Lý Mông nhìn Nghệ Phong mạnh mẽ chống đỡ thân thể, trên mặt tràn đầy dữ tợn. Thân thể hắn ngoài mất vết thương bị nổ rách ra, chảy ra những dòng máu đỏ tươi trông hết sức ghê rợn, đồng thời, lực lượng khổng lồ vừa rồi cũng khiến huyết khí trong cơ thể hắn nhộn nhạo. Từ khi hắn bắt đầu trở thành Tôn cấp tới giờ, đã lần nào bị thương nặng như vậy?
Thế nhưng, lúc này lại bị một Vương cấp làm thành thế này, chuyện này nếu như truyền ra ngoài, hắn còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa?
Lý Mông làm thế nào cũng không ngờ, thiếu niên trước mặt lại có thể phát ra lực lượng kinh khủng như vậy, lực lượng kia cũng đủ để làm hắn bị thương nặng, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, không bảo lưu lại chút nào, bằng không thì e là một quyền vừa rồi cũng đủ để cho hắn ngả xuống đất không dậy nổi.
Thế nhưng cho dù như vậy, Lý Mông cũng thật không ngờ đối phương lại là một Nhiếp Hồn Sư. Cho dù hắn chặn lại được một quyền khiến trái tim hắn run lên kia, nhưng vẫn không có thể ngăn được công kích của nhiếp hồn sư, nếu là bình thường, đòn công kích này tuyệt đối không có khả năng làm hắn bị thương, thế nhưng vừa nãy hắn đã tiêu hao rất nhiều lực lượng để chạm tráng với một quyền của Nghệ Phong, cho nên mới bị đòn nhiếp hồn thuật này đánh huyết nhục mơ hồ.
Đây cũng là lần đầu tiên Lý Mông trở nên thận trọng, ánh mắt nhìn Nghệ Phong không còn vẻ khinh thường đối với Vương cấp nữa. Biểu hiện vừa rồi của Nghệ Phong cũng đủ để coi Nghệ Phong là cường giả ngang cấp nhau.
- Ngươi là kẻ biến thái nhất mà ta từng thấy. Người thanh niên, đáng tiếc cho dù ngươi kiệt xuất hơn nữa, ngày hôm nay cũng phải ngã xuống ở đây!
Lý Mông âm trầm quay sang nói với Nghệ Phong, trong ngữ khí chứa đầy mười phần sát ý.
Nghệ Phong tiếp tục nuốt thêm mấy viên đan dược cao cấp, dằn lại cơn nhộn nhạo của huyết khí trong cơ thể, thương thế nhiều lần chồng chéo lên nhau, khiến sắc mặt của hắn trắng bệch không còn chút máu. Nếu như không phải Nghệ Phong đã từng trải qua nhiều đau đớn thì có lẽ đã thật sự không kiên trì được nữa.
Nhìn Lý Mông trước mặt, tuy khí tức có chút hỗn loạn, thế nhưng vẫn còn sức chiến đấu rất mạnh, trong lòng Nghệ Phong cũng dâng lên cảm giác bất đắc dĩ. Hắn đã thi triển ra Tinh Bạo Nhật Nguyệt và Nhiếp Hồn Thuật để đánh lén, nhưng đã bị đối phương tiếp lấy. Tôn cấp chính là Tôn cấp, thực lực cường hãn hơn Vương cấp ngũ giai của hắn nhiều lắm, có lẽ khi thăng cấp lên mấy cấp nữa thì mới có thể làm trọng thương đối phương, thế nhưng lúc này vẫn phải còn đi một đoạn đường rất dài.
- Ngươi là thiếu niên đầu tiên khiến ta có vài phần kính trọng, nể tình điểm này, ta cho ngươi được chết toàn thây, ngươi tự kết liễu mình đi!
Lý Mông tự nhiên nhìn ra, Nghệ Phong đã là cung đã giương hết cỡ, khí tức trong cơ thể quá mức hỗn loạn, nhìn bộ dạng suy nhược của hắn, hiển nhiên đấu khí trong cơ thể đã tiêu hao cũng không còn lại bao nhiêu. Tuy rằng hắn hiện tại cũng bị thương không nhẹ, thế nhưng muốn thu thập Nghệ Phong cũng không phải vấn đề lớn.
- Hừ! Toàn thây hay là lưu lại cho chính ngươi đi!
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, trong tay bắt đầu mạnh mẽ ấn kết, hét lớn một tiếng:
- Hiện!
Nghệ Phong vừa dứt lời, lập tức Mị kim báo lục giai thu phục được lúc đi tìm Phong Mị liền từ hư không hiện ra, đứng bên cạnh Nghệ Phong, giống một thị vệ trung thành.
- Khống mị thuật?
Ánh mắt Lý Mông bỗng ngưng trọng lại, trầm giọng kêu lên, tuy đã biết Nghệ Phong là một nhiếp hồn sư, thế nhưng thật không ngờ Nghệ Phong lại còn biết khống mị thuật. Đối với nhiếp hồn sư mà nói, luyện chế mị đan là một tuyệt kỹ, khống mị thuật cũng là một loại tuyệt kỹ. Tuy rằng người có nhiếp hồn thuật cũng có năng lực này, thế nhưng nhiếp hồn sư chân chính có thể sở hữu hai tuyệt kỹ này vô cùng ít ỏi. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

