Long Thiên thấy ánh mắt Nghệ Phong muốn né trọng tâm câu chuyện, sắc mặt trở nên khó coi, hai hàm răng nghiến chặt, phải hít sâu mấy hơi. Một lúc lâu sao, hắn mới lấy lại được thanh âm bình tĩnh, nói:
- Chuyện từ khi nào?
- Chuyện đó, ngươi cũng biết, ta làm người tương đối rõ ràng thuần khiết, ngươi phải tin ta, chúng ta đơn giản chỉ là nam nữ bằng hữu bình thường.
Nghệ Phong chăm chú nhìn Long Thiên, nói.
- Quan hệ nam nữ bằng hữu bình thường?
Long Thiên hung hăng tung một cước về phía Nghệ Phong, hận không thể đá chết tên hỗn đản trước mặt.
Nghệ Phong nhún nhún vai, bất mãn nói:
- Ngươi không tin, ta cũng không có biện pháp!
Long Thiên thấy dánh dấp đanh chua của Nghệ Phong, hừ một tiếng nói:
- Khó trách ngươi vẫn xui khiến ta hại phụ hoàng bằng thuốc độc, nguyên lai là sự việc của ngươi đã bại lộ, ta cư nhiên ngu ngốc cam tâm tình nguyện làm khẩu súng cho ngươi!
Đối với đánh giá của Long Thiên, Nghệ Phong bất mãn mười phần, nói:
- Huynh đệ a, lời này ta không thích nghe nữa, ta và Điệp Vận Du thuần khiết như tiểu bạch, sao có thể sử dụng thứ ngôn ngữ như trộm tình bị lộ đây?
- Tiểu tử ngươi còn dám nói trộm tình! Ngươi thật to gan, cư nhiên ngay cả nữ nhân của hoàng đế cũng dám dây dưa, ngươi có hay không nhìn vào tôn nghiêm của hoàng thất?
Long Thiên tức giận ngợp trời, hận không thể làm thịt Nghệ Phong, chuyện này nếu truyền ra ngoài, hoàng thất còn mặt mũi đâu?
- Tôn nghiêm hoàng thất đáng giá sao?
Nghệ Phong thì thầm một tiếng, nhưng nhìn thấy dáng dấp tức giận của Long Thiên, hắn nhanh chóng thay đổi ngữ khí, chăm chú gật đầu, nói:
- Rất đáng giá! Đáng giá quá đi!
Nghe kiểu trả lời như lấy lệ, Long Thiên nào nhịn được, hắn mạnh mẽ lao tới, đánh một quyền vào mũi Nghệ Phong.
Nghệ Phong nào nghĩ đến Tam hoàng tử nói động thủ là động thủ, còn chưa kịp tránh né, mũi đã bị đối phương hung hăng đánh trúng, đau đơn thiếu chút muốn khóc.
Một tay ôm mũi, một tay chỉ vào Tam hoàng tử, Nghệ Phong giận dữ nói:
- Lão tử không để yên cho ngươi!
Nói xong, Nghệ Phong cũng nhào về phía Tam hoàng tử. Đập một quyền tới mắt đối phương, lập tức tam hoàng tử có thêm một mắt gấu mèo.
- Hỗn đản! Ngươi cư nhiên dám đánh trẫm!
Long Thiên triệt để tức giận, ôm chặt lấy Nghệ Phong, nện một quyền xuống người hắn.
Hai người đánh nhau giống như những tên vô lại ngoài đường, lăn lộn trên mặt đất, giật tóc đối phương, thậm chí là cả móc mũi đối phương, không từ bất kể thủ đoạn tồi tệ nào.
- Hỗn đản, ngươi móc mũi ta, ta chọc hai mắt ngươi!
- Ngươn dám đập mặt bản thiếu?
- Ta đập chết ngươi!
- Mẹ nó, ta cũng cho ngươi nến thử đại cước của bản thiếu…
…
Hai người hoàn toàn biến thành lưu manh, dùng những cử động hèn mòn nhất, lần lượt công kích đối phương. Nếu như lúc này mấy người thị nữ kia còn đứng tại chỗ này, nhất định sẽ bị một màn trước mắt dọa phát điên, lúc này hoàng đế bệ hạ của các nàng cư nhiên lăn lộn trên đất, đánh nhau với Nghệ Phong như một tên lưu manh đầu đường.
- Ngao…
Hai người lăn lộn dưới đất, Tam hoàng tử đột nhiên kêu đau một tiếng, hai tay ôm khố. Hắn nhảy dựng lên, nhìn Nghệ Phong cả giận nói:
- Ngươi… Ngươi… Ngươi vô sỉ!
- Hắc hắc!
Nghệ Phong đứng dậy, vỗ vỗ quần áo dính bụi, nói:
- Hắc hắc, chiêu hầu tử thâu đào của bản thiếu không tệ chứ? Con mẹ nó, đánh với bản thiếu, ngươi tự tìm khổ!
- Vô sỉ! Cầm thú!
Tam hoàng tử tức giận trừng còn mắt gấu mèo, mắng to.
- Quá khen quá khen!
Nghệ Phong cười ha ha, giống như rất đắc ý với lời khen nào đó.
Tam hoàng tử cảm giác trong lồng ngực có một cỗ lửa giận bùng phát, hai mắt hắn căm tức nhìn Nghệ Phong trừng trừng, hận không thể ăn thịt, uống máu Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

