- Tới rồi!
Một khắc sau khi Hỏa Lân dụ hoặc được Nghệ Phong, đã không lưu lại ở Bàn Long Cổ Thành. Sau khi cáo từ Lợi Kim, hai người liền tiến về phía thông qua Truyền Tống Trận rời khỏi Bàn Long Cổ Thành.
Đương nhiên trong lòng Lợi Kim chỉ ước gì Nghệ Phong và Hỏa Lân rời khỏi, nên tự mình đưa hai người tới Truyền Tống Trận. Hai người còn trải qua hai ngày đi liên tục không dừng, rốt cục nghe được Hỏa Lân nói ra chứ "tới" này.
Hít một hơi thật sâu, Nghệ Phong nhìn cổ thụ bốn phía bốn phía, có chút cảm thán nói:
- Thật sự không ngờ được di chỉ lại ở trong núi sâu rừng thẳm khác thường như vậy. Nếu không phải chúng ta có vài phần thực lực, chỉ cần đám ma thú và linh mị cũng có thể thu thập chúng ta. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

