Giữa lúc ánh mắt toàn bộ mọi người đế đô đều tập trung tại Nghệ phủ và Thượng Quan phủ, trong một cung điện xa hoa tại hoàng cung, hai người Nghệ Phong và Tam hoàng tử Long Thiên mỗi người ôm một bình rượu, rất không hình tượng dang chân ngồi trên thảm, cười nói và chè chén say sưa.
Hai thị nữ đứng kế bên chưa khi nào thấy bệ hạ lại mất hình tượng như vậy, hoàn toàn giống như mấy gã bình dân đầu đường hay làm. Các nàng chỉ biết nhìn sang phía khác, không dám nhìn về phía Long Thiên đang dang chân ngồi ngay trên nền đất.
Trong lòng các thị nữ, bệ hạ là nam nhân uy nghiêm và cao nhã. Hiện tại thấy được một màn đối lập hoàn toàn với hình ảnh trước nay, loại kết quả này không biết là tốt hay xấu nữa!
Đồng dạng, những thị nữ cũng rất hiếu kỳ với Nghệ Phong, người khiến bệ hạ thay đổi hình tượng hoàn toàn như vậy. Tuy rằng bọn họ cũng từng nghe nói qua Long Thiên bệ hạ từng kết nghĩa huynh đệ với một người, đồng dạng cũng là Đế quân, nhưng thật không ngờ quan hệ của hai người lại tốt đến tình trạng này.
- Vừa trở về liền đập đi một cửa hàng của người ta, dọa cho gia tộc Thượng Quan phải run rẩy. Ta chỉ biết, ngươi không thể trở về một cách an bình.
Long Thiên mắng to.
Nghệ Phong nhấp một ngụm ruowuk, nói:
- Đây không phải bản thiếu tìm bọn họ gây phiền phức, là tự bọn họ tìm ta gây phiền phức.
- Phi!
Long Thiên nghe được Nghệ Phong nói, không nhịn được tiếp tục mắng to:
- Ai nghĩ đến ngươi đường đường là Đế quân còn chạy tới một tiểu điếm làm chi, nếu bọn chúng sớm biết là ngươi, còn dám động tới ngươi sao!
Nghệ Phong cười to, nói:
- Ta cũng không thể vào cửa hàng nhà người ta, liền hô lớn "ta là Nghệ Phong, các ngươi đều tránh hết cho ta". Kháo, nếu như thật là vậy, bọn họ còn cho ta là thằng điên, ngay cả cửa điếm cũng không cho bước vào.
- Ha ha!
Long Thiên cười to, nói:
- Đây đúng là một vấn đề, xem ra là do hai lão già Lưu Mộc và Thượng Quan tự gieo gió gặt bão.
Hai người thị nữ ở kế bên nghe chuyện, càng ngồi nghiêm chỉnh không dám động đậy, ngay cả thở cũng không dám thành tiếng, các nàng có khi nào nghe Long Thiên mắng gia chủ Thượng Quan, bình thường đều rất khách khí đối đãi với hai người.
- Có điều Nghệ Phong, ngươi sẽ không vì chuyện này tới gia tộc Thương Quan gây phiền phức chứ?
Long Thiên hoài nghi nhìn Nghệ Phong.
Đảo mắt một cái, Nghệ Phong bất đắc dĩ nói:
- Bản thiếu còn không buồn chán như vậy! Lần này trở về chủ yếu muốn đi học viện Trạm Lam có một số việc, nếu không trùng hợp bị người nhà Thượng Quan chọc phải, ta cũng không định báo cho các ngươi biết ta đã trở về.
Nghe được Nghệ Phong nói, Long Thiên thở dài một hơi, cười mắng:
- Lời này ngươi cũng không biết xấu hổ nói ra khỏi miệng, trở về đế đô ngay cả anh em kết nghĩa này cũng không buồn gặp! Có điều, gia tộc Thượng Quan nghe được những lời của ngươi, hẳn cũng thở phào một hơi dài!
- Ha ha! Chỉ dọa bọn họ chút thôi, miễn cho đám hoàn khố thêm phá phách!
Nghệ Phong tà ác nói.
- Gia tộc Lưu Mộc là ai? Vì sao ta chưa từng nghe nói trước đây?
- Dọa bọn họ cũng tốt! Những người này từ khi trẫm đăng cơ cho tới nay, cả đám đều không coi ai ra gì, nghĩ đến có bài học lần này sẽ biết thu liễm một chút. Về phần gia tộc Lưu Mộc, năm đó chỉ là một tiểu gia tộc, bị ta dùng thủ đoạn nâng đỡ lên nhằm duy trì cân đối của đế đô. Dựa vào ta, mơ hồ có xu thế tấn cấp đại gia tộc trong đế đố, thế nên mới có chút điểm càn rỡ với ngươi.
Long Thiên lơ đễnh cười.
Hắn không có hứng thú với chuyện xích mích giữa Nghệ Phong với hai nhà Thượng Quan và Lưu Mộc, nhưng hiện tại cũng cảm giác dễ dàng, dù sao đế đô được an bình là do thủ đoạn của hắn dựng lên. Nếu như Nghệ Phong thực muốn tìm tới gia tộc Thượng Quan gây phiền phức, đế đô rất có thể lâm vào hỗn loạn. Lúc này hắn đang tranh đấu gay gắt với đại hoàng tử, chuyện hỗn loạn tại đế đô là không nên.
Có điều, những người đầu nhập vào hắn, theo địa vị lớn mạnh, cả đám đều không coi ai ra gì, mượn Nghệ Phong gõ một chút làm cảnh tỉnh cũng hay.
- Nghệ Phong, nếu ngươi không ngại có thể giải quyết bớt mấy tên đệ tử đại gia tộc này? Dù sao ngươi có làm thịt người ta đi nữa, cũng không ai dám nói cái gì.
Long Thiên cười ha ha nói.
- Cút!
Nghệ Phong nhịn không được mắng to, hắn tự nhiên hiểu được ý tứ của Long Thiên.
- Bản thiếu còn không buồn chán tới mức đó, ngươi muốn chỉnh bọn chúng, tự ngươi đi làm là được rồi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

