Xuy...
- Cẩn thận...
Sau khi Nghệ Phong và Hỏa Lân chứng kiến quá vừa cảnh tượng kia, tinh thần trở nên căng thẳng đến mức tận cùng. Sau khi nghe thấy một tiếng xé gió, Nghệ Phong kéo mạnh vai Hỏa Lân. thi triển thân pháp Mị Ảnh né sang một phía.
- Keng...
Có một tiếng sắt thép đụng vào đá vang lên, Nghệ Phong và Hỏa Lân định nhãn nhìn lại, chỉ thấy một mũi thương màu đen chém vào cầu thang bằng đá lớn. Nghệ Phong và Hỏa Lân liếc mắt nhìn nhau. Trên tay hai người đều xuất hiện binh khí. Bọn họ sẽ không ngốc tới mức cho rằng, chỉ có một loại ám khí như vậy.
- Chúng ta đã đi trong thông đạo này bao lâu?
Nghệ Phong hỏi Hỏa Lân.
Hỏa Lân nói:
- Hẳn là đã sắp bước vào trong di chỉ. Mẹ nó. Trên đường đi gặp hơn mười cổ thi thể. Đó lại là hơn mười Vương cấp. Nếu ở trong đế quốc, có thể chiếm lấy bất kỳ một thành trì nào. Tính mạng Vương cấp chưa bao giờ không đáng giá tiền như vậy.
Nghe Hỏa Lân cảm thán, Nghệ Phong mỉm cười, tốc độ thoáng nhanh hơn một chút. Lăng không bay đi dọc theo thông đạo về phía dưới nền đất.
Xuy... Xuy...
Mấy tiếng xé gió mạnh mẽ vang lên, Nghệ Phong và Hỏa Lân vội tách xa nhau, lợi kiếm trong tay huy vũ về phía tiếng động vừa phát ra.
Keng keng...
Có mấy tiếng sắt thép đụng vào nhau vang lên, Nghệ Phong cảm giác lực lượng mạnh mẽ thông qua Tiêm Hổ Kiếm truyền tới phía trên cánh tay, thoáng có chút tê dại. Nhưng, tiếng xé gió không ngừng, khiến Nghệ Phong căn bản không phỏng đoán được, lợi kiếm trên tay huy vũ càng thêm phức tạp.
- Hỏa huynh, ngươi có thể đối phó được không?
Đầu thương ấn chứa lực lượng lớn lao, khiến Nghệ Phong vội vàng ứng phó, đồng thời có chút lo lắng cho Hỏa Lân. Tuy rằng Nghệ Phong biết thực lực của Hỏa Lân đã đạt được tam giai, nhưng mỗi một mũi thương này lại có lực lượng đạt tiêu chuẩn Vương cấp.
- Nghệ huynh yên tâm, ta còn đối phó được.
Nghe Hỏa Lân nói, Nghệ Phong thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Hỏa Lân hô lớn:
- Hỏa huynh, phía trước xuất hiện ánh sáng. Hẳn là chính là lối ra, tăng tốc độ ra khỏi thông đạo.
- Hiểu được!
Hỏa Lân tăng cao tốc độ, lợi kiếm trên tay được hắn phòng bị kín không kẽ hở. Từng tiếng sắt thép va chạm vang lên. Nghệ Phong thi triển thân pháp Mị Ảnh, cùng Nhiếp Hồn Thuật xua tan đầu thương chặn đường phía trước.
Hai người dùng toàn lực mở đường, tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần. Rất nhanh, Nghệ Phong và Hỏa Lân đã đến một lối ra hình vòng tròn. Cửa lối ra phát ra hào quang. Nghệ Phong ở lối ra, lại phát hiện có vài thi thể. Điều này khiến trong lòng Nghệ Phong càng thêm căng thẳng. Vị trí này, khẳng định còn có cơ quan!
- Nghệ huynh, huynh không sao chứ?
Sau khi Hỏa Lân đánh tan đầu thương bay như tên bắn về phía hắn, lắc mình xuất hiện bên cạnh Nghệ Phong. Thấy Nghệ Phong đứng ở trên lối ra không cử động, hắn không khỏi nghi hoặc hỏi.
Nghệ Phong lắc đầu, nắm lấy vai Hỏa Lân, nhìn hắn nói:
- Chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất đi qua cửa này. Ta phát hiện cửa này có quỷ dị.
Hỏa Lân nhìn mấy võ giả nằm trên mặt đất giống như bị mũi nhọn đâm chết, gật đầu. Hắn vận chuyển toàn bộ đấu khí bảo vệ.
- Đi!
Ngay Nghệ Phong hô to, cùng một lúc Nghệ Phong và Hỏa Lân đồng thời phát lực, phát huy tốc độ đến mức tận cùng, hóa thành một đạo tàn ảnh, nhanh chóng tiến tới lối vào.
Rắc...
Trong nháy mắt ngay khi Nghệ Phong và Hỏa Lân xuyên qua lối ra, một tiếng răng rắc phát ra từ phía sau bọn họ. Nghệ Phong và Hỏa Lân thoáng quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy ở cửa lối ra tự nhiên xuất hiện vô số mũi nhọn. Một trái một phải ép lại cùng một chỗ. Nếu hai người chậm một bước, sợ là sẽ giống như thịt dê nướng xiên, bị xiên ở trên mũi nhọn.
Nhìn mấy mũi nhọn kia tản ra hàn quang, Nghệ Phong và Hỏa Lân không nhịn được run rẩy một chút. May mắn hai người sớm đã phòng bị, nhanh chóng đi qua, nếu chậm rãi thông qua, với mũi nhọn bỗng nhiên xuất hiện...
Mũi nhọn dường như không công kích được mục tiêu, lại rụt trở về. Cái cửa tròn lại khôi phục thái thái bình thường.
- Không hổ là kết quả của thời kì viễn cổ. Cơ quan thuật đạt được trình độ khủng bố như thế.
Hỏa Lân cảm thán nói.
Nghệ Phong mỉm cười nói:
- Một thông đạo đã khiến nhiều cường giả ngã xuống như vậy, quỷ biết được trong di chỉ sẽ còn có bao nhiêu nguy hiểm. Nếu di chỉ này thực sự bảo vật thì còn tốt. Nếu không có, chúng ta thật sự là khóc không ra nước mắt.
|
/1682
|

