Mị Ảnh

Chương 786: Quân lâm thành trì

/1682


 
- Quân lâm thành trì.
Giọng điệu thản nhiên khiến ánh mắt mọi người đều quay sang nhìn Hắc Vương. Bất luận kẻ nào đều có thể nghe ra ý định gây khó dễ của Hắc Vương. Nếu Nghệ Phong có thể đến quân lâm thành trì, cần gì phải thu phục ngươi. Huống chi cho dù Nghệ Phong có thể điều chỉnh Tội Ác Chi Thành, hắn cũng không dám dùng cái từ quân lâm thành trì này. Dù sao đây cũng đã phạm vào kiêng kị đế vương. Nghệ Phong chỉ là một thành chủ nho nhỏ, sao có thể dùng danh từ mà chỉ có đế vương mới có thể dùng tới?
- Ha ha ha!
Nghệ Phong phá lên cười ha ha, trong tiếng cười mang ý càn rỡ. Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Nghệ Phong cúi người nhìn chăm chú vào Hắc Vương nói.
- Ngươi cứ chờ đầy, điều thứ ba bản thiếu gia cũng tiếp được. Đồng thời, ngươi cũng nói cho bá chủ của Tội Ác Chi Thành này, nếu hắn không muốn chết, hãy thần phục bản thiếu gia!
Giọng điệu thản nhiên vang vọng ở nơi bạo loạn. Một đám sững sờ nhìn Nghệ Phong, đây là Nghệ Phong trắng khiêu khích, mơ mộng hão huyền với thực lực bản thân khiêu chiến với toàn bộ Tội Ác Chi Thành.
Tội Ác Chi Thành có bao nhiêu cao thủ, bọn họ không biết, nhưng người có thể đến Tội Ác Chi Thành, trong tay ai không có tính mạng của người khác? Nếu có thể giết một người mà sống, vậy đã nói lên mạnh hơn so với một người. Gần như không có mấy người có thực lực dưới Sư cấp!
Nhưng Thành chủ mới nhậm chức này lại tuyên bố muốn mọi người thần phục hắn. Cho dù hắn là Tôn cấp, muốn làm được điều ấy cũng nhất định rất khó khăn.
- Hừ!
Hắc Vương còn chưa nói gì, một thủ hạ bên cạnh hắn liền cười lạnh một tiếng, trong mắt đầy vẻ khinh thường. Toàn bộ Tội Ác Chi Thành bạo loạn nhiều năm như vậy, cũng không ai có thể khiến nó thần phục dưới chân. Thiếu niên trước mặt nói vậy, không thể nghi ngờ chính là một truyện cười.
- Sao vậy? Ngươi có ý kiến sao?
Khi giọng nói của Nghệ Phong xuất hiện, tay hắn cũng chế trụ yết hầu của người vừa cười lạnh. Nhìn thân thể Nghệ Phong có vẻ gầy yếu, lại có thể nâng bổng được đối phương lên. Cảm giác hít thở không thông khiến hai chân người nọ không ngừng di chuyển.
- Dừng tay!
Hắc Vương nhìn thủ hạ của hắn bị Nghệ Phong bấm ở yết hầu, hắn kinh hãi đồng thời cũng quát to.
Nghệ Phong lại không thèm liếc mắt nhìn Hắc Vương một cái, nhẹ tay khẽ chuyển động, tiếng xương gãy vang lên thanh thúy. Nghệ Phong quăng hắn sang bên cạnh, giống như quăng một thứ rác rưởi. Người nọ đã không còn một chút, giống như một con chó đã chết nằm trên mặt đất.
Mọi người thấy cường giả một Sư cấp cao giai, lại dễ dàng bị Nghệ Phong giết chết như vậy, trong lòng một đám cảm thấy buốt lạnh.
Ánh mắt Hắc Vương gần như có thể ngưng tụ ra hàn băng, nhưng Nghệ Phong lại ngay cả nhìn cũng không có. Hắn mở miệng nói:
- Mấy trăm năm trước, có người có thể giết toàn bộ thành trì. Hôm nay sau mấy trăm năm, bản thiếu gia cũng có thể! Nếu không thể toàn bộ, bản thiếu gia không ngại phá hủy sau đó xây dựng lại.
Một câu nói hàm chứa sự giết chóc này, khiến những người đã sinh sống ở Tội Ác Chi Thành nhiều năm như vậy đều bốc lên hàn ý. Một câu tuyên bố muốn tàn sát hàng loạt dân trong thành lại nhẹ nhàng bâng quơ như thế, cho dù là những bá chủ tàn nhẫn đến cực điểm, cũng không ai dám nói ra. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status