Đoàn người rốt cục đi tới giác đấu trường, giác đấu trường này chính là nơi chiến đấu của Nghệ Phong và mấy người Cô Tinh. Nghệ Phong nhìn trên đài, lúc này Băng Hồn đang đứng đó, vẫn là biểu tình lãnh khốc như trước, khí tức lạnh như băng, tóc dài lay động, khiến một ít nữ nhân nhìn vào lộ vẻ si mê, thiếu nữ áo hồng bên người đồng dạng cũng như vậy, về phần mấy người phụ nhân càng không nói tới.
Nhìn dáng dấp mấy người nữ tử, đáy lòng Nghệ Phong phải thừa nhận, tướng mạo của Băng Hồn phối hợp với việc hắn là một trong số những nhân vật phong vân của trường, xác thực rất phong tao!
Đứng đối diện với Băng Hồn chính là Nghị Minh, hai học viên phong vân đối đầu, khiến đám người phía dưới sôi trào nhiệt huyết, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú lên trên đài.
- Mời!
Nghị Minh mỉm cười, thi lễ với Băng Hồn. Băng Hồn tùy ý huy động trường thương, tựa hồ không phải quá hứng thú.
- Đáng tiếc, Nghệ Phong không ở đây, bằng không vây công tiểu tử kia cũng là một chuyện vui!
Nghị Minh hiển nhiên cũng không quá hứng thú, thở dài một hơi nói.
- Sau khi hắn rời đi, thật ra kém vui đi rất nhiều! Cũng không biết hiện tại hắn đã đạt tới trình tự nào rồi!
Băng Hồn khó có một lần nói câu cảm thán, ngữ khí cũng có chút hồi ức.
- Hắn trưởng thành, chúng ta cũng trưởng thành. Ta cũng không tin, hắn có thể một lần nữa lấy một người chiến bốn người chúng ta.
Nghị Minh đứng trên đài, tự tin mười phần.
Băng Hồn không phủ định, liếc mắt nhìn Nghị Minh, dùng ngữ điệu lãnh khốc vốn có của mình, nói:
- Tùy ý đánh mấy chiêu đi thôi!
…
Những lời này nhất thời khiến nhiệt huyết đám học viên theo dõi phía dưới tắt hẳn, cả đám không nhịn được thở dài một hơi, đám người thiếu nữ áo hồng cũng than thở:
- Lại là qua loa cho xong!
- Đúng vậy! Ta nghe nói, hồi so tài đáng xem nhất của năm đó chính là bốn người vây công sư huynh Nghệ Phong, đáng tiếc sư huynh Nghệ Phong đã rời khỏi đế đô, cũng không còn những trận so tài tràn đầy nhiệt huyết nữa!
- Khụ! Cũng không biết sư huynh Nghệ Phong đi nơi nào rồi? Ta nghe nói là Tội Ác thành!
- Cái gì? Tội Ác thành? Là nơi được xưng là địa phương giết chóc đó? Trời ạ, vì sao sư huynh Nghệ Phong lại đi tới đó? Lẽ nào hắn không biết nơi đó hung hiểm sao?
- Chuyện này, hiện tại Tội Ác thành đã biến thành Tĩnh Hinh thành rồi, là một nơi rất yên tĩnh và thơ mộng!
Nghệ Phong đứng ở bên cạnh không nhịn được xen vào, dù sao Tĩnh Hinh thành đang thiếu người, Nghệ Phong rất hi vọng có người tới sinh hoạt tại Tĩnh Hinh thành, vì vậy hắn không nhịn được phải quảng cáo một phen.
- Vì sao ngươi biết?
Một nam tử trong đó trừng mắt nhìn Nghệ Phong, nói:
- Tội Ác thành sao có thể biến thành Tĩnh Hinh thành?
Nghệ Phong nhún vai nói:
- Bởi vì nó được cải biến trong tay ta!
- Hi hi…
Một câu nói của Nghệ Phong, khiến cả đám người ôm bụng cười.
- Ta chết cười mất, hắn còn nói hắn cải biến Tội Ác thành, ha ha, đây là chuyện buồn cười nhất ta được nghe. Bạn học, ngươi là ai a? Sao có thể thổi phồng quá mưc như vậy?
- Nghệ Phong!
Nghệ Phong nhún nhún vai, đối với cử động của những người này, hắn không thấy bất ngờ.
Mọi người càng cười lớn hơn, thậm chí có người cười tới phát khóc:
- Ha ha! Ngươi sao không nói mình là Long Thiên đại đế a? Ha ha, cường đại như sư huynh Nghệ Phong sẽ phải bầm dập mặt mũi vì tranh đoạt tình nhân như ngươi? Chỉ có chuyện sư huynh Nghệ Phong đánh người khác thành phân mà thôi!
- Vậy sao? Cư nhiên dám giả mạo thần tượng của ta!
Thiếu nữ áo hồng cũng thở phì phì, trừng mắt nhìn Nghệ Phong, rất có ý định thu thập Nghệ Phong.
Nghệ Phong cười cười, hắn không chú ý những người này, chân bước về phía võ đài. Tiếng cười bên này đã hấp dẫn ánh mắt mọi người, trong đó có cả đám người Băng Hồn và Nghị Minh. Băng Hồn và Nghị Minh ở trên đài, khi nhìn thấy bóng người quen thuộc kia không khỏi ngẩn ra, trong ánh mắt đồng dạng toát ra vẻ không thể tin được. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

