Nghệ Phong leo lên ngọn núi. Càng tiếp cận đến Tội Ác Chi Thành, Nghệ Phong lại càng cảm giác được chấn động bên trong đó. Nghệ Phong đứng ở trên cửa thành Tội Ác Chi Thành, cúi người nhìn xuống. Trời mênh mông, phiêu diêu như chốn tiên cảnh.
Mà ánh mắt di chuyển phía xa, định nhãn nhìn lại, phía xa xa đều bị ráng hồng tràn ngập. Mặc kệ là trời hay là đất, đều là ráng hồng say lòng người. Trên trời một dải màu kéo dài không ngớt tới mấy vạn dặm, cực kỳ mỹ lệ và chấn động con mắt. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

