- Nghĩ không ra, các ngươi cư nhiên đều đạt tới cấp độ tứ giai!
Nghệ Phong có chút kinh ngạc nhìn bốn người.
Cô Tinh liếc mắt nhìn Nghệ Phong:
- Ngươi hiện tại đã đạt tới cấp độ nào trong Vương Cấp rồi?
Đối với những bằng hữu này, Nghệ Phong cũng không ẩn dấu, cười cười nói:
- Giống như các ngươi!
- Kháo… Biến thái!
Nghị Minh tức giận mắng một tiếng.
- Khi chúng ta tới Vương Cấp, ngươi mới Tướng cấp thất giai, chúng ta tới tứ giai, ngươi cũng đạt tứ giai! Hơn nữa chúng ta còn được ma luyện sinh tử trong luyện ngục đi ra.
Nghị Minh càng nói càng tức giận, hận không thể cắn Nghệ Phong hai cái.
Nghệ Phong nhìn về phía mấy người Băng Hồn, quả nhiên thấy được ánh mắt ghen ghét cùng với cả căm tức của mấy người, bốn đạo nhãn thần hầu như muốn giải phẫu hơn khiến Nghệ Phong hơi rụt đầu, yếu ớt nói:
- Đây cũng không phải lỗi do ta, từ khi mụ mụ sinh ra ta đã thông minh như vậy, các ngươi muốn trách thì trách mụ mụ của ta đi!
- Cút!
Nghe được Nghệ Phong nói, Họa Thủy không nhịn được nổi giận, mắng: tên súc vật này, hắn còn có mặt mũi nói ra như vậy, nhớ tới bọn họ vì đề thăng thực lực, tôi luyện quên mình trong luyện ngục, thế nhưng bao nhiêu lỗ lực như vậy cũng bị đối phương san bằng, điều này sao khiến đáy lòng bọn họ yên ổn.
Nghệ Phong nhún nhún vai ủy khuất, đối với phản ứng quá khích của bọn họ, hắn rất bất đắc dĩ:
- Được rồi, cùng lắm sau này ta tu luyện chậm hơn một chút, không bỏ các ngươi lại quá xa là được chứ gì!
Nghe được Nghệ Phong nói câu này, khóe miệng cá đám đều co quắp lại, hít sâu một hơi mới chậm rãi dẹp được tình tự bất ổn trong lòng, bốn người đều bước lên một bước, tập trung khí tức lên người Nghệ Phong, bọn họ quyết định lần này phải đánh đổ đối phương.
Thấy mấy người Băng Hồn vây quanh mình, Nghệ Phong không dám coi thường, bốn người này tuy chỉ có thực lực tứ giai, nhưng bọn họ đều không phải những Vương Cấp bình thường, lấy đặc thù của mỗi người, dù bọn họ đơn độc đấu với một Vương Cấp ngũ giai, cũng có thực lực đánh một trận.
Ngày trước, tuy rằng Nghệ Phong bằng vòa thực lực Tướng cấp thất giai chiến với bốn người bọn họ, thế nhưng lần đó là hỗn chiến, không phải bốn người cùng đánh một mình hắn, tuy rằng đa phần công kích của bọn họ đều rơi lại trên người Nghệ Phong, thế nhưng so với toàn lực vây công vẫn còn thua kém rất xa. Hơn nữa, khi đó hắn vận dụng kỹ năng Tà Đế là Trảm Tiên, mạnh mẽ đề thăng lực lượng của mình tới trình độ sánh ngang Vương Cấp.
Thế nhưng lần này bốn người bọ họ hạ quyết tâm toàn lực vây công hắn. Cho dù nghệ Phong tự tin, cũng không dám bảo chứng nhất định có thể chống lại, dù sao bốn người đều không phải tứ giai bình thường, ít nhất, nữ nhân Họa Thủy kia khi thi triển bí pháp Trạm Lam, coi như Vương Cấp ngũ giai cũng không phải đối thủ của nàng.
Đám người Băng Hồn, Cô Tinh, tuy rằng không rõ thân phận bọn họ ra sao, thế nhưng trên người bọn họ chưa bao giờ thiếu kỹ năng. Thật giống như lần trước, bốn người đều thi triển ra vũ kỹ Địa giai!
…
Nhìn mấy người trên đài chuẩn bị chiến đấu, chúng đạo sư của học viện nhanh chóng tổ chức cho học viên lui về phía sau, những học viên này hiển nhiên cũng biết công kích của năm người kịch liệt cỡ nào, thế nên đạo sư vừa mở miệng nhắc nhở, tất cả đều nhanh chóng lui lại phía sau.
Lui lại hơn trăm thước, những lão sinh đã trải qua kịch đấu lần trước tiếp tục rút lui về phía sau, điều này khiến cho một ít tân sinh không nhịn được hỏi:
- Sư huynh, chúng ta đã lui xa về phía sau hơn trăm thước, còn phải lui tiếp sao? Bọn họ không lợi hại như vậy chứ?
Vị sư huynh kia cả giận nói:
- Ngươi biết cái gì, đến khi bị kình khí đập cho bầm dập mặt mũi, lúc đó ngươi đừng có khóc.
- Sư huynh! Ngươi không nói giỡn chứ?
- Hừ! Lão tử không thừa hơi nói giỡn với ngươi, ngươi lẽ nào không thấy những tên lõi đời kia đều chạy lui nhanh nhất sao? Nếu ngươi nghĩ mình da dày thịt béo, có thể đứng lại chỗ này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

