- Điều thứ hai: trị bệnh cho Lục Chỉ!
Hắc Vương hừ một tiếng mới nói. Bởi vì khi nói chuyện, mũi kiếm của Tiêm Hổ Kiếm lại vẽ một đường máu phía trên yết hầu của hắn. Tuy nhiên người ở Khủng Cụ Chi Thành sao có thể quan tâm đến chút máu như vậy. Hắc Vương vẫn lạnh lùng nhìn Nghệ Phong, không cảm thấy có chút lo lắng nào về việc Nghệ Phong sẽ một kiếm đâm xuống.
- Thành giao!
Giọng nói của Nghệ Phong sảng khoái khiến Hắc Vương sửng sốt. Hắn biết rõ về tình trạng vết thương của Lục Chỉ. Cho dù là y sư cao giai đều không thể trị liệu. Hơn nữa Khủng Cụ Chi Thành là chỗ vui chơi của độc sư, có y sư nào lại tới nơi này?
- Người tới, đưa Lục Chỉ ra!
Hắc Vương hô lớn. Trong nháy mắt liền có người đưa Lục Chỉ sắc mặt trắng bệch đã hôn mê ra.
- Mời!
Ánh mắt Hắc Vương lạnh lùng nhìn Nghệ Phong, trong lòng có chút xem thường. Ý tứ của hắn rất rõ ràng, chính là muốn Nghệ Phong tự mình ra tay. Hắn đã biết Nghệ Phong là một độc sư, làm sao có thể cứu Lục Chỉ? Đây là hắn cố ý làm khó dễ, ý tứ muốn nói cho Nghệ Phong biết, nếu muốn hắn thừa nhận thân phận thành chủ của Nghệ Phong thì không có cửa đâu.
Nghệ Phong nhìn lướt qua Lục Chỉ, nhìn ánh mắt Hắc Vương có chút nghiền ngẫm. Ngay lập tức thu hồi Tiêm Hổ Kiếm, đi về phía Lục Chỉ. Mặc dù thủ hạ của Hắc Vương biết Nghệ Phong sẽ không gây phiền phức cho bọn họ, nhưng một đám vẫn không nhịn được lui về phía sau mấy bước, trong ánh mắt hoảng sợ nhìn Nghệ Phong. Dù sao người này đã một chiêu đánh bại Vương của bọn họ, điều này ít nhiều khiến bọn họ có cảm giác không thể chiến thắng.
Ánh mắt mọi người cũng tập trung ở trên người Nghệ Phong, không rõ rốt cuộc Nghệ Phong muốn làm gì. Bọn họ không cho rằng Nghệ Phong thật sự có thể cứu Lục Chỉ. Dù sao Lục Chỉ đã chỉ còn nửa cái mạng, hơi thở có chút suy yếu đã nói cho mọi người biết, hắn không kiên trì được bao lâu nữa.
Nghệ Phong nhìn Lục Chỉ, nghĩ nếu không phải ngày hôm qua hắn cho Lục Chỉ Uy một viên đan dược, hắn đã chết không thể cứu lại được. Tuy nhiên tình huống hiện tại cũng không tốt hơn bao nhiêu. Nếu Nghệ Phong không ra tay, hắn nhiều nhất chỉ kiên trì khoảng một ngày. Dù sao năng lượng Phệ Châu không phải ngồi không. Với tình hình trọng thương như hắn, sao có thể chịu được sự tàn sát bừa bãi của năng lượng Phệ Châu.
Nghệ Phong đặt tay trên ngực Lục Chỉ, đấu khí thoáng nhập vào cơ thể. Đối với năng lượng Phệ Châu liên kết trong người hắn, Nghệ Phong dễ như trở bàn tay liền điều tra được. Tốc độ này không phải bất kỳ người nào khác có thể so sánh được. Cho dù Nhiếp Hồn Sư khác có được Phệ Châu, ở trên phương diện điều tra năng lượng Phệ Châu thủy âm, cũng còn xa mới là đối thủ của Nghệ Phong. Huống chi này năng lượng vẫn là từ trong cơ thể Nghệ Phong đi ra.
Nghệ Phong khống chế đấu khí, dẫn một tia năng lượng Phệ Châu quay về trong cơ thể hắn. Là năng lượng của bản thân hắn, Nghệ Phong làm những dễ như trở bàn tay. Rất nhanh toàn bộ năng lượng Phệ Châu trong cơ thể Lục Chỉ bị Nghệ Phong thu dọn sạch sẽ. Đây là điều mà y sư cao giai khác tuyệt đối không có khả năng làm được. Cho dù y sư bát giai cứu chữa Lục Chỉ, cũng tuyệt đối không thể so sánh với Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

