Ầm…
Tinh Bạo Nhật Nguyệt trong nháy mắt oanh kích lên người đối phương, âm thanh ầm vang rung chuyển hư không, giống như thủy tinh sụp đổ tan tành, kình khí mạnh bạo lược oanh kích lên người Nghệ Phong, khiến Nghệ Phong phun máu bay ngược ra ngoài, quần áo cũng bị luồng kình khí này oanh kích cho rách bươm tơi tả.
Lý Mông cũng không tốt gì hơn so với Nghệ Phong, dưới chiêu Tinh Bạo Thiên Hạ được thi triển toàn lực, hắn cũng đồng thời phun máu tung toé. Hắn bị văng ra xa hơn trăm thước, kéo theo một đường máu dài, lưu lại một vết tích thật sâu trên mặt đất, lúc này mới quỳ một chân để giữ vững thân người, dòng máu đỏ tươi từ khóe miệng hắn chảy ra. Hắn cố gắng muốn đứng dậy, di động thân thể, nhưng sự đau đớn khiến sắc mặt hắn trở nên trắng bệch.
Nghệ Phong phía đối diện cũng không tốt hơn bao nhiêu, năng lượng trong cơ thể giống như sóng biển bắt đầu rút đi mất, hắn dùng tay chống đỡ lấy thân thể, cảm giác của tác dụng phục trong nháy mắt liền ùa lên toàn bộ.
Từ lúc giao thủ đến lúc lưỡng bại câu thương tách rời chỉ diễn ra trong nháy mắt. Mà chủ nhân của luồng khí thế khổng lồ kia đã hóa thành một bóng người mờ ảo bay nhanh đến.
- Thật sự muốn ta phải chết sao?
Trong lòng Nghệ Phong cười khổ, thêm một Tôn cấp nữa tới, cho dù như thế nào cũng không phải hắn có thể chống lại được, chỉ có một con đường chết. Ngược lại với Nghệ Phong, trên mặt Lý Mông thì lại lộ vẻ vui mừng, tiểu tử này chạy trời không khỏi nắng!
Thế nhưng, khi thân ảnh kia xuất hiện, biểu tình của Nghệ Phong và Lý Mộng trong nháy mắt liền chuyển hoán cho nhau. Nghệ Phong nhìn nữ nhân yểu điệu mê người trước mặt, trong mắt tràn đầy sự mừng rỡ.
- Sao nàng lại tới đây?
Tiếng kêu của Nghệ Phong làm động đến thương thế trong cơ thể, một dòng máu tươi lại tuôn ra từ khóe miệng hắn.
Điệp Vận Du đứng ở đằng xa, nhìn Nghệ Phong bị thương nặng như vậy, sát ý trong mắt trỗi dậy mãnh liệt, thân ảnh nhanh chóng lóe lên lao đến trước mặt Nghệ Phong, ôm chầm lấy Nghệ Phong, ánh mắt tràn đầy sát ý nặng nề nhìn về phía Lý Mông, gằn từng chữ chữ một nói rằng:
- Ngươi... Đáng... Chết!
Sự sợ hãi trong lòng Lý Mông cũng không còn kiềm chế được nữa, vị Tôn cấp mới tới lại là người của đối phương, hôm nay hắn thực sự phải chết sao? Nếu như lúc còn hoàn toàn sung mãn, hắn tất nhiên sẽ không sợ, thế nhưng lúc này hắn lại bị một Vương cấp đánh trọng thương thế này. Nói thế nào thì hắn cũng không phải là đối thủ của nữ nhân có thân hình mê người trước mặt.
- Điệp Vận Du!
Trong đầu Lý Mông nhanh chóng liền nghĩ đến cái tên này, chỉ có nữ nhân này mới có dáng vẻ xinh đẹp mê hoặc như vậy. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

