mặt lạnh lùng mà trước mặt cô luôn không đứng đắn, đôi lúc làm người ta không thể đỡ nổi.

Anh chỉ xấu với em thôi. Khương Thành Ngọc ôm cô khẽ nói.

Kiều Ngôn Hi tựa vào ngực cậu không lên tiếng, chỉ có mang tai đang đỏ hồng lên chứng minh sự xấu hổ của cô. Khương Thành Ngọc ôm cô, không thấy chút phiền não nào, chỉ cần yên lặng ôm nhau như thế là cậu đã thấy đủ rồi.

Đột nhiên, ánh sáng từ đèn pin chiếu vào họ làm mắt cả hai không mở ra được, sau đó một giọng nói vang lên, Cô cậu là học sinh lớp nào, trắng trợn yêu đương như thế, theo tôi vào văn phòng! Thật không thể tưởng tượng nổi!

Khuôn mặt Kiều Ngôn Hi lập tức trắng bợt, cô biết họ bị giáo viên bắt rồi. Thôi xong, cô cắn môi, nước mắt rơi xuống, vậy phải làm sao bây giờ, thầy ấy đứng ngay bên cạnh, họ muốn chạy cũng không thoát. Cô nhớ đến ba, nhớ đến mẹ, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Khương Thành Ngọc ôm chặt cô, không chút buông lỏng, Đừng sợ. Cậu nói nhỏ bên tai, cố gắng an ủi cô.


/80

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status