- Tiêu Diêu ca ca, thật đẹp!
Linh Nhi nhìn thành trì cao chót vót như chìm vào trong mây phía trước mặt, không nhịn được cái miệng nhỏ nhắn của nàng mở ra cảm thán nói, con ngươi linh động cũng có chút đờ đẫn.
Linh Nhi giống như biết đau lòng cho Tử Âm, trên đường đi chỉ muốn Nghệ Phong ôm. Cho dù lấy thực lực của Nghệ Phong, ôm Linh Nhi đi xa như vậy, cũng cảm giác có chút tê dại. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

